lịch sử việt nam

Trang Chính

Bản Lên Tiếng Của Thư Viện Hoa Sen:

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN)

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

Tự-Điển Địa Linh Nhân Kiệt Của Việt-Nam

 

 

 

Tự-Điển Địa-Linh Nhân-Kiệt Của Việt-Nam

Chuyên-mục Tự-Điển Địa-Linh Nhân-Kiệt Của Việt-Nam được thành lập nhằm vinh-danh những anh-hùng, anh-thư đã dầy ân đức đối với đất nước và dân-tộc Việt-Nam qua nhiều thời đại nhân dịp Giổ Tổ Hùng Vương Việt lịch 4893 cũng như kỷ-niệm lần thứ 59 Quốc Khánh 26-10.   

Anh-hùng Lê-Hồng

Quân Sử Việt Nam, Trung tá Lê Hồng

Di ảnh anh-hùng Lê-Hồng 1937-1985

Sinh tại Hà Tĩnh 1937

1955 - 1975 Đảm Nhận các Trách Vụ trong Sư Đoàn Nhảy Dù QLVNCH : Trung Đội Trưởng Trung Đội Truyền Tin, Sĩ quan phụ tá Ban 3 / Tiểu Đoàn 3 Dù ; Tiểu Đoàn Phó và Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 1 Dù ; Chức vụ sau cùng : Trung Tá Lữ Đoàn Phó Lữ Đoàn 1 Dù QLVNCH

1975 Tỵ nạn tại Hoa Kỳ

1976 - 1978 Cán bộ lãnh đạo Lực Lượng Quân Nhân Việt Nam Hải Ngoại

1979 Cán Bộ lãnh đạo Lực Lượng Quân Dân Việt Nam Hải Ngoại

1980 Rời Hoa Kỳ về khu chiến

1980 - 1984 Chỉ huy trưởng các căn cứ thuộc MTQGTNGPVN

1984 - 1985 Tư Lệnh Lực Lượng Võ Trang Kháng Chiến

01/05/1985 Hy sinh trên đường đấu tranh giải phóng Việt Nam

---------------

Bài của Mũ đỏ Đoàn Phương Hải

Anh Lê Hồng thân kính!

Sau khi dự lễ truy điệu trở về, ngay trong đêm tôi lùi về dĩ vãng, sống lại những ngày hào hùng Mũ đỏ. Thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến anh, để xin phép anh, được viết đôi hàng, kể lại với độc giả, với các đoàn viên trong Mặt trận về những ngày quân ngũ của vị Tư lệnh Lực lượng võ trang Mặt trận, Tướng Đặng quốc Hiền, và cũng chính là của Trung Tá Lê Hồng, Lữ đoàn phó Lữ đoàn 1 Nhảy Dù trong đoàn quân Mũ Đỏ, đã nằm xuống trên đường về giải phóng quê hương!

Dĩ nhiên là những điều tôi kể vẫn còn muôn ngàn thiếu sót. Sáu chục tuổi đời, ngồi ghi lại quá khứ ở tuổi hai mươi thì làm sao nhớ hết cuộc đời binh nghiệp hào hùng của anh. Nhưng tôi tin là anh sẽ lại nheo mắt mỉm cười bỏ qua, cũng như ngày xưa anh đã cười, khi Thiếu úy Cần, Thiếu úy Hải, chở nhau trên xe Vespa, húc vào người anh, ngay hàng cây cao su, trước đại đội 32 Tiểu đoàn 3 Nhảy Dù tại trại Phạm Công Quân mà còn trơ mắt đứng nhìn!  Không những không phiền trách mà anh còn rất nhã nhặn, lịch sự hỏi thăm tôi và Cần.

Đó cũng là lần đầu tôi biết anh, Thiếu úy Lê Hồng, người Sỹ quan có giáng dấp thư sinh, nhỏ con, tóc hớt cao, quân phục chỉnh tề, với giọng nói từ tốn, lịch sự, nhưng pha chút đanh thép của người dân Hà Tĩnh, vùng đất nổi tiếng là bất khuất đấu tranh.

Hai năm sau, ngày mà Nguyễn Đức Cần tử trận ở Khe Sanh, trong đám tang anh ngậm ngùi vỗ vai tôi nhắc lại kỷ niệm xưa.

Rồi tháng 6/65 khi đang nằm ở ngoại thương 4 trong bệnh viện Cộng Hòa, với vết thương trên mặt trên tay thì  lại gặp anh băng tay bước tới!

Chiến tranh như con quái vật khổng lồ, mỗi ngày mỗi hung hiểm, ác độc và to lớn hơn lên vì được nuôi dưỡng, tiếp sức bởi Cộng Sản Nga, Tầu.

Mồng 1 Tết Mậu Thân, khi trầm hương vừa nghi ngút trên bàn thờ, khi mẹ già, em dại chưa kịp thấy niềm vui, thì đã nghe khắp nơi, súng nổ thay pháo hồng, mưa xuân thay nước mắt. Giặc Cộng đồng loạt tung quân đánh chiếm tất cả các tỉnh lỵ trên khắp bốn quân khu.

Mẹ Việt Nam quằn quại, đớn đau, nhìn những đứa con sát nhân, theo chủ nghĩa vô thần kéo quân về giết hại cha mẹ, anh em, trong ngày Tết cổ truyền thiêng liêng của dân tộc!

Sau khi đánh tan Tiểu đoàn đặc công địch tại Trung Tâm Huấn luyện Vạn Kiếp ở Bà Rịa (Phước Tuy), tôi theo TĐ11ND kéo quân về Saigon. Sau đó cùng anh góp mặt trong đoàn quân Mũ đỏ, ngày đêm miệt mài truy lùng giặc ở Quang Trung, Xóm Gà, hãng bột ngọt Vị Hương Tố, kho đạn, kho săng.

Khi bàn giao khu vực, vượt sông ở kho đạn Gò Vấp, anh vẫn không quên nhắc nhở tôi là coi chừng địch độn thủy phục kích, bắn tỉa, lẩn trốn trong hệ thống kinh rạch chằng chịt trong rừng cây ăn trái Thạnh Lộc Thôn, Nhị Bình.

Rồi giữa năm 69, theo Lữ đoàn 2 hành quân ở Tây Ninh, nửa đêm chồm giậy, nín thở nghe anh kêu:

"Phương Hải đây Hồng Vân!"

Giọng anh vang vang trên máy xin pháo binh, hỏa châu, và  báo cáo cả Trung đoàn địch đang mưa pháo, tấn công vào vị trí đóng quân của Tiểu Đoàn 3 Nhảy dù ở Bến Cầu nổi, ngay ven sông Vàm Cỏ Đông.

Sau cả đêm quần thảo với giặc, sáng hôm sau, "Bố Già Lê văn Phát", và anh reo vui khi báo cáo mấy trăm xác địch nằm ngổn ngang quanh vị trí đóng quân, tịch thu hàng trăm vũ khí đủ loại của địch.

Sau những ngày mịt mù lửa đạn ở chiến trường Hạ Lào, lúc kéo quân ra Đông Hà, tôi có dịp mừng anh rời chức vụ Sĩ quan Hành quân Tiểu đoàn 3 lên làm Tiểu đoàn Phó Tiểu đoàn 5 Nhảy dù.

Nghĩ ngơi, dưỡng quân đôi ngày tại đồi sim Ái Tử  thì lại cùng anh theo Lữ Đoàn 2 và "Ông Lạc" pháo binh, tung cánh Dù về giải tỏa địch trên căn cứ  5, căn cứ 6 ở Kontum.

Những người lính Mũ Đỏ cứ thế mà đi, máu hồng tô thắm thêm màu mũ, chưa hết chiến dịch này thì lại về khu chiến khác, trọn năm dài chỉ có thoảng đôi ngày ghé về thăm vợ, thăm con.

Mùa Hè rực lửa 72, khi sông núi đắm chìm trong biển lửa, từ  Cà Mâu tới An Lộc, Kontum, kéo dài ra tận Trị, Thiên, thì cũng là lúc  "Hồng Vân" theo Sư đoàn Dù, tựa lưng nỗi chết, vượt  quốc lộ tử thần 13, đạp trên xác giặc ở Chân Thành, Xa Cam, ngạo nghễ vào giải vây hỏa ngục chiến trường Bình Long, An Lộc.

Rồi tháng 7/72, Dù lại bay về Thừa Thiên, Quảng Trị, tái chiếm Cổ Thành. Sau trận đánh lẫy lừng ở thôn Trường Phước, tịch thu cả chục cây phòng không 57 ly, vũ  khí tối tân nhất trong cuộc chiến Việt Nam. Đó là lúc anh được bổ nhiệm làm Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn 1 Nhảy Dù.

Lần bị thương nặng, chống nạng về từ hỏa ngục Charlie, khi đi thăm thương binh trong đơn vị anh có ghé thăm tôi trong bệnh viện. Ngạc nhiên, ngỡ ngàng vì không bao giờ nghĩ tới là anh sẽ đến thăm! Sau đó anh ân cần hỏi thăm vết thương, trầm ngâm thêm vài chi tiết, lệnh lạc về trận đánh khi 11 Dù tử chiến trên căn cứ  Charlie,

Tôi không nhớ rõ anh lên làm Lữ đoàn Phó Lữ đoàn 1 Nhảy Dù ngày nào, vì lúc đó tôi đang dưỡng thương tại Bộ Tư Lệnh.

Nhưng dù có ở đâu, làm nhiệm vụ nào, thì tôi cũng thường xuyên ghé Trung Tâm hành quân theo dõi trận đánh đẫm máu cuối cùng, vang danh quân sử của Sư đoàn 18, cùng các đơn vị bạn và Lữ đoàn 1 Nhảy Dù, đang tiêu diệt, cầm chân hơn 3 Sư đoàn địch trên tuyến lửa Long Khánh ngay cửa ngõ tiến vào thủ đô. Chiến thắng cuối cùng khiến toàn dân, toàn quân nô nức reo vui, báo chí ngoại quốc nghiêng mình khâm phục!

Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì Lữ đoàn I Nhảy dù nhận lệnh bỏ Long Khánh về diệt địch ở Phước Tuy, tử chiến trên cầu Cỏ May, giữ cho thị xã Vũng Tầu không rơi vào tay giặc.

Nhưng vận nước cơ trời đã định, mãnh hổ nan địch quần hồ, khi cả kinh thành bỏ ngỏ, Bộ Tổng Tham Mưu vắng như buổi chợ chiều, thì Lữ đoàn I Nhảy Dù cũng phải mang quân ra biển. Neo thuyền tại Gò Công, cùng với Đại Tá Phạm Ngọc Lân, Tỉnh Trưởng Phước Tuy và cũng là cựu Tham mưu trưởng Sư đoàn Dù, Trung Tá Nguyễn văn Đĩnh, Lữ đoàn Trưởng, Trung Tá Lê Hồng Lữ đoàn phó, cùng 3 Tiểu đoàn Trưởng, đổ quân lên Vòm Láng, chờ quyết định cuối cùng để mang quân về Vùng 4 chiến đấu dưới cờ của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam.

Khi lệnh buông súng đầu hàng vào sáng ngày 30/4, thì cũng chính anh, " Hồng Vân", theo lệnh Lữ  Đoàn Trưởng, nếu sau 5 giờ chiều cùng ngày mà chưa nhận lệnh lạc gì thêm thì phải mang toàn Bộ Lữ đoàn trực chỉ biển Đông, nếu không muốn đầu hàng quân giặc.

Và đó cũng là đơn vị độc nhất của quân đội, Lữ đoàn Dù vũ bão hàng đầu của quân lực, gồm 3 Tiểu đoàn 1, 8, 9 và các đơn vị trực thuộc, đang đứng ngồi trên tầu nhìn về cố quốc, xa vợ xa con, lòng chùng phiền muộn, nhấp nhô theo sóng gió đại dương xa rời quê Mẹ! Bầy chim bỏ xứ  chưa biết tụ về đâu!

Trung tuần tháng 5/75, tôi lang thang, lạc lõng trong hàng ngàn dẫy lều vải ở "Tent City" trên đảo Guam, giữa cái nóng hải đảo nung người, pha đầy buồn bã muộn phiền, hỏi thăm các chiến hữu Lữ đoàn 1 Nhảy Dù để ghé thăm anh.  Ngày tôi chống nạng bị thương anh ghé thăm, thì ngày anh rời bỏ chiến trường, bỏ chức bỏ lon tôi muốn tìm anh tâm sự !

Vẫn mái tóc hớt cao, khuôn mặt hơi gầy, sạm đen vì biển mặn quê người, nhưng trông sao xa lạ, xót xa, lạc lõng, ngỡ ngàng trong chiếc quần Jean bạc màu với chiếc sơ mi nhiều mầu sắc. Tôi đứng nghiêm giơ tay chào Trung Tá Lê Hồng, theo đúng quân kỷ nhà binh.

Thêm một đôi lần đứng trên ghềnh đá, nghe sóng vỗ dưới chân, mặn môi nhìn qua biển Thái Bình để nghe anh tâm sự, chỉ tay qua sóng nước biển Đông, bên kia là quê Mẹ, bên này là quê người, nghe anh quyết tâm thề hẹn một ngày về!

Mùa Hè năm 79 một số anh em Nhảy dù ghé nhà Mũ Đỏ Bùi Đức Lạc vì nghe anh tới chơi. Nhưng rồi phút cuối  vì đa đoan công chuyện nên anh không đến được và gửi lời xin  lỗi  anh em!

Bẵng đi, đến một buổi chiều mùa xuân cuối tháng ba năm 1982, khi sắp sửa dùng bữa cơm chiều, thì tôi bỗng giật mình khi thấy phóng viên Dan Rather của đài truyền hình CBS trong bản tin quốc tế, đang chiếu hình của Tướng Hoàng Cơ Minh và hình của anh. Hàng trăm chiến hữu trong quân phục Nhảy dù, Thủy quân lục chiến, hay các bộ quần áo nâu đen với giầy dép đủ loại, khăn rằn trên cổ, súng ống trên vai, đang ngay hàng thẳng lối trong khu rừng ở gần biên giới Miên Việt. Quốc kỳ, cờ vàng ba sọc đỏ giăng ngang, trải dọc trên các thân cây phất phới tung bay.

Hồn thiêng sông núi như đang chứng giám lời thề qua bản cương lĩnh của Mặt trận Quốc gia Thống nhất giải phóng Việt Nam. Sau đó phóng viên Dan Rather còn chiếu qua cảnh Trung Tá Lê Hồng thị sát hàng quân, cảnh sinh hoạt chính huấn ban đêm trong chiến khu.  Và như thế là sau  7 năm sống ở xứ người anh đã làm đúng ước nguyện của anh:

"Trở về quê Mẹ để giải phóng quê hương thoát khỏi chế độ Cộng sản bạo tàn".

Tôi không phải là thành viên của Mặt Trận nên chỉ đọc báo và nghe đài phát thanh để theo dõi tình hình.

Thời gian vẫn vùn vụt trôi qua, hệ lụy xứ người mỗi ngày mỗi vương trên mái tóc đã lấm tấm điểm sương.

Cho đến khoảng cuối năm 87 thì cộng đồng Việt Nam tỵ nạn trên khắp thế giới ngỡ ngàng khi thấy báo chí, phát thanh đồng loạt loan tin là Tư Lệnh Mặt Trận, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và rất nhiều kháng chiến quân đã hy sinh anh dũng trong chiến dịch Đông Tiến ở Nam Lào, sát ngay biên giới Việt Nam.

Rồi mỗi người mỗi câu, khâm phục, thương mến, ngậm ngùi nhớ tới ông Trung Tá nhỏ con gốc người Hà Tĩnh. Một Sỹ quan rất mực uy tín, đàng hoàng, đầy đủ khả năng. Xuất thân từ tổ trưởng khinh binh, hạ sĩ quan Truyền tin ở Tiểu đoàn 3 dù. Góp máu góp xương qua bao nhiêu chiến dịch, để xứng đáng được gửi đi học Trường Hạ Sĩ Quan Nha Trang. Sau khi tốt nghiệp về lại Tiểu đoàn 3, chiến đấu từ Trung đội trưởng, lên đến Sĩ quan ban 3, Tiểu đoàn Phó, Tiểu đoàn Trưởng và sau cùng là Trung Tá Lữ đoàn phó Lữ đoàn 1 Nhảy dù.

"Đích thân Hồng Vân"!

Hôm nay là ngày 26/8/2001, đúng 14 năm sau, sự hy sinh của Tướng Hoàng Cơ Minh, của anh, của Ny, của Tiến .. của các kháng chiến quân khác, của những người đích thực là anh hùng đã thật sự được Mặt trận xác nhận, sau 14 năm dài không bình luận!

Và bây giờ tôi mới biết thêm chi tiết là anh bị bạo bệnh và qua đời từ năm 1985, trên đường Đông tiến khi đã gần về đến quê mẹ Việt Nam.

 

Trúc-Lâm Yên-Tử @  Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

pay per click advertising

Thông Báo: Trang nhà Trúc-Lâm Yên-Tử_Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam nhận đăng quảng cáo cho các cơ sở thương mại. Rất mong đón nhận sự ủng hộ của quý độc giả ở khắp mọi nơi. Đa tạ. Xin vui lòng liên lạc qua email truclamyentu@truclamyentu.info để biết thêm chi tiết. We add your banner or small texted-based on our website, please contact us at truclamyentu@truclamyentu.info. Thanks

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter