lịch sử việt nam

Trang Chính

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN;

Chết Bởi Trung Cộng

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

 

 

Blog Lê-nguyên-Hồng

Hội Sử-Học Việt-Nam tại Liên Âu
Vietnamese historical Association in EU
Websites : http://www.truclamyentu.info; http://www.thuvienhoasen.info
Email: truclamyentu1@truclamyentu.info

Đừng Im Tiếng – Mà Phải Lên Tiếng

thư viện hoa sen, hoa sen, hoasen, hoa sen xanh, nhân bản, từ bi, trung thực, trong trắng

Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam - Trúc-Lâm Yên-Tử : Đọc blog để biết xã-hội, quan trí Việt-Nam tiêu-cực đến mức độ nào. Từ đó tìm ra một hướng đi mới cho đất nước !!! Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả cũng như blog. Chúng tôi phổ biến để độc giả có nguồn tham khảo rộng rãi. 

lê nguyên hồng

Blogger Lê Nguyên Hồng mặc áo màu đen để ủng hộ tinh thần của Blogger Điếu Cày đang bị giam giữ trái phép trong tù.

Lê Nguyên Hồng: “Ván bài” cần lật ngửa trong các cuộc biểu tình ở Việt Nam

Thời gian gần đây người dân Việt Nam không còn xa lạ gì với hai chữ “biểu tình”. Có được điều đó chính là nhờ thông qua hàng loạt các cuộc biểu tình bảo vệ chủ quyền biển đảo, người dân đã bắt đầu làm quen với câu chuyện biểu tình, mặc dù rất nhiều người chưa từng tham gia biểu tình, cho dù chỉ một lần.

côgn nhân pouchen biểu tình

Công nhân công ty Pouchen tụ tập phản đối 

Sau khi các cuộc biểu tình chống Trung Quốc nổ ra, chủ yếu là tại Hà Nội Việt Nam, dư luận đang chia ra hai phe rõ rệt, một bên là những người ủng hộ biểu tình, ủng hộ hành động bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng biện pháp ôn hòa, còn bên kia là báo chí và truyền thông ăn lương nhà nước, phục vụ “mục đích chính trị” của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Đối với  báo chí và truyền thông nhà nước Cộng Sản, họ là công cụ của kẻ cầm quyền nên chúng ta không lạ gì khi họ bất chấp lương tâm của người cầm bút. Nhưng chúng ta cũng cần tìm hiểu một cách sâu sắc động cơ nào đã khiến công an Việt nam rất tích cực ra tay đàn áp biểu tình?

Trước hết cần khẳng định rằng, các cuộc biểu tình chống Trung Quốc không vi phạm pháp luật Việt Nam. Tuy chưa có luật biểu tình, nhưng quyền được biểu tình đã được Hiến pháp Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xác nhận. Việc chưa xây dựng và ban hành luật biểu tình là thiếu sót của chế độ cầm quyền, không phải là lỗi của người dân.

Đối với người biểu tình chống Trung Quốc, tất cả đều là xuất phát từ lòng yêu nước, và đó đương nhiên là quyền bất khả xâm phạm của họ. Nhưng dường như những người chủ xướng biểu tình hầu hết đều là những thành phần không ưa gì (hoặc ít nhất là đôi lúc cũng có biểu hiện không hài lòng với chế độ Cộng Sản), bao gồm kể cả một số đảng viên Đảng Cộng Sản đã từng tham gia biểu tình và một số thành viên của các tổ chức đấu tranh công khai đối lập với chế độ.

Chính vì những yếu tố trên cho nên chế độ Cộng Sản ở Việt Nam đã dựa vào sự xuất hiện của những lực lượng tạm gọi là đối lập trong các cuộc biểu tình để kết tội những người biểu tình là “lợi dụng lòng yêu nước”, “gây rối trật tự trị an” vv… Họ lo lắng về một tương lai gần, khi những cuộc biểu tình chống Trung Quốc không còn là thời sự nữa thì người dân, với nếp biểu tình đã được hình thành thông qua các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, họ sẽ tổ chức các cuộc biểu tình chống chế độ. Như vậy là chúng ta có thể hiểu được phần nào căn nguyên của vấn đề.

Thế nhưng biểu tình vốn dĩ là một nhu cầu sinh hoạt văn hóa bình thường xuất hiện trong đời sống, hay cụ thể hơn là nhu cầu bày tỏ ý kiến, bày tỏ chính kiến của người dân. Vậy thì phải xác định một cách chắc chắn, bất luận là biểu tình chống Trung Quốc hay chống một ai đó, đòi hỏi một điều gì đó, tôn vinh một cái gì đó, đều là quyền lợi không thể bác bỏ của người dân. Vậy thì biểu tình ôn hòa chống chế độ, hay chống lại những bất công nói chung, hay những sai phạm riêng biệt của hệ thống công quyền, hoặc bày tỏ lòng yêu nước, đều là những hoạt động bình thường.

Một số cuộc biểu tình chống Trung Quốc gần đây có biểu hiện ngày càng thu nhỏ về mô hình. Điều này có thể lý giải rằng do công an đã đàn áp không nương tay với những người dân vô tội, nhiều người đã sợ bị bắt, bị liên lụy, cho nên họ đã không dám tham gia, mặc dù trong lòng đại đa số người dân Việt Nam không ai không uất ức với những hành động lấy thịt đè người của Trung Quốc trên Biển Đông. Nhưng còn có một lý do khác quan trọng hơn, đó là có nhiều người không phải là người bất đồng chính kiến với chế độ, hoặc có bất đồng nhưng không dám thể hiện, kết quả là họ không dám sát cánh bên những người đối lập với chính quyền.

Như vậy có thể hiểu việc công an mạnh tay đàn áp người biểu tình là do trong đó có rất nhiều thành phần đối lập với chế độ cầm quyền? Điều này vừa đúng vừa không đúng! Bởi lẽ dù có đối lập với chế độ thì họ cũng vẫn là người dân, và vì vậy họ vẫn không mất đi quyền bày tỏ lòng yêu nước của mình.

Nhưng cũng có thể thấy một điều, một số những người có tư tưởng hoàn toàn đối lập với chế độ, nhất là các tổ chức chính trị phi Cộng Sản có mặt trong các cuộc biểu tình tại Hà Nội từ năm 2011 đến nay cũng mong muốn “thu hoạch” được một điều gì đó cho những người đấu tranh. Và họ đã thu được một kết quả tốt, đó là người dân Việt Nam hôm nay đã bắt đầu làm quen với thuật ngữ “biểu tình”. Điều quan trọng hơn đó là, các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội vừa qua đã đẩy chế độ vào thế bị động: Không dẹp thì sợ hiệu ứng dây chuyền. Bắt bớ thì bị công luận lên án, sự bất cập của hệ thống pháp lý càng bị lộ tẩy, và sự bạc nhược đớn hèn của chế độ trong vấn đề “Biển Đông” càng được phanh phui…

Có lẽ như vậy đã là đủ? Không, dường như các cuộc biểu tình chống Trung Quốc vừa qua đều có ít nhất 50% là chống chế độ Cộng Sản. Bởi vì chính sự đớn hèn, nhu nhược, và ngu ngốc của chế độ Cộng sản đánh dấu từ ngày 14/09/1958 đến nay, đã là bằng cớ thuận lợi để Trung Quốc lộng hành trên Biển Đông. Một khi câu chuyện “Biển Đông” càng được dư luận quan tâm tìm hiểu tận gốc rễ của căn nguyên, thì vị thế chính trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam càng bị giảm sút. Do vậy chế độ cần tích cực đàn áp biểu tình.

Nhưng có lẽ những người xúc tiến biểu tình chống Trung Quốc cũng nên tạm hài lòng với những gì họ đã đạt được. Một ví dụ gần đây nhất cho thấy, những người biểu tình chống Trung Quốc đã bỏ qua một cơ may của họ, đó là ngày 05/08/2012 cùng với việc nổ ra cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội (đã bị công an dập tắt) thì cũng ngay tại Hà Nội còn có một cuộc biểu tình khác của hơn 400 bà con nông dân Văn Giang - Hưng Yên đấu tranh đòi đất. Có thể những người đi đầu trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc đã không biết trước vụ việc này, nhưng giả sử họ biết và bất ngờ kéo nhau đi biểu tình ủng hộ bà con Văn Giang thì hay biết mấy…

Những người biểu tình chống Trung Quốc nòng cốt đều là những thành phần trí thức. Thông thường thì trí thức đi đầu, và là lực lượng lãnh đạo, dân oan và quần chúng theo sau. Nhưng nếu như ngược lại, trong một vài tình huống nào đó, những thành phần trí thức lại đi sau ủng hộ dân oan biểu tình thì còn gì thú vị hơn? Vì biểu tình bày tỏ lòng yêu nước hay đòi hỏi công bằng, về mục đích là khác nhau nhưng tính chất lại giống nhau. Hơn thế nữa, những người đấu tranh, những nhà đấu tranh đối lập với chế độ có mục đích rõ ràng là muốn thay đổi chế độ Cộng Sản mục nát và phi nhân…

Và như vậy thì “ván bài” đấu tranh thông qua hình thức biểu tình, cần lật ngửa ra giữa thanh thiên bạch nhật. Biểu tình chống Trung Quốc là một nhiệm vụ thời sự, biểu tình chống những chính sách bất công của chế độ (ví dụ chống thu hồi đất của nông dân) là nhiệm vụ lâu dài, có thể dẫn đến việc đổi thay cả một nền chính trị. Như vậy những người biểu tình bày tỏ lòng yêu nước thì cứ vô tư với chủ trương của mình, và những người biểu tình phản đối bất công thì cứ công khai mục đích (ví dụ bà con Văn Giang chẳng hạn), không cần phải “ngụy trang” ý định.

Đề tài cho mỗi cuộc biểu tình ở Việt Nam hiện nay vô cùng phong phú. Ví dụ biểu tình hỗ trợ bà con dân oan, biểu tình chống bị công an bắt giữ trái pháp luật, biểu tình đòi trả tự do cho một người hay một nhóm người vô tội nào đó, biểu tình đòi quyền biểu tình vv…

Trên thực tế ở Việt Nam từng có những cuộc tụ tập đông người vang dội, phản đối những bất công như cuộc nổi dậy của nông dân Thái Bình năm 1997 đã đi vào lịch sử với hàng vạn người tham gia. Gần đây có các cuộc đình công của công nhân Matrix – Vinh, Canon Thăng Long – Đông Anh, Da Giầy Sao Vàng – Hải Phòng vv.., với hàng ngàn đến hàng chục ngàn người tham gia. Nhưng nếu kêu gọi những người đó đi biểu tình chống… Trung Quốc, thì chưa chắc họ đã tham gia. Đó là một thực tế không thể không băn khoăn. 

Như vậy người ta cần và nên hoàn toàn công khai mục đích các cuộc biểu tình nhằm thu hút người tham gia. Chỉ khi những người có cùng mục đích, hoàn toàn thống nhất về ý tưởng cũng như lý tưởng, thì họ hành động mới có hiệu quả. Một người tham gia biểu tình bày tỏ lòng yêu nước khi không biết cụ thể yêu nước là gì, một người biểu tình đòi đất trong khi mình không mất đất thì rõ ràng là độ quyết liệt phải khác. Đó là điều hiển nhiên. Và đó là điều đáng để ta suy ngẫm…

 

 

 Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam @ Trúc-Lâm Yên-Tử

pay per click advertising

Thông Báo: Trang nhà Trúc-Lâm Yên-Tử_Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam nhận đăng quảng cáo cho các cơ sở thương mại. Rất mong đón nhận sự ủng hộ của quý độc giả ở khắp mọi nơi. Đa tạ. Xin vui lòng liên lạc qua email truclamyentu@truclamyentu.info để biết thêm chi tiết. We add your banner or small texted-based on our website, please contact us at truclamyentu@truclamyentu.info. Thanks

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter