lịch sử việt nam

Trang Chính

Bản Lên Tiếng Của Thư Viện Hoa Sen:

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN)

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

Tự-Điển Địa Linh Nhân Kiệt Của Việt-Nam

 

 

Lịch-Sử Việt-Nam Cận-Đại

Quân Sử Việt Nam Cộng Hòa Qua Hình Ảnh

Tự-Điển Địa-Linh Nhân-Kiệt Của Việt-Nam

Chuyên-mục Tự-Điển Địa-Linh Nhân-Kiệt Của Việt-Nam được thành lập nhằm vinh-danh những anh-hùng, anh-thư đã dầy ân đức đối với đất nước và dân-tộc Việt-Nam qua nhiều thời đại nhân dịp Giổ Tổ Hùng Vương Việt lịch 4893 cũng như kỷ-niệm lần thứ 59 Quốc Khánh 26-10.   

Vinh Thăng Những Cánh Chim Trời Trấn Giữ Không Gian

lịch sử việt nam

Bay Vào Lòng Mẹ

anh hung nguyen manh dung, anh hùng nguyễn mạnh dũng

Tưởng Nhớ Anh-Hùng Nguyễn-Mạnh-Dũng

1, 2, 3, 4

Chinh Nguyên

...

Tôi nói với Việt:

  • Chẳng lẽ Dũng và người bạn phi công trẻ kia mang pháo đổi xe, trong cuộc cờ chiến tranh để cố giữ Miền Nam, trong khi chính trị Mỹ đã tháo khoán cho Cộng Sản và đa số tướng lãnh đã bỏ đơn vị về nhà lo giấy tờ cho vợ con họ vào trại David để được qua Mỹ!
  • Anh nói đúng. Phi vụ cuối trong cuộc đời bay bổng đã hoàn tất khi anh đã cùng người phi công đàn em và cũng là người bạn tri kỷ đúng nghĩa, đã cùng chuẩn bị cho một lựa chọn cuối cùng cho họ. Anh Khoa bảo rằng: Lúc đó cả căn cứ Không Quân Cần Thơ đã náo loạn vì lệnh đầu hàng oan nghiệt của ông Minh trên đài phát thanh Sài Gòn trước đó một tiếng đồng hồ.  Anh Dũng và người bạn trẻ đã cùng bay vào miền miên viễn khoảng 11 giờ ruỡi sáng ngày 30 tháng 04 năm 1975.

Việt nói tiếp với giọng buồn như khóc:

  • 30-04-75 là ngày oan nghiệt cho cả nước! Ngày mà bao triệu sinh linh đã chết tức tưởi trong sứ mạng bảo vệ miền Nam thân yêu mấy chục năm, nay lại bị lật lọng tráo trở đê hèn của đám bạn hôm qua, thù hôm nay cấu kết với địch quân!  Anh của em vẫn lẫm liệt, vẫn hiên ngang như anh đã làm nhiều lần trước thượng cấp, trước đồng đội và trên đầu địch. Và đây là lần đầu anh đã không nghe lệnh thượng cấp từ trung ương, cái lệnh quái gở của ông Tổng-Thống-hai-ngày Dương Văn Minh - buông súng đầu hàng - để rồi anh Dũng em ra đi vĩnh viễn! “Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến...” mấy ai còn lành lặn để trở về!

Tôi thở dài vỗ vai Việt:

  • Em có biết cái lệnh đầu hàng vô điều kiện đó đã giết chết biết bao nhiêu người lính chiến đã và đang chiến đấu hầu có hy vọng lật lại thế cờ không?
  • Làm sao tính đếm mà biết được...!
  • Anh đã nhìn thấy hình ảnh các nhóm lính đủ mọi thành phần trên xa lộ Biên Hoà, họ đi lẫn vào với dân để di tản, kẻ bị thương một mình chờ chết, người lếch thếch với súng không còn đạn, và thỉnh thoảng còn nghe tiếng lựu đạn nổ của những nhóm lính ôm nhau tự sát không hàng địch. Anh phục họ vô cùng...!

30 tháng 04 1075 đến nay đã là 31 năm ghi dấu đau thương trong lịch sử Việt Nam, con Rồng trời Nam đã bị thế lực ngoại bang, đã cùng những kẻ mang dòng máu Việt đầy tham vọng bá quyền, hoặc lãnh đạo bù nhìn sợ chết, đem chôn sống lý tưởng tự do nhân bản của hơn 80 triệu dân. Họ làm vỡ tan sức mạnh đề kháng anh dũng của Quân đội miền Nam Việt Nam, một đạo quân thiện chiến đã đứng vào hàng đáng kiêng nể đối với các nước  vùng Đông Nam Á chỉ trong vòng vài tháng...!

Tôi đã không có cái Dũng như người bạn Nguyễn Mạnh Dũng của mình, đã không dám quay súng chĩa thẳng vào tim, mà đã chọn lựa con đường ra đi, xa rời quê hương cố xứ như hàng triệu người dân Việt khác.

Trái lại Dũng, người hoa tiêu phản lực cơ A-37B đã can đảm, hiên ngang, làm quân thù kinh hoàng trong những phi vụ hành quân từ Quảng Trị xuống Cà Mau, nay lại phóng thẳng lên trời cao, thả những trái bom trên đầu địch quân, rồi khi hết đạn, hết bom và xăng đã cạn anh bình tĩnh đi vào lòng mẹ không chút hối tiếc...!

HatKa, người họa sĩ biếm họa bạn của Dũng và tôi đã viết về Dũng như sau:

Ba mươi năm sau cuộc chiến tàn, tôi mới hay được tin người bạn cùng lớp, Nguyễn Mạnh Dũng, năm xưa với khuôn mặt bầu bĩnh hiền hòa, giọng nói ôn tồn và nụ cười răng khểnh con gái, đã là Con Đại Bàng trấn quốc trấn không can trường dũng liệt cho tới giờ phút cuối cùng cuộc mạt nước.

“Anh đã bay lên trời với thùng nhiên liệu gần cạn hết”. Anh bay đi đâu, về đâu...? Đại Bàng Nguyễn Mạnh Dũng đã gẫy cánh vùi thân dưới bao la đại dương, hay nơi bạt ngàn rừng núi? Hay đang là làn tro bụi mong manh lởn vởn giữa thinh không?

Saint Exupéry, 1945, có thể đã vì mải mê đeo đuổi sao trời mà mịt mù tăm tích đường về. Nguyễn Mạnh Dũng, 1975, tháng Tư, ngày 30, vì vận nước oan khiên, tức tưởi vẫy cánh trên thinh không tuyệt vọng? “Nobody has known of his fate since”.

1975-2006. Đã 31 năm, có lẽ chẳng còn ai nuôi hy vọng Nguyễn Mạnh Dũng thịt xương trở về. Nhưng, “Thác là thể phách, còn là tinh anh”. “Tinh anh” Nguyễn Mạnh Dũng còn đó, lộng lẫy uy nghi lẫm liệt.

Tôi không được may mắn biết đến những chiến công của Nguyễn Mạnh Dũng trong suốt đời binh nghiệp của anh, nhưng chỉ qua mấy dòng vắn tắt vắn vỏi trong “In Memory of a VNAF Hero”, tôi thấy sừng sững cả một thiên anh hùng ca. Thiên anh hùng ca Nguyễn Mạnh Dũng, trong giờ lâm chung của Miền Nam Việt Nam, cũng chính là giờ lâm chung của anh.

Nguyễn Mạnh Dũng, tôi tin anh đang đọc những dòng này. Xin anh nhận đây như nén hương lòng muộn màng của tôi thắp tiếc thương người bạn học cũ, mặc niệm người anh hùng dân tộc, và quyện theo khói hương lòng, niềm tự hào thế hệ chúng ta đã có được những thân trai hiên ngang vời vợi như anh, Nguyễn Mạnh Dũng.

*http://vnafmamn.com/finaltakeoff.html

KHÓC NGUYỄN MẠNH DŨNG

Mày lại nhắc tới thằng con nhà Dũng
Làm tao buồn lệ ứa thấm mặn môi
Đếm ngón tay thôi thế nó xa rồi
Đi vĩnh viễn vào vòng tay mẹ đợi

Thế là nó đã một đời oanh liệt
Kiếp phù du đã trả nợ non sông
Tao vất vưởng cùng mày trên xứ lạ
Xót lòng thay dòng máu Lạc con Rồng...!

Thế là hết một đời trai đất Việt
Nó hiên ngang bước thẳng tới quân thù
Máu đã tan vào không gian bất tận
Xác nhập vào lòng mẹ đến thiên thu

Dũng ơi! Tao khóc mày 30 năm muộn
Lòng tao đau và lệ ứa tràn mi
Nói gì đây đời trai vào chinh chiến
Tao vẫn còn nhưng mày đã ra đi...!

San Jose, April 30, 2004

1, 2, 3, 4

 

Trúc-Lâm Yên-Tử @  Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

pay per click advertising

Thông Báo: Trang nhà Trúc-Lâm Yên-Tử_Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam nhận đăng quảng cáo cho các cơ sở thương mại. Rất mong đón nhận sự ủng hộ của quý độc giả ở khắp mọi nơi. Đa tạ. Xin vui lòng liên lạc qua email truclamyentu@truclamyentu.info để biết thêm chi tiết. We add your banner or small texted-based on our website, please contact us at truclamyentu@truclamyentu.info. Thanks

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter