lịch sử việt nam

Trang Chính

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN; )

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

Southeast Asia Sea

Tự-Điển Địa Linh Nhân Kiệt Của Việt-Nam

Thư Mục Các trang Web Khác

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Southeast Asia Sea

quốc kỳ việt nam, cờ việt nam bay, cờ việt nam tung bay, cờ vn bay

southeast asia sea, biển Đông Việt Nam, south china sea, biển nam trung hoa, tranh chấp biển đông

Chuyên mục Southeast Asia Sea được thành lập nhằm khẳng định chủ quyền biển Đông từ hơn 10 ngàn năm của dân tộc Việt-Nam.

Từ hơn 10 ngàn năm qua, dân tộc Việt-Nam đã sống với biển, gần biển. Đây là nền văn minh chói sáng của tộc Việt.

Tình cảm gắn bó giữa biển và con người Việt Nam đã có chiều dài hàng 10 ngàn năm và tình cảm này vĩnh viễn không thể nào chia cắt được cho dù trải qua nhiều sự thay đổi của lịch sử.

***

ủy ban truy tối tội ác đảng cộng sản việt nam

Kẻ phản bội : Đoàn Công Lập Trưởng ty Cảnh sát quốc-gia tỉnh Thừa-Thiên và thị xã Huế

LIÊN THÀNH

(Trích Huế Thảm Sát Mậu Thân 1968.Trang 541-574)

Có thể nói rằng nếu không có Đoàn Công Lập thì cuộc thảm sát Mậu Thân, không đến nỗi quá nặng nề như vậy. Tại sao? Có hai lý do:

Cộng quân sẽ tấn công Huế, cơ quan tình báo VNCH và các cơ quan tình báo đồng minh có đầy đủ trước Tết Mậu Thân, nhưng đã bị trưởng ty CSGQ Đoàn Công Lập ém nhẹm cũng như tìm mọi cách thuyết phục chính quyền cấp cao Huế rằng những tin đó chưa chắc đã chính xác vả lại nếu nói ra sẽ gây hoang mang xáo trộn cho dân tình trong 3 ngày tết, đợi qua tết rồi tính, điều này đã dẫn đến sự chểnh mảng của chính quyền trong công tác phòng thủ.

Thứ hai, do sự bao che của Đoàn Công Lập, mạng lưới nằm vùng và toàn bộ cơ sở hạ tầng chỉ huy bởi Hoàng Kim Loan chẳng hạn như Nguyễn Thị Đoan Trinh, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lê Văn Hảo, Thích Thiện Siêu, Thích Đôn Hậu đã phát triển mạnh, tạo nên lực lượng chủ chốt giết hại tàn bạo dân chúng Huế.

Có lẽ không nơi nào trên lãnh thổ Miền Nam mà Việt Cộng lại làm trưởng ty Cảnh Sát Quốc Gia, đứng đầu ngành tình báo, trừ Huế. Điều đó có nghĩa là Huế đã bị nội tuyến trầm trọng, ngành tình báo hoàn toàn đặt dưới sự kiểm soát của cộng sản, một trong những nguyên nhân tại sao Huế bị thảm sát kinh hoàng đến như vậy.

Trong cuốn Biến Động Miền Trung tôi đã có đề cập sơ đến trường hợp nội tuyến của ông trưởng ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên Huế, ông Đoàn Công Lập, người đảm nhiệm chức vụ trưởng ty Cảnh Sát Quốc Gia tỉnh Thừa Thiên và Thị xã Huế từ tháng 7/1966 đến cuối tháng 2/1968. Vì chỉ đề cập một cách rất vắn tắt không đầy đủ chi tiết cho nên đã tạo ra một vài thắc mắc từ những người đã từng quen biết với Đoàn Công Lập không tin rằng ông ta là cộng sản, trong đó có bạn tôi và vài đồng chí của ông Lập trong Đảng Đại Việt Cách Mạng tại Thừa Thiên-Huế. Họ đã gọi hỏi tôi rằng tôi có lầm người hay không, thưa hoàn toàn không.

- Thắc mắc của một người bạn gốc Huế tại Úc Châu.

Trong thời gian Ông Đoàn Cộng Lập làm trưởng ty CSQG/Thừa Thiên-Huế (7/1966-2/1968) bạn của tôi khi ấy là sinh viên Đại Học Sư Phạm (4 năm) về Anh Văn. Thời gian này anh là thầy dạy kèm cho con trai đầu của ông Đoàn Công Lập tên là Đoàn Công Việt. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, bạn tôi được ông Lập và Đoàn Công Việt giúp đỡ trốn tránh những cuộc bố ráp của công an nội thành Sàigòn.

Thắc mắc mà người bạn tôi nêu ra là, trong thời gian đó ông Lập cũng đang trong tình trạng trốn tránh và thái độ rất sợ sệt, như vậy không thể ông Lập là nội tuyến hoạt động cho cộng sản được.

Tôi có trả lời với người bạn rằng:

1- Anh là một nhà giáo, bản chất của một người đạo đức thật thà, ông Lập là một người làm tình báo, ông đóng kịch để qua mặt anh thì chẳng có gì khó khăn. Sau ngày 30 tháng 4, 1975, ông Lập và gia đình của ông ta có mặt tại Sàigòn không phải để trốn tránh cộng sản mà chỉ để chờ đợi liên lạc với cơ quan tình báo trực tiếp điều khiển ông ta để được phân loại và xác minh là điệp viên hoạt động nằm vùng bí mật cho cộng sản. Bởi vì theo kinh nghiệm Mậu Thân ở Huế cho thấy rằng trong giai đoạn tranh tối tranh sáng dễ dàng bị bắt lầm hoặc bắn lầm người của mình. Có nhiều trường hợp dẫn chứng đã xảy ra trong Mậu Thân 1968 tại Huế:

- Khi cộng quân tràn vào lao Thừa Phủ giải thoát khoảng 1500 tù nhân của bọn chúng, bọn chúng đã lôi ra bắn một số tù nhân là những viên chức của Đệ I Cộng Hòa sau đảo chánh 1963 bị giam chung tại đó. Một trong những người bị bọn chúng đem ra bắn là Ông Hoàng Trọng Bá. Ông Hoàng Trọng Bá là một người có tiếng tăm tại Huế, một người rất chống cộng. Nhưng gần đây gia đình của ông Hoàng Trọng Bá nghe đâu lại nhận được giấy của chính phủ cộng sản tuyên dương ông ta là liệt sĩ! Điều đó có nghĩa là ông Hoàng Trọng Bá là điệp viên bí mật, hoạt động theo nguyên tắc cách ly của ngành tình báo của cộng sản, và cộng sản đã bắn lầm người của chính mình

- Cũng có một nhân vật rất có công với cuộc đảo chánh 1963, và là tay mặt tay trái của ông Trí Quang và Đôn Hậu, và đã lập công lớn đối với hai người này cũng như đám tình báo Việt Cộng trong vụ xử tử hình ông Phan Quang Đông, thế nhưng Mậu Thân, đoàn Vũ Trang Thanh Niên Của Nguyễn Đác Xuân chẳng biết mô tê gì cả, chúng đến tận nhà của ông ta tại Gia Hội bắt ông ta xử bắn ngay trước mặt nhà vì ông ta là cảnh sát, nhưng sau đó bọn chúng đã phát giác là bắn lầm, Việt Cộng nằm vùng bắn Việt Cộng nội tuyến là vậy!

Trường hợp ông Lập núp lén cũng chỉ là để tránh tai nạn đáng tiếc bắt lầm giết lầm xảy ra mà thôi, khi ông ta chưa liên lạc được với cơ quan tình báo trực tiếp chỉ huy ông ta. Rồi chỉ một thời gian ngắn sau đó, Đoàn Công Lập đã được nhận diện và phân loại, lại nhận tiếp nhiệm vụ mới, trở thành một trong những kẻ chỉ huy những chiến dịch kháng chiến cò mồi do trùm công an Mai Chí Thọ tổ chức

Với quá khứ là Trưởng Ty Cảnh Sát nay đứng ra tổ chức kháng chiến thì còn ai nghi ngờ gì nữa! Vì vậy đã có không biết bao nhiêu anh em quân, cán, chính, VNCH và CSQG vào tù vì theo kháng chiến giả của Đoàn Công Lập tại sàigòn. Tôi sẽ trình bày rõ và đưa ra nhân chứng là nạn nhân của ông ta ở phần sau

2- Thắc mắc của một vài người là đảng viên Đại Việt Cách Mạng Đảng.

Những người nầy nói rằng: “Liên Thành to gan! giám vu khống hàng ngũ cao cấp của Đại Việt là Cộng Sản”

Tôi có trả lời rằng:

Thời Đệ II Cộng Hòa, ngay tại Phủ Tổng Thống mà còn bị cộng sản gài người, đó là trường hợp Cụm Tình Báo A-22 đã bị Khối CSĐB /BTL/CSQG phá vỡ. Và còn biết bao các cơ quan chính quyền khác bị cài người, các cơ quan tình báo an ninh của chính phủ VNCH là một trong những mục tiêu hấp dẫn nhất của cộng sản và chúng đã thành công trong một vài trường hợp. Trường hợp Đại Việt Cách Mạng chỉ là một đảng chính trị, không phải là một cơ quan công quyền mang tầm mức quốc gia để có thể có thể có những biện pháp, phương tiện, cũng như tài chánh để ngăn chận gián điệp, thì chuyện có bị gài điệp viên cộng sản vào hàng ngũ của mình cũng là chuyện quá bình thường. Đảng chính trị nào càng có thế lực thì càng là mục tiêu màu mỡ để cộng sản nỗ lực gài điệp viên hơn các đảng phái khác.

Trở lại câu nói “Liên Thành to gan! Dám vu khống hàng ngũ cao cấp của Đại Việt là cộng sản”. Tôi chỉ xin phép trả lời đến những ai có tư tưởng rằng đã là đảng viên cao cấp của các đảng phái chống cộng thì không thể là cộng sản rằng: họ không có kiến thức gì về tình báo cũng như không biết về các chiến lược, chiến thuật, mục tiêu và đối tượng cần thâm nhập trong ngành tình báo, và cuối cùng khả năng suy luận tổng quát của họ cũng rất kém, rất ngây thơ.

Và bây giờ tôi xin đi vào chi tiết vụ ông Đoàn Công Lập làm nội tuyến cho Cộng sản.

Tiểu sử Đoàn Công Lập:

Đoàn Công Lập tham gia Việt Minh từ năm 1946, nguyên là cán binh của trung đoàn 95 chính quy Việt Cộng, phục vụ trong đơn vị quân báo. Vào 1953 trong cuộc hành quân mang tên Camargue Operation của quân đội Pháp khai diễn từ vùng Vân Trình đến An Hội, từ sông Mỹ Chánh ra đến biển, vùng mà lính Pháp đã đặt tên là “dãy phố buồn hiu”, từ đó kéo dài đến Trung Lương, Đồng Xuyên, Mỹ Xá thưộc hai quận Phong Điền và Quảng Điền nằm về phía Bắc tỉnh Thừa Thiên, trung đoàn 95 và trung đoàn 101 chính quy Bắc Việt bị thảm bại nặng nề, Đoàn Công Lập ra đầu thú với quân đội Pháp tại vùng Thanh Hương.

Sau đó Đoàn Công Lập gia nhập Việt Binh Đoàn, phục vụ đơn vị Quân Báo thuộc Đệ II Quân Khu đóng tại Huế. Đoàn Công Lập gia nhập đảng Đại Việt Cách Mạng của Ông Hà Thúc Ký vào khoảng thời gian 1954. Năm 1955 xảy ra vụ Ba Lòng (Đại Việt của Ông Hà Thúc Ký lập chiến khu Ba Lòng chống lại chính phủ trung ương), Đoàn Công Lập bị bắt buộc giải ngũ, trở về sinh sống bằng nghề phóng viên thể thao tường thuật các cuộc tranh tài thể thao, hoặc tường trình các cuộc đá banh tại Huế.

Sau này do sắp xếp và vận động của ông thượng nghị sĩ Hoàng Xuân Tửu, đảng viên cao cấp của Đại Việt Cách Mạng Đảng, anh chú bác của tướng Hoàng Xuân Lãm, Đoàn Công Lập một phát thay thế Thiếu Tá Phạm Khắc Đạt mới về làm trưởng ty CSQG Thừa Thiên/Huế chỉ mới được hơn một tháng!

Do đó việc Đoàn Công Lập vào làm trưởng ty CSQG Thừa Thiên Huế chịu trách nhiệm là do chính ông Hoàng Xuân Tửu cũng như tướng Hoàng Xuân Lãm.

Câu chuyện được Thiếu Tá Phạm Khắc Đạt nói lại như sau:

Một ngày, ông Thượng Nghị Sĩ Hoàng Xuân Tửu đến gặp Thiếu Tá Phạm Khắc Đạt, trên tay có cầm môt mãnh giấy nhỏ, ông Tửu nói rằng “Ông Đạt, ông hãy nhường chỗ này cho Đại Việt, và đổi lại ông có thể giữ chức Quận Trưởng ở bất cứ nơi nào thuộc vùng I. Đây là giấy viết tay của Thiếu Tướng”.

Sau đó Thiếu Tá Phạm Khắc Đạt nhận chức Tỉnh Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn tại Thừa Thiên. Một thời gian không lâu, Thiếu Tá Đạt cũng phải giao chức này lại cho bên Đại Việt một lần nữa và ông về Sài Gòn làm cho Bộ Xây Dựng Nông Thôn.

Theo Điệp viên Hoàng Kim Loan khai:

- Trước 1963 theo chỉ thị của cơ quan, tôi tiếp xúc và móc nối Đoàn Công Lập họat động trở lại. Tôi là cán bộ chỉ đạo của Đoàn Công Lập. Do sự vận động của Đảng Đại Việt cũng như sự hỗ trợ ngầm của các cơ sở, tháng 7/1966 Đoàn Công Lập được nhận chức Trưởng Ty Cảnh Sát tỉnh Thừa Thiên và Thị xã Huế, tôi bèn thiết lập hai trạm giao liên giữa tôi và Đoàn Công Lập. Một trạm tại nội thành và một trạm ở ngoại thành.

Trạm liên lạc nội thành là nhà cũng là phòng mạch Bác sĩ Hoàng Bá ngay đầu cầu Nam Giao trên đường Phan Chu Trinh thuộc Quận III Thị xã Huế. Bác sĩ Hoàng Bá là cơ sở nội thành của chúng tôi.

Trạm liên lạc ngoại thành là chùa Trúc Lâm. Ngôi chùa nầy nằm quá Đàn Nam Giao, trên đường đi lên quận Nam Hòa vừa qua khỏi Cầu Lim ngay phía bên trái là con đường nhỏ, cuối con đường nầy là chùa Trúc Lâm, mặt tiền của ngôi chùa là lăng của Cụ Hồ Đắc Trung. Đây là một khu rất tĩnh mịch xóm nhà thưa thớt”.

Được hỏi thời biểu tiếp xúc và cách thức tiếp xúc thế nào giữa y và Đoàn Công Lập, Hoàng Kim Loan khai như sau:

- “Hai trường hợp: khẩn cấp và bình thường.

Khẩn cấp thì Đoàn Công Lập ngụy thức bằng cách đến phòng mạch Bác sĩ Hoàng Bá để khám bệnh, và qua trung gian Bác sĩ Hoàng Bá chuyển lại tin tức tài liệu quan trọng cho tôi. Trường hợp không khẩn cấp, hai tháng một lần vào đúng ngày rằm, Đoàn Công Lập ngụy thức bằng cách chở vợ con đi lễ chùa, chúng tôi gặp nhau tại Chùa Trúc Lâm.

Trong suốt thời gian Đoàn Công Lập làm trưởng ty, chúng tôi hầu như làm chủ Ty Cảnh Sát Thừa Thiên Huế. Mọi hoạt động chìm nỗi của Cảnh sát chúng tôi đều biết trước, nắm rõ tường tận.

Cơ quan chúng tôi cũng đã có kế hoặch đẩy Đoàn Công Lập xâm nhập vào cơ quan tình báo CIA, qua cửa khẩu tại Huế, tức là qua các toán tình báo CIA cố vấn cho Phòng Cảnh Sát Đặc Biệt của Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên, qua ngõ Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Huế tức ông X… (Đệ nhị tham vụ Tòa tổng Lãnh sự tai Huế).

Chúng tôi thường cung cấp cho Đoàn Công Lập loại tin tức có giá trị cao hầu tạo niềm tin của CIA đối với Đoàn Công Lập, những tin tức chúng tôi cung cấp gồm có:

1- Tôn Giáo:

Những tin tức quan trong của Phật giáo Ấn Quang Miền Vạn Hạnh. Từ hiện tình nội bộ của Phật giáo Ấn Quang tại Huế đến chủ trương, đường lối, những kế hoạch họat động trong tương lai. Nhũng tin tức nầy có giá trị A.

2- Chính trị:

Họat động của các đảng phái chính trị tại Huế như:

- Đại Việt Cách Mạng Đảng của Hà Thùc Ký

- Việt Nam Quốc Dân Đảng Hệ Phái Vũ Hồng Khanh

- Nhân Xã Đảng

- Nhóm Thiên Chúa Giáo liên quan đến nhà Ngô

- Nhóm đối lập với chính phủ VNCH của Trần Văn Đôn

- V.v…

Những loại tin tức nầy thường có giá trị A.

3- Tin tức quân sự:

Liên quan đến các hoạt động của quân Khu Trị Thiên và Tỉnh Thị Ủy Huế.

Những tin tức nầy có giá trị cao, nhưng chúng tôi chỉ cho những tin tức mất thời gian tính, rồi chúng tôi trộn vào với một số tin tức giả tạo để đánh lừa địch.

Ngoài ra chúng tối cũng cung cấp cho Đoàn Công Lập một số báo chí mới nhất của cơ quan tỉnh thị ủy Huế.

Cuối cùng, theo Đoàn Công Lập cho biết, tài liệu làm cho toán cố vấn Tình Báo Hoa Kỳ thích thú là những Nghị Quyết mới nhất của Bộ chính trị trung ương đảng.

Trong Tết Mậu Thân 1968 Đoàn Công Lập có nhiệm vụ chiếm giữ Đài Phát Thanh Huế một cách hợp pháp, chờ đợi Lực Lượng Giải Phóng kiểm soát toàn bộ thành phố thì y có nhiệm vụ phát thanh cuốn băng đã thâu trước “Lời kêu gọi của Lực Lượng Giải Phóng thành phố Huế”.

Trên đây là tin tức và những hoạt động của Đoàn Công Lập cho cộng sản Bắc Việt dưới chỉ thị của Hoàng Kim Loan.

Còn phía Quốc Gia chúng ta thì sao? Chúng ta biết gì về Đoàn Công Lập? Văn phòng Cố Vấn Tình Báo Hoa Kỳ của ngành Cảnh Sát Đặc Biệt thuộc Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Thừa Thiên-Huế và phòng Cảnh Sát Đặc Biệt chúng tôi biết gì về những hoạt động nội tuyến của Đoàn Cộng Lập?

Phải thành thật mà nói rằng thời gian đầu cả hai cơ quan tình báo Việt, Mỹ chúng tôi chẳng biết ất giáp gì cả! Nhưng dần dần những tin tức gây thắc mắc cho toán Tình Báo Cố Vấn bắt đầu có câu trả lời. Đầu tiên viên Cố Vấn Trưởng tình báo của tôi hỏi tôi về xuất xứ của những bản tin ông Đoàn Công Lập cung cấp riêng cho họ, mỗi lần như vậy tôi đành lắc đầu trả lời:

- Chúng tôi không có những tin tức nầy, có lẽ đây là những nguồn tin riêng của ông ta.

Sau nầy cá nhân tôi nhiều khi cũng điên đầu về ông ta, bởi lẽ lâu lâu chính đích thân ông ký và gởi một bản tin quan trọng hoặc về chính trị, hoặc về quân sự cho Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Vùng I và bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia Tại Sàigòn, nêu giá trị A mà không không rõ xuất xứ!

Tôi còn nhớ thời gian đó phụ tá ngành Cảnh Sát Đặc biệt Vùng I danh xưng là Chủ Sự Cảnh Sát Đặc Biệt Khu I, Chủ Sự là anh Lê Đình Khôi. Anh Khôi Đã nhiều lần gọi tôi:

- Liên Thành ơi! Bản tin từ văn phòng ông Lập gởi cho Khu và Bộ Tư Lệnh đánh giá trị A mà không có xuất xứ, không nằm trong các chiến dịch hoặc nguồn tin của phòng cảnh sát Đặc Biệt Thừa Thiên, Khối Đặc Biệt hỏi thì làm sao đây?

Câu trả lời của tôi với anh Lê Đình Khôi cũng giống như câu trả lời của tôi với viên cố vấn Hoa Kỳ: Chúng tôi không có tin tức này, có lẽ đây là những nguồn tin riêng của ông ta.

Một thời gian sau đó không lâu, bên Cố Vấn Hoa Kỳ báo động cho tôi biết bộ phận phân tích tin tức của họ ở Sàigòn thông báo cho họ biết một số lớn tin tức về quân sự mà Đoàn Công Lập cung cấp cho họ là lọai tin tức giả được sắp đặt bởi một nhóm chuyên viên có trình độ cao. Họ nghi Đoàn Công Lập đang làm việc với cộng sản.

Họ yêu cầu tôi xem lại một số chiến dịch xâm nhập, chiến dịch nào ông Lập đã biết, chiến dịch nào ông ta chưa biết, phải có biện pháp ngăn cách ngay, trong khi chờ đợi họ bắt tay tìm hiểu nội vụ.

Tôi thật tình lo âu vì nếu một số chiến dịch xâm nhập bị lộ, sinh mạng của các tình báo viên rất nguy hiểm. Đương nhiên tôi không cho anh em cán bộ điều khiển biết chuyện ông Đoàn Công Lập ngay, nhưng tôi yêu cầu anh em trình bày thật cặn kẽ lại các chiến dịch đó mục đích là để ngầm xem và lượng giá ông trưởng ty Đoàn Công Lập đã biết đến đâu.

Tôi và phái bộ cố vấn tình báo Hoa Kỳ đang phối hợp điều tra, thì bất ngờ có chuyện quan trọng xảy ra. Tôi nhớ rõ đó là vào khoảng tháng 9 /1967, vào một buổi chiều, viên cố vấn trưởng tình báo Hoa Kỳ muốn gặp tôi tại văn phòng ông ta có việc khẩn cấp. Tại đây, ngoài ông ta, tôi được giới thiệu với một Đại Tá Hoa Kỳ, ông Đại Tá nầy là trưởng phòng 2 của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đóng tại Phú Bài.

Ông Đại Tá nầy cho biết, hai đêm trước, một đơn vị trinh sát thuộc sư đoàn của ông đã chạm địch ở một vùng tại quận Nam Hòa, bắn hạ 3 Việt Cộng và tịch thu một số tài liệu trên một tử thi Việt Cộng. Ông nói:

-Số tài liệu nầy tôi đã chuyển cho văn phòng Cố Vấn của ông, chúng tôi mong ông giúp thêm ý kiến về số tài liệu này.

- Vâng, Đại Tá, tôi sẽ phối hợp chặt chẽ với bạn của tôi.

Ông Đại Tá và viên cố vấn cùng đẩy sang trước mặt tôi một số tài liệu. Tôi chưa đọc kỹ mới chỉ lướt sơ qua một số tài liệu không quá 10 phút mà tôi đã lạnh run….Máy lạnh trong phòng của viên cố vấn đã làm tôi lạnh rồi run, hay chính những tài liệu nầy làm cho tôi có cảm giác run và lạnh?

Tôi ngẩng mặt nhìn viên cố vấn trưởng, tôi nghẹn lời:

-Chúng... tôi… bị... nội… tuyến... quá… nặng!

Tất cả những tài liệu nầy là tài liệu “Tối Mật” của BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế, một số lớn là của phòng Cảnh Sát Đặc Biệt. Tất cả là bản chánh đánh máy, và những bản nầy là bản của văn phòng ông Trưởng Ty!

Ngoài ra còn có một xấp tài liệu rất dày viết tay, nhìn kỹ lại tôi chết cứng người, đó là tài liệu chép tay đặc lệnh truyền tin, hồ sơ mật mã dùng để mã hóa, và giãi mã các công điện từ BCH tỉnh gởi đi Khu tại Đà Nẵng và Bộ Tư Lệnh tại Sàigòn. Nói tóm lại mật mã nầy dùng chung cho tất cả lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia từ Tỉnh lên đến Bộ Tư Lệnh. Mật mã nầy đã lọt vào tay địch! an ninh cả toàn quốc đang bị đe dọa!

Thử hỏi trường hợp nầy nếu quí vị độc giả là tôi, quý vị sẽ ra sao? Tôi nghĩ chúng ta đều run lập cập như nhau. Mà quả vậy, khi tôi nói rõ cho viên cố vấn của tôi và vị Đại Tá trưởng phòng 2 của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, thì họ còn run hơn tôi, lắp bắp:

- Bây giờ phải làm sao?

Tôi suy nghĩ và nói ngay:

- “Loại mã hóa và giải mã nầy cứ ba tháng một, chúng tôi nhận được mật mã mới, và thay đổi. Tôi phải xem lại cái nầy còn hiệu lực hay là đã cũ rồi. Nếu là cũ thì chúng tôi chưa vội trình thượng cấp vì sẽ bị lộ, kẻ nội tuyến sẽ biết, nếu mật mã còn hiệu lực và đang được sử dụng tôi nghĩ không thể trình theo thể thức công văn giấy tờ thông thường mà phải nhờ bên văn phòng Cố Vấn Đặc Biệt qua hệ thống cao hơn tại SàiGòn báo cho Bộ Tư Lệnh của chúng tôi tại Sàigon biết là mật mã đã bị lộ xin đừng nói từ đâu, ngoài nầy chúng tôi kín đáo điều tra”.

Viên cố vấn trưởng và ông Đại Tá trưởng phòng 2 Sư đoàn TQLC Hoa Kỳ đồng ý với đề nghị của tôi.

Tôi hỏi ông Đại Tá:

- Đại Tá có thể cho tôi biết vị trí bắn hạ 3 tên Việt Cộng thuộc vùng nào trên Quận Nam Hòa không?

Trên tấm bản đồ quân sự tỷ lệ 1/100000 treo tên tường trong phòng viên cố vấn của tôi, ông Đại Tá chỉ vùng phục kích bắn hạ 3 tên đó chính là đồi chè thuộc thôn Kim Ngọc gần lăng Vua Gia Long. Sau nầy đọc kỹ hồ sơ, sưu tầm thêm tin tức, chúng tôi biết rõ danh tánh của tên Việt Cộng nầy, nay thời gian quá lâu tôi không còn nhớ nỗi tên, nhưng nhớ rõ hắn ta là trung đội trưởng đường dây của cơ quan Thành Ủy Huế (giao liên, chuyển thư từ).

Những ngày kế tiếp, viên cố vấn giúp tôi ý kiến phải điều tra cái gì trước và xuất phát từ đâu.

Đầu tiên tôi bắt đầu điều tra tài liệu mật mã:

Theo nguyên tắc bảo mật, tài liệu mật mã trong một Bộ Chỉ Huy CSQG Tỉnh chỉ có 2 giới chức được giữ và dùng đến, đó là vị Chỉ Huy Trưởng, và người kế tiếp là ông trưởng ban truyền tin của của Bộ Chỉ Huy Tỉnh. Thế nhưng thường thì Chỉ Huy Trưởng giao cho ông trưởng ban truyền tin cất giữ. Cá nhân tôi, khi làm chỉ huy trưởng tôi giao cho anh trưởng ban truyền tin là anh Nguyễn Văn Thân cất giữ. Và cứ mỗi ba tháng một lần, BCH Tỉnh nhận mật mã mới từ Bộ Tư Lệnh gởi ra, trưởng ban truyền tin phải lập biên bản thiêu hủy bản cũ, biên bản nầy cả hai trưởng ban truyền tin và chỉ huy trưởng cùng ký vào.

Tôi xin nhắc lại ở phần trên, bản mã hóa và giải mã được dùng cho tất cả các bộ chỉ huy tỉnh trên toàn quốc để chuyển các công điện khẩn cấp “Tối Mật”, “Mật” v.v… về Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Khu, và Bộ Tư Lệnh. Đây là một loại mật mã rất khó, địch có thể nắm được toàn bản điện văn mà không tài nào mở được.

Tôi còn nhớ rõ và xin đưa một ví dụ để độc giả thấy rõ hơn:

Ví dụ bạch văn: Chữ NGÀY

Tôi mã hóa chữ Ngày:

Chữ N: AEL

Chữ G: STU

Chữ A: RGC

Chữ Y: BOH

Tóm lại, chữ NGÀY khi được mã hóa là:

NGÀY = AELSTURGCBOH

Hiệu thính viên khi chuyển một bức điện được mã hóa theo kiểu tín hiệu mosre hoặc thông thường họ chuyển bằng cách đọc một nhóm 3 chữ:

AEL: Anh dũng, E dè, Lê Lai.

STU: Sơn tây, Tư tưởng, Ủng hộ.

RGC: Rạch Giá, Gay go, Cải cách

BOH: Bắc bình, Oanh liệt, Hồng hà

Hiệu thính viên nhận điện sẽ ghi lại:

Anh dũng, E dè, Lê Lai/Sơn tây, Tư tưởng, Ủng hộ/Rạch giá, gay go, Cải cách/ Bắc bình, Oanh liệt, Hồng hà.

Họ dùng bản giải mã sẽ dịch ra chữ: Ngày

Tôi hy vọng lối giải thích hơi vụng về của tôi về cách thức mã hóa và giải mã, một phần nào để quý độc giả có thể hiểu rõ thêm tầm mức quan trọng của loại mật mã nầy, một khi mà địch nắm được thì tầm mức ngụy hại về an ninh của ngành tình báo CSQG VNCH thật quá khủng khiếp.

Tôi bắt tay vào việc điều tra khởi đi từ anh Nguyễn Văn Thân trưởng ban Truyền Tin của Bộ Chỉ Huy Ty. Tôi lựa một bức điện từ BCH/Khu I, văn phòng Chủ Sự CSĐB gởi cho Phòng CSĐB /BCH Thừa Thiên mấy ngày hôm trước, tôi cầm bức điện đó xuống phòng truyền tin gặp anh Thân trưởng ban, vừa gặp anh ta, tôi chìa bức điện tín ra và nói ngay:

- Anh Thân ơi! Ai giải mã bức điện nầy sao mù mờ quá.

- Ông Phó cho tôi xem bức điện nào, nhưng tất cả những bức điện ở độ “Mật” hoặc “Tối Mật” đều do em mã hóa hoặc giải mã không một ai làm chuyện nầy được.

Tôi vừa đưa bức điện cho anh Thân vừa hỏi bâng quơ:

- Vậy bản mật mã anh có giao cho ai dịch không, thường anh giải mã đàng hoàng lắm mà.

- Dạ không ông Phó, không bao giờ, không một ai… ngoại trừ lâu lâu ông Trưởng Ty lấy cả hai bản mã hóa và giải mã lên phòng ông để ông tự làm, vì ông nói có những công điện đánh vào Bộ Tư Lệnh cần bảo mật tối đa nên ông không muốn em làm, những lúc đó em giao cho ông và sau đó ông trả lại.

Tôi cố bình tỉnh làm ra vẻ chẳng có quan tâm gì chuyện đó, và sau đó rời khỏi trung tâm truyền tin lòng lòng hoang mang lẩm bẩm một mình: “chẳng lẽ là ông ta?”

Rời phòng truyền tin tôi lái xe thẳng lên văn phòng viên cố vấn của tôi, tôi trình bày hết mọi chuyện và nói với ông ta về suy nghĩ của tôi:

- Mr X, Tôi nghi chính là ông ta. Trước đây qua sự kiện phòng phân tích và lượng giá tin tức của ông báo cho ông biế,t tin ông Lập cung cấp là tin giả, nay xảy ra chuyện nầy ông nghĩ sao?

Cả hai cùng im lặng, bỗng ông ta cất tiếng:

- Thành, tôi có cách rồi.

- Cách gì?

- Ông có thể có mẫu tự viết tay của ông Lập không?

- Có, tôi có một số bản viết tay của ông ta tôi còn lưu ở hồ sơ.

- Vậy quá tốt, tôi cần gấp một bản. Tôi sẽ gởi bản mật mã chép tay lấy được trên tử thi tên Việt Cộng đó và mẫu tự của ông ta vào Sàigòn, yêu cầu trong đó giảo nghiệm nét chữ có trùng hợp nhau hay không, thì có câu trả lời ngay.

Thời gian 1968-1969 chưa có máy Photo Copy cho nên tài liệu đánh cắp hoặc chụp hình, hoặc phải chép lại, hoặc lấy nguyên bản.

Trong khi chờ đợi kết quả giảo nghiệm nét chữ của Đoàn Công Lập tôi bắt tay ngay vào việc rà soát các tài liệu quan trọng của phòng CSĐB đã lọt vào tay địch.

Tôi tuần tự đọc lại và ghi chú những tài liệu mà viên cố vấn của tôi cũng như Đại Tá trưởng phòng 2 Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đã giao cho tôi. Thật là kinh hoàng! Tất cả những tài liệu đó là những tài liệu tối mật của Phòng Cảnh Sát Đặc Biệt/ ban kế hoạch soạn thảo, một số ít tờ trình do tôi ký, nhưng đa số là do ông trưởng ty Đoàn Công Lập ký trình BCH/Khu I, hoặc trình Bộ Tư Lệnh. Tất cả đều mang mã số bản văn đó gởi cho văn phòng ông Trưởng Ty!

Câu hỏi được đặt ra ai là người lấy những bản chính nầy từ văn phòng ông Trưởng Ty gởi cho Việt cộng? chính ôngTrưởng Ty hay là ai khác?

Suốt cả mấy ngày trời tôi đưa ra một số giữ kiện cùng với viên cố vấn của tôi ngồi phân tích từng sự việc một, những người thân cận, những nhân viên làm việc cạnh Đoàn Công Lập, chúng tôi vẫn chưa tìm ra một người nào đáng nghi ngờ nhất ngoài trừ Đoàn Công Lập.

Gần hai tuần lễ sau, văn phòng tại Sàigòn của viên Cố Vấn cho biết kết quả giảo nghiệm bút tự sao chép trong tài liệu mật mã và bút tự của Đoàn Công Lập không giống nhau, như vậy kết luận đầu tiên Đoàn Công Lập không là người sao chép tài liệu nầy.

Trong hoạt động tình báo có nhiều trường hợp sự thành công chỉ là những may mắn tình cờ. Một nhân vật hết sức quan trọng cạnh ông Đoàn Công Lập mà tôi đã bỏ sót! Nay đang ngồi bàn việc với viên cố vấn Mỹ thì như một tình cờ chợt nhớ ra, tôi bỗng nói lớn với viên cố vấn:

- Tôi nhớ ra rồi!

- Nhớ chuyện gì?

- Còn một người rất quan trọng cạnh ông Đoàn Công Lập mà tôi bỏ sót, đó là viên chánh văn phòng của ông ta.

Viên cố vấn của tôi nói ngay:

- Anh cố gắng cho tôi mẫu tự viết tay của nó, tôi gởi vào Sàigòn giảo nghiệm, biết đâu…

- Tôi sẽ cố gắng, chậm lắm là ngày mai giao cho ông. Bây giờ tôi phải về BCH xem lý lịch tên này và sẽ cho ông biết sau.

Tôi gọi điện thoại cho anh Lê Quý Sai phụ tá Trưởng Phòng Hành chánh của BCH, và nói riêng với anh Sai:

- Anh Sai, anh lấy cho tôi xem hồ sơ cá nhân của Chánh Văn Phòng của ông Trưởng Ty, anh kín đáo một tí nghe.

- Dạ, ông Phó.

Khoảng nửa giờ sau, anh Sai cho biết:

- Thưa ông Phó, tôi đã gặp anh Phạm Cần trưởng phòng Nhân viên, anh Phạm Cần đã tìm rất kỹ, nhưng không có hồ sơ của ông Ngữ. Anh Phạm Cần nói hình như hồ sơ nầy ông Trưởng Ty cất giữ.

- Sao lại kỳ vậy, hồ sơ nhân viên thì Ban Nhân Viên phải cất giữ chứ?

- Dạ, nguyên tắc là như vậy.

- Cám ơn Anh Sai, coi như tôi không hỏi hồ sơ đó nghe.

- Dạ, ông Phó.

Một người có thể giải quyết trở ngại nầy cho tôi là anh Phùng Tự, trưởng ban điều tra của Toán Tình Báo… nằm ngoài BCH Ty (Anh Phùng Tự hiện định cư tại Tiểu Ban Kansas, thành phố Wishita, USA).

Một tuần sau anh Phùng Tư trình tôi một bản lý lịch rất chi tiết về cá nhân ông chánh văn phòng của ông trưởng ty Đoàn Công Lập:

Là người con trai thứ 3 trong một gia đình có 4 anh em trai và một chị gái.

Hai người anh trai tập kết ra bắc từ 1954.

Người em trai út là cán bộ Quân Báo Việt Cộng hoạt động tại vùng “cửa khẩu” Tây Nguyên.

Riêng đương kim chánh văn phòng nguyên là cán binh trung đoàn 95 chính quy Việt Cộng, phục vụ cùng đơn vị Quân Báo với ông Đoàn Công Lập sau đó hồi chánh.

- 1955 tham gia Nghĩa Dũng Đoàn, một lực lượng bán quân sự của Chính phủ Đệ I Cộng Hòa, đương sự tham gia cuộc hành quân tiếp thu vùng Tuy Hòa, một vùng cộng quân chiếm đóng trước hiệp định Geveva 1954.

- Sau đó tham gia vào Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ngành Hiến Binh trú đóng tại Huế. Khi ngành Hiến Binh giải tán, một số chuyển sang Quân Cảnh Tư Pháp, một số chuyển qua Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo, riêng đương sự chuyển sang lực lượng CSQG và phục vụ tại Bộ Chỉ Huy Thừa Thiên-Huế.

Thời gian ngắn sau khi Đoàn Công Lập nhận chức Trưởng Ty, đương sự được bổ nhiệm làm chánh văn phòng trưởng ty.

Tôi cho viên cố vấn của tôi xem lý lịch của ông chánh văn phòng, xem xong, viên Cố vấn nói với tôi:

- “Thành, nghề của chúng ta là đứng phía sau nhìn tới và kiểm soát kẻ địch, tệ lắm chúng ta đứng ngang hàng với kẻ địch thì việc kiểm soát cũng đã khó khăn rồi, đằng nầy hiện tại địch đang đứng sau lưng chúng ta để nhìn và kiểm soát chúng ta.

Có khả năng rất cao ông Chánh văn phòng và Chief Lập cùng một tổ trong lưới nội tuyến nầy. Trong khi chờ đợi kết quả giảo nghiệm chữ viết của tên nầy, tôi đề nghị anh ngăn chận mọi tin tức có liên quan đến các chiến dịch phối hợp giữa chúng tôi và phòng CSĐB của anh với ông Lập, và bố trí ngay 2 toán theo dõi ông Lập và tên chánh văn phòng của ông ta”.

-“Đồng ý, tôi lựa người sắp xếp hai toán theo dõi, mọi chuyện xong tôi sẽ báo cho ông biết”.

Khoảng gần hai tuần sau, viên cố vấn báo cho tôi biết ông ta đã nhận được thông báo của Sàigòn và cần gặp tôi gấp. Tôi vừa vào phòng ông ta chưa kịp ngồi, thì ông ta đã nói ngay:

- “Thành, nguy rồi, kết quả là chữ viết của viên chánh văn phòng của ông Lập. Chúng ta có thể đưa ra câu kết luận gần đúng:

Chính Chief Lập lấy bản mã hóa đó giao cho tên nầy sao chép lại. Thủ phạm của những tài liệu quan trọng bị mất cắp, mà toán trinh sát của sư đoàn Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ (USMC) lấy được trên tử thi Việt Cộng xuất pháp từ hai người nầy”.

- Tôi đồng ý với ông. Chúng ta đã nhận diện được kẻ thù. Điều quan trọng là phải bắt tay rà lại tất cả các đầu mối ngay, cái nào ông ta biết là phải khóa lại, báo cho tình báo viên tạm lánh đi một thời gian ngắn. Cho hai toán theo dõi tăng cường bám sát hai mục tiêu, nếu có bằng chứng cụ thể, chính xác, quả tang mới rờ ông ta được.

- Nếu tôi báo cáo lên thượng cấp của tôi ngay về chuyện nầy, phía ông có gì trở ngại không? Anh có thể nán lại cho tôi một thời gian ngắn được không? -- Viên cố vấn hỏi tôi.

- Được.

Ông ta tiếp tục hỏi tôi:

- Phần tôi, ông muốn tôi làm gì, và ông cần gì, muốn tôi giúp?

- Tôi muốn ông:

1- Đừng để cho ông Lập nghi ngờ gì cả bằng cách “tăng cuờng thêm Tình Hữu nghị Việt-Mỹ”, thân thiện với ông ta hơn.

2- Tôi cần gài máy trong phòng cả hai người.

Viên cố vấn trả lời:

- Tôi không hứa, tôi sẽ trình thượng cấp của tôi những yêu cầu của anh. Thành, tôi muốn có phó bản theo dõi

2 người đó từ hai toán theo dõi của anh được không?

- Bắt buộc, đây là công việc chung mà, tôi có bổn phận phải báo cho ông tất cả mọi chuyện.

Để bảo mật công tác, tôi giao trọn cộng việc nầy cho toán tình báo I-66 đảm trách, vì toán nầy hoạt động nằm ngoài. Văn phòng làm việc và nơi tiếp xúc của họ là nhà an toàn kín đáo, bí mật khó bị phát hiện.

Trưởng toán I-66 là anh Nguyễn… hiện định cư tại thành phố New-York, USA.

Báo cáo theo dõi ông Đoàn Công Lập của toán I-66 được tóm tắt như sau:

Hằng ngày ngoài giờ làm việc tại bộ chỉ huy tỉnh, chiều đến ông ta thường đi đánh tenis tại câu lạc bộ thể thao ngay ở đường Lê Lợi gần bênh viện Trung Ương Huế, sinh họat của ông Lập thường nhật rất bình thường không có gì đáng lưu ý.

Tuy nhiên vào ngày thứ bảy, hoặc chúa nhật ông Lập hoặc cùng với bà vợ đi khám bệnh tại văn phòng bác Sĩ Hoàng Bá, hoặc là đi lễ chùa cùng người bạn gái của ông ta là cô Lý, hai người đi lễ tại Chùa Trúc Lâm nằm trên cầu Lim gần Đàn Nam Giao, một đôi khi ghé Chùa Từ Đàm.

Theo kinh nghiệm nghề nghiệp của chúng tôi, chúng tôi nghi ngờ hai nơi: văn phòng bác sĩ Hoàng Bá, và chùa Trúc Lâm ở gần cầu Lim là 2 trạm liên lạc của ông ta. Điều nầy được xác nhận sau khi chúng tôi bắt Hoàng Kim Loan vào tháng 5/1972.

Tôi, Trưởng toán tình báo I-66 anh Nguyễn... chúng tôi đã bàn sọan với nhau:

1- Đối với phòng mạch Bác Sĩ Hoàng Bá tôi sẽ tăng cường thêm nhân viên để có thể bám sát theo dõi chặt chẽ những người vào ra khám bệnh để tìm ra kẻ tình nghi mỗi khi ông Lập đến đó.

2- Riêng tại chùa Trúc Lâm, chúng tôi chúng tôi sẽ sưu tra lý lịch tất cả những ai sinh sống tu hành trong chùa, sau đó chọn đối tượng tốt nhất, bắt cóc đem về nhà an toàn giáo dục, tuyền mộ họ làm nội tuyến cho chúng tôi để phát hiện hành tung của ông Lập.

Kết thúc vụ nội tuyến của ông Lập là phải bắt quả tang ông Lập phạm tội hoạt động cộng sản, nếu không bắt quả tang thì chúng tôi biết rõ sẽ là vô phương không cách gì thẩm vấn buộc tội ông ta được, vì ông ta là một con cáo già trong ngành điệp báo. Nói cụ thể là với nét chữ chép lại các bản mã và giải mã của tên chánh văn phòng, chúng tôi chưa thể kết luận rằng Đoàn Công Lập là người cấu kết với hắn. Đoàn Công Lập có thể đổ tất cả tội cho tên chánh văn phòng, và dĩ nhiên tên chánh văn phòng có thể nhận tất cả để bảo vệ cán bộ Đoàn Công Lập.

Chúng tôi và văn phòng Cố Vấn Mỹ đang phối hợp giăng lưới lùa hai con mồi nội tuyến Đoàn Công Lập và tên chánh văn phòng của ông ta vào thì biến cố Mậu Thân 1968 xảy ra.

Trong Mậu Thân, Ông Lập đã bỏ Bộ Chỉ Huy cùng với một toán cận vệ ra chiếm giữ đài phát thanh Huế cho đến ngày mùng 7 Tết khi mà đơn vị Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ phối hợp hành quân với lực lượng Tiểu Khu Thừa Thiên và với lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên Huế do tôi chỉ huy, khi đó ông Lập mới từ đài phát thanh Huế về lại Bộ Chỉ Huy tỉnh tại đường Trần Cao Vân, tôi bàn giao lại cho ông ta, đơn vị Cảnh Sát Đặc Biệt của tôi trở qua đóng bộ chỉ huy tại trụ sở cũ của Ty Cảnh Sát thành phố.

Lý do Đoàn Công Lập rời BCH tỉnh trong những ngày đầu ra giữ đài phát thanh Huế theo Đoàn Công Lập là: “Đây là một vị trí quan trong không thể để lọt vào tay Việt Cộng”.

Thoạt đầu tôi và các cấp chỉ huy trong Ty chỉ khinh bỉ ông ta đã hèn nhát bỏ đơn vị khi đang đánh nhau với địch, việc giữ đài phát thanh Huế không phải là trách nhiệm của Trưởng Ty Cảnh Sát trong tình hình quân sự trầm trọng như vậy.

Cho đến tháng 5/1972 chúng tôi bắt Trung Tá Việt Cộng Hoàng Kim Loan thì sự việc tại sao Đoàn Công Lập đi giữ đài phát thanh Huế mới được sáng tỏ, đó là: trong chiến dịch tấn công Mậu Thân, ông Lập được giao trách nhiệm bảo vệ đài phát thanh Huế với hai nhiệm vụ chính:

1- Duy trì làn sóng phát thanh, hướng dẫn sai lạc tình hình an ninh có lợi cho Quân Giải Phóng.

2- Một khi Quân Giải Phóng kiểm soát hoàn toàn Thị xã Huế, Đoàn Công Lập sẽ cho phát thanh lời kêu gọi (đã thâu sẵn) của lực lượng Quân Giải Phóng với đồng bào Huế.

Ngày 25/2/1968 cộng quân tháo chạy khỏi thành phố Huế. Ngày 26/2/1968, tôi đón Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan tại sân bay Phú Bài. Sau phần hỏi thăm của ông đối với đơn vị và anh em, bỗng ông bất thần hỏi tôi:

- Mầy đã bắt thằng Cán và thằng Lập chưa?

Thằng Cán tức Nguyễn Văn Cán nguyên Trưởng Ty Cảnh Sát thành phố Huế. Ngay ngày đầu Cộng quân chiếm Huế, Nguyễn Đắc Xuân thành lập đội Nghĩa Binh Cảnh Sát, Nguyễn Đắc Xuân giao cho Ông Nguyễn Văn Cán làm đoàn trưởng Đoàn Nghĩa Binh Cảnh Sát.

Đối với Tướng Loan tôi có rất nhiều kinh nghiệm sống với ông “Sáu Lèo” nầy lắm: đừng màu mè, thành thật, nghĩ sao nói vậy, bất chấp luật lệ, còn như cứ dạ thưa thưa dạ… thì đi chỗ khác chơi, vì vậy tôi trả lời cốc lốc với ông.

- Thằng Cán bắt rồi, thằng Lập chưa bắt.

- Sao chưa bắt?

- Thiếu Tướng! vụ hắn làm Việt Công mà em vừa trình với Thiếu Tướng chưa đủ yếu tố mạnh mẽ để bắt, còn đang theo dõi. Còn vụ hắn bỏ đơn vị chạy trốn ra đài phát thanh Huế, Phó Ty Đặc Biệt lấy tư cách gì mà bắt hắn? Chưa chừng hắn lại bắt nhốt em vì tội phản loạn vì dám bắt Trưởng Ty.

- Ừ, hai thằng nội tuyến nầy phải đem ra ngay Ngọ Môn xử bắn!

Tôi nói một mình, nhưng cố ý để cho ông Tướng nghe:

- Thiệt không đó?

Mà ông Sáu Lèo nghe thiệt, mà lại nghe rõ nữa:

- Đ. cụ mày!

Tại Huế, Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan đã giải quyết chuyện “hai thằng đó” như sau:

1- Đối với quận trưởng Cảnh Sát Nguyễn Văn Cán.

Để được vô tư, Thiếu Tướng Loan giao ông Cán cho Thiếu Tá Nguyễn Tự Cường, Trưởng ty An Ninh Quân Đội Đà Nẵng thụ lý nội vụ, và sẽ xử bắn ông Cán tại Huế để “làm gương”.

Người cứu mạng cho Quận Cán là Ông Võ Lương, khi ấy là Giám Đốc Nha Cảnh Sát Quốc Gia Vùng I. Ông Giám Đốc Võ Lương đã năn nỉ với Thiếu Tướng Loan xin tha mạng cho Nguyễn Văn Cán. Có thể nói ông Võ Lương là một giới chức cao cấp của ngành cảnh sát mà Tướng Loan nể nang, vì thế mà Nguyễn Văn Cán thoát chết.

2- Trường hợp Trưởng Ty Đoàn Công Lập.

Tướng Loan cách chức tại chỗ, giải giao đương sự vào Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia tại Sàigòn ( Khối Tư Pháp) để truy tố Đoàn Công Lập hai tội:

- Hèn nhát trước địch quân, là đơn vị trưởng lại đào nhiệm khi đơn vị đang đánh nhau với địch.

- Làm thất thoát 400 khẩu súng đủ loại.

Vụ thất thoát vũ khí này, khi điều tra, ông trưởng kho vũ khí khai rằng: trước khi Mậu Thân xảy ra, Đoàn Công Lập đã cho toán cận vệ của Đoàn Công Lập vào kho chở 400 khẩu súng. Chở đi đâu thì ông ta không biết, ông ta chỉ nhận lệnh của Đoàn Công Lập giao số súng đó cho toán cận vệ của Đoàn Công Lập.

Người thay thế Đoàn Công Lập là Thiếu Tá Dương Quang Tiếp từ Bộ Tư Lệnh ra thay. Vài tháng sau, Thiếu Tá Dương Quang Tiếp được bổ nhiệm chức vụ Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia vùng I. Tôi, Trung Úy Liên Thành thay thế Trung Tá Dương Quang Tiếp làm Trưởng ty CSQG/Thừa Thiên-Huế.

Riêng viên chánh văn phòng của Đoàn Công Lập, sau Mậu Thân, y nằm trong danh sách mất tích. Theo điều tra của toán tình báo I-66, ngay khuya mùng 2 Tết, cộng quân nổ súng, y rời khỏi nhà tại vùng Đập Đá thuộc thôn Vĩ Dạ, từ đó không có tung tích nữa.

Tất nhiên hắn phải ra đi để bảo mật cho Đoàn Công Lập.

Đến tháng 5 mùa hè 1972 khi Hoàng Kim Loan bị lực lượng CSQG/Thừa Thiên-Huế bắt, y khai về trường hợp nội tuyến của Đoàn Công Lập rất rõ ràng, bấy giờ tôi chính thức trình nội vụ về BTL và xin giao vụ Đoàn Công Lập cho Bộ Tư Lệnh thụ lý.

Khi tôi trình bày trong cuốn Biến Động Miền Trung vụ hai ông Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên và Quảng Trị là Đoàn Công Lập, và Lê Cảnh Thâm là hai tên nội tuyến hoạt động cho địch thì kẹt một nỗi là hai người nầy lại là hai đảng viên của Đảng Đại Việt Cách Mạng, nên tại hải ngoại đã có sự phản đối không muốn chấp nhận sự thật đó. Thưa quý vị, đâu phải cứ đảng viên Đại Việt Cách Mạng thì không thể là cộng sản? Căn cứ vào đâu mà quý vị cho rằng hễ là người của đảng phái quốc gia quý vị thì không thể là cộng sản? Xin phân tích cho tôi và quý độc giả biết lý luận của quý vị?

Có người đã nói:

“Liên Thành to gan dám nói hàng lãnh đạo cao cấp của Đại Việt Cách Mạng là Việt Cộng”.

Gần đây trên diễn đàn Internet, ông Nguyễn Lý Tưởng cựu dân biểu VNCH, một giới chức cao cấp trong đảng Đại Việt có nói về ông Đoàn Công Lập như sau:

Ông Đoàn Công Lập là người của đảng Đại Việt, đã cộng tác với chúng tôi từ năm 1955. Chúng tôi biết rõ ông ta và chúng tôi không nghĩ ông ta là cộng sản nằm vùng như Liên Thành nói. Liên Thành căn cứ vào lời khai của Hoàng Kim Loan, nhưng chúng tôi căn cứ vào chúng tôi, vào cơ sở của đảng Đại Việt chúng tôi.”

Thưa ông Nguyễn Lý Tưởng, ông căn cứ vào cơ sở của Đảng Đại Việt, nhưng tôi, Liên Thành, trưởng ty CSQG Việt Nam Cộng Hòa, căn cứ vào các theo dõi, điều tra, phúc tình của các nhân viên CSQG Thừa Thiên/ Huế và các cơ quan tình báo đồng minh đặc biệt là Hoa Kỳ, điều tra Đoàn Công Lập hoạt động nội tuyến mà sau cùng thì lời khai của điệp viên cộng sản Hoàng Kim Loan, là bằng cớ quan trọng sau cùng. Sau khi chúng tôi đưa ra những bằng chứng cụ thể về Đoàn Công Lập mà Hoàng Kim Loan đã không thể chối cãi. Chúng tôi không căn cứ vào “lời khai” của Hoàng Kim Loan mà chúng tôi căn cứ vào quá trình điều tra Hoàng Kim Loan. Không phải Hoàng Kim Loan nói gì chúng tôi cũng tin. Xin ông Nguyễn Lý Tưởng và những ai cho rằng chúng tôi kết luận người ngày người kia làm Việt cộng chỉ là căn cứ vào lời khai của địch. Nói như vậy là quý vị đã cố tình xuyên tạc chúng tôi. Tất cả những kết luận sau cùng của ngành CSQG đều dựa vào tiến trình điều tra và bằng chứng cụ thể, trong đó lời khai của địch chỉ là một phần nhỏ mà thôi.

Và ông cựu Dân Biểu Nguyễn Lý Tưởng cũng đã đề cập về cá nhân tôi như sau:

Liên Thành là chi khu phó dưới quyền Thiếu Tá Phạm Khắc Đạt, quận trưởng Nam Hòa (Thừa Thiên) khi Thiếu Tá Phạm Khắc Đạt, được Trung Tá Phan Văn Khoa đưa lên làm Trưởng Ty Cảnh Sát Thừa Thiên, thì Liên Thành được Thiếu Tá Đạt đưa về làm phó ty Cảnh Sát Đặc Biệt để giúp Thiếu Tá Đạt. Sau đó Liên Thành được Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan (Tư Lệnh Cảnh Sát 1966) tín nhiệm. Ngoài ra còn được cố vấn Mỹ “cưng” nữa. Trải qua hai đời trưởng ty Đoàn Công Lập, Dương Quang Tiếp, đến 1969 khi Dương Quang Tiếp lên làm Cảnh Sát vùng I, thì Liên Thành mới được lên làm trưởng ty…

Trong cuộc vận động bầu cử Tổng Thống năm 1967, Liên thành đã ủng hộ Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu và Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, đã từng đi bắt anh em đảng viên Đại Việt ở xã, ấp đem về giam ở Ty Cảnh Sát vì họ đi vận động ủng hộ liên danh Hà Thúc Ký-Nguyễn Văn Định (Liên danh 2).

Năm 1973, khi Linh Mục Trần Hữu Thanh và Phong Trào Chống Tham Nhũng ra Huế nói chuyện tại sân Dòng Chúa Cứu Thế, sau đó đoàn người kéo lên nhà thờ Phủ Cam…Liên Thành đã cho xe chận ngang giữa đường Nguyễn Huệ và bắn lựu đạn cay “trực chỉ” vào bụng ông Hoàng Xuân Tửu (Lúc đó là nghị sĩ Việt Nam Cộng Hòa)… Ông Hoàng Xuân Tửu là Tổng Ủy Viên Thường Vụ Bộ Chỉ Huy Trung Ương Đại Việt Cách Mạng, là nhân vật thứ hai của Đại Việt Cách Mạng. Từ những sự kiện nầy, có thể suy luận ra Liên Thành là người của ai và vai trò của Liên Thành ở Huế như thế nào”.

Có thể ông cựu Dân Biểu Nguyễn Lý Tưởng đã quên một vài chi tiết và thời gian, tôi Liên Thành, xin điều chỉnh bổ túc và trả lời Dân Biểu Nguyễn Lý Tưởng như sau:

1- 1967 tôi làm phó ty Cảnh Sát Đặc Biệt, là do Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan và Trung Tá Phan Văn Khoa chọn, sau khi tôi cùng ông dẹp phong trào phản loạn tại Huế và vụ “bàn thờ Phật xuống đường” của Thích Trí Quang, hoàn toàn không can dự vào vấn đề bầu cử tổng thống cũng như không có thẩm quyền bắt giữ người. Tiện thể xin ông công bố cụ thể tôi đã bắt giam đảng viên nào của Đảng Đại Việt thời gian tôi làm phó ty, thời gian tôi làm trưởng ty? Xin cho biết nếu như những đảng viên này không làm gì vi phạm luật pháp quốc gia mà chỉ bị bắt vì thuần túy là vì đảng viên Đại Việt? Và xin ông chứng minh dùm các ông đảng viên nào đó bị bắt là vô tội, không làm cộng sản, không buôn bạch phiến, nếu như họ đã từng bị tôi bắt?

Xin nhắc ông dân biểu rằng theo hệ thống luật pháp của VNCH thì nhiệm vụ của phó ty Cảnh Sát Đặc Biệt là chỉ chuyên lo an ninh tình báo, và phó ty Cảnh Sát Đặc Biệt cũng không có quyền bắt các đảng viên Đại Việt về giam ở Ty Cảnh Sát. Chuyện bắt giam này nếu có thì phải do ông Đoàn Công Lập làm vì đó thuộc về quyền hạn của ông trưởng ty CSQG Đoàn Công Lập, mà ông ta lại là người của đảng Đại Việt các ông với nhau chứ không phài tôi. Và một chuyện nữa là tôi nhận chức vụ trưởng ty cảnh sát năm 1968, chứ không phải năm 1969, với cấp bậc nhỏ nhoi chỉ là Trung Úy, thay thế Trung Tá Dương Quang Tiếp đương kim trưởng ty. Trung Tá Dương Quang Tiếp chỉ điều hành ty CSQG Thừa Thiên Huế khoảng 3 tháng rồi về vùng I.

2- Cha Thanh và phong trào “chống tham nhũng” ra Huế gần cuối năm 1974. Bên trong Huế thì cha Thanh tổ chức biểu tình rầm rộ, bên ngoài Huế thì cộng quân đang áp sát. Huế và Miền Nam lúc đó đang trong tình trạng nguy kịch, nếu là trưởng ty CSQG như tôi thì ông Nguyễn Lý Tưởng sẽ làm gì? Để mặc cha Thanh và các đảng viên Đại Việt muốn làm gì thì làm? muốn biểu tình thì mặc sức biểu tình, trong lúc cộng quân đang chực chờ thôn tính?

Tôi có thể nói thẳng thế này, kẻ thù chính của cha Thanh và các người cộng tác với ông ta gồm có ông thượng nghị sĩ Hoàng Xuân Tửu và ông dân biểu Nguyễn Kim lúc đó là chính quyền VNCH của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chứ không phải cộng sản.

Tôi phát biểu như thế hẳn không sai chứ, thưa Dân Biểu Nguyễn Lý Tưởng?

Và tôi với tư cách là một công dân, một cấp chỉ huy chịu trách nhiệm an ninh trật tự tại Huế trong lúc đất nước đang trong tình trạng chiến tranh, Huế đang lâm nguy, lấy sinh mạng của chính quyền VNCH và quyền lợi dân tộc làm trọng nên tôi phải chống việc làm vô trách nhiệm bất chấp quyền lợi dân tộc đất nước của cha Thanh và các ông Hoàng Xuân Tửu, Nguyễn Văn Kim của đảng Đại Việt bằng mọi giá, mong ông Dân Biểu Nguyễn Lý Tưởng thông cảm tha thứ. Tôi cũng nhắc lại cuộc biểu tình chống tham nhũng của cha Thanh tại Huế xảy ra cuối năm 1974 chứ không phải 1973 như ông Nguyễn Lý Tưởng viết.

3- Đoàn biểu tình của linh mục Trần Hữu Thanh cùng với hai ông thượng nghị sĩ Hoàng Xuân Tửu (Đại Việt, cũng là anh chú bác với Tướng Hoàng Xuân Lãm) và Ông Dân biểu Nguyễn Văn Kim (Đại Việt) xuất phát từ nhà thờ Phủ Cam xuống đường Nguyễn Huệ bị tôi chận ngay tại ngã tư Nguyễn Huệ-Đống Đa và không phải chỉ một mình ông Hoàng Xuân Tửu bị tôi đích thân bắn trực xạ phi tiễn cay vào bụng, mà cả cha Thanh cũng như ông dân biểu Nguyễn Văn Kim cũng bị tôi đích thân bắn phi tiễn vào bụng. Tôi nhấn mạnh chữ “đích thân” vì biết rằng việc làm này sẽ có hậu quả nghiêm trọng và tôi không muốn thuộc cấp của mình vì quyết định của cá nhân cấp chỉ huy mà phải gánh lấy hậu quả cho bản thân họ, khi dám đương đầu với các ông quá lớn. Quyết định bắn phi tiễn trực xạ vào các ông lớn của Đại Việt Cách Mạng cùng Linh Mục Trần Hữu Thanh đầy uy quyền này tôi đã phải trả cái giá là bị Thiếu Tướng Tư Lệnh CSQG Nguyễn Khắc Bình cách chức. Nhưng xin thưa ông Nguyễn Lý Tưởng, bụng làm dạ chịu, ngay lúc đó và cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn không hề hối tiếc về quyết định bắn phi tiễn vào các ông Hoàng Xuân Tửu, Nguyễn Văn Kim, linh mục Trần Hữu Thanh và dẹp tan phong trào biểu tình này tại thành phố Huế.

Và cuối cùng để làm sáng tỏ thêm về việc nội tuyến của ông Đoàn Công Lập tôi xin trích một đoạn nhỏ trong cuốn hồi ký của ông Nguyễn Chí Thiệp mang tên “Trại Kiên Giam” đã xuất bản vài năm về trước tại hải ngoại để chứng minh tính trung thực về việc điều tra tội phạm cộng sản của anh em CSQG Thừa Thiên/Huế chúng tôi.

Ông Nguyễn Chí Thiệp không căn cứ vào lời khai của Hoàng Kim Loan như Liên Thành, và ông Nguyễn Chí Thiệp cũng không căn cứ vào lời quả quyết của đảng Đại Việt, mà ông ta căn cứ bằng mắt thấy tai nghe, bằng tư cách chứng nhân, bằng kinh nghiệm cá nhân của một trong những người trong cuộc bị chính Việt Cộng trá hình Đoàn Công Lập cò mồi vào hoạt động trong một tổ chức kháng chiến giả sau 1975, do công an tổ chức, rồi sau đó phải mang thân tù tội, vài người nữa bị chết trong tù. Vài nét về tác giả Nguyễn Chí Thiệp:

Ông Nguyễn Chí Thiệp xuất thân Học Viên Quốc Gia Hành Chánh VNCH, sau đó được chính phủ bổ nhiệm đi làm phó tỉnh trưởng tỉnh Quảng Nam. Sau 1975, ông hoạt động kháng chiến, bị Đoàn Công Lập lừa bịp và bị bắt đi cải tạo. Ông hiện đang đinh cư tại thành phố Houston, tiểu bang Texas, USA.

Ông Nguyễn Chí Thiệp trước ngày 30/4/1975 chưa bao giờ biết Đoàn Công Lập là ai, do đó họ chẳng có ân oán gì nhau cả. Nghe nói Đoàn Công Lập là cựu trưởng ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên Huế nên đã cả tin hắn theo tiếng gọi của lòng yêu nước gia nhập tổ chức kháng chiến của Đoàn Công Lập. Vì vậy những gì ông ta viết về ông Đoàn Công Lập trong cuốn hồi ký “Trại Kiên Giam” phải được coi là vô tư, không như “Liên Thành to gan” dám kết tội đảng viên gạo cội của Đại Việt Cách Mạng là cộng sản.

Xin mời Dân Biểu Nguyễn Lý Tưởng cùng những ai cho rằng họ biết Đoàn Công Lập là người quốc gia chống cộng vì cùng sinh hoạt lâu năm trong Đại Việt Cách Mạng, nên “biết” rõ hơn về Đoàn Công Lập qua tác phẩm Trại Kiên Giam của tác giả Nguyễn Chí Thiệp, trang 234:

“…Tổ chức thành phần thứ 3 của ông Bùi Ngọc Phương, gồm các ông Vũ Đăng Dung, thủ lãnh Luật Sư Đoàn miền Trung, Nguyễn Văn Hiếu thông dịch viên Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ, kỹ sư Phạm Bá, Nguyễn Cao Thanh giáo sư Đại Học Phương Nam, Lương Thiện, giáo sư Hoa ngữ, Đoàn Công Lập, cựu Trưởng Ty Cảnh Sát Thừa Thiên. Do sự thúc đẩy của Đoàn Công Lập, ông Bùi Ngọc Phương tự xưng là thành phần thứ ba, đánh điện tín ra Hà Nội đòi Phạm Văn Đồng thi hành hiệp định Paris hòa hợp hòa giải dân tộc.

Đoàn công lập là cán bộ cộng sản hồi chánh, gia nhập đảng Đại Việt, hệ phái Hà Thúc Ký. Được làm trưởng ty Cảnh Sát Thừa Thiên Huế thời kỳ Miền Trung Tranh đấu.

Lập không đi cải tạo, và được sở Công An thành phố giao phó tổ chức chống cộng giả để bắt nhiều người. Lập và con trai là Đoàn Công Việt “bị bắt” và được thả ra khỏi trại giam nhiều lần trong những tổ chức phản động khác nhau. Những người trong tổ chức của ông Bùi Ngọc Phương đều bị bắt, đi lao động cải tạo. Ông Lương Thiện chết năm 1981, ông Bùi Ngọc Phương chết năm 1984 ở trại tù Xuân Phước.

Ông phó tỉnh trưởng Đà Nẵng là nạn nhân của những phong trào những mặt trận kháng chiến giả do trùm công an Mai Chí Thọ tung ra để truy bắt những thành phần quân cán chính VNCH chống cộng còn kẹt lại sau 1975, mà cha con Đoàn Công Lập, Đoàn Công Việt là một trong những tên cò mồi vô cùng tán tận lương tâm, đã từng làm cho Huế bị tàn sát thê thảm, nay lại góp sức trong việc tận diệt các tổ chức kháng chiến chống cộng và hốt sạch những thành phần yêu nước sau 1975. Sự thành công của trùm Công An Mai Chí Thọ một phần là do công của Đoàn Công Lập.

Lời chia xẽ chân thành đến các đảng phái chính trị, quý vị có thể tin tưởng các đồng chí đảng viên của quý vị là những người quốc gia chân chính như quý vị, chúng tôi thông cảm điều đó, vì có bao giờ họ tỏ lộ cho quý vị biết họ là những cán bộ cộng sản đâu? Nhưng quý vị cũng nên biết rằng ngành tình báo Việt Nam Cộng Hòa cũng như An Ninh Quân Đội là những ngành tối quan trọng của quốc gia, được chính phủ đầu tư, huấn luyện và đào tạo rất quy cũ và chuyên nghiệp, cũng như được trang bị rất đầy đủ đạt tầm mức quốc tế để chống lại mạng lưới phản gián, xâm nhập của cộng sản. Một điều mà chúng tôi chắc chắn rằng trình độ, ngân quỹ, và phương tiện phát hiện nội tuyến của quý vị không thể nào làm được như một cơ quan quốc gia chuyên ngành của chính phủ VNCH. Chúng tôi viết lại những hiểu biết này không hề có ý bôi bẩn hay chê bai một đảng phái hay tổ chức nào cả, chúng tôi thông cảm những kiến thức hạn chế và phương tiện eo hẹp của quý vị trong lãnh vực tình báo, chúng tôi chỉ đơn thuần trả lại sự thật cho lịch sử. Ai thực sự chiến đấu vì lý tưởng tự do dân chủ thì đáng được tôn trọng, ai trá hình quốc gia để hoạt động cộng sản thì phải bị lôi ra ánh sáng. Có như vậy những anh hùng nằm xuống vì lý tưởng tự do dân chủ vì thể chế Việt Nam Cộng Hòa mới đở tủi vong linh.

Nhân ông Dân Biểu Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Lý Tưởng nói đến Phòng Trào Chống Tham Nhũng của cha Thanh vào những ngày tháng hấp hối của Việt Nam Cộng Hòa gần cuối năm 1974, tôi sẽ trình bày tóm tắt về phong trào nầy, trước để độc giả hiểu rõ thực chất của phong trào này là gì? sau để phụ với dân biểu điều chỉnh lại những gì mà có lẽ ông Dân Biểu Nguyễn Lý Tưởng đã quên.

 

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter