lịch sử việt nam

Trang Chính

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN;

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

 

 

Bản Tin, Tin Tức Việt Nam Blogs

Tin-Tức Thời-Sự Việt-Nam Ở Trong Và Ngoài Nước

Trúc-Lâm Yên-Tử - Thư-Viện Bồ Đề Hoa Sen Online : Đọc blog để biết xã-hội, quan trí Việt-Nam tiêu-cực đến mức độ nào. Từ đó tìm ra một hướng đi mới cho đất nước !!! Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả cũng như blog. Chúng tôi phổ biến để độc giả có nguồn tham khảo rộng rãi. 

Nguyễn-tường-Thụy | Bỏ Tù Nguyên-Kha, Phương-Uyên Là Hành Động Bất Lương

Và tôi nói thêm: cổ vũ cho việc bỏ tù hai sinh viên này cũng là hành động bất lương (tôi không muốn đặt cái tít quá dài)

Tôi muốn lấy từ mà Lê Võ Hoài Ân (LVHA) * đã dùng để sử dụng vào việc bác bỏ ý kiến của tác giả, cho tương ứng những gì ông ta cao giọng phỉ báng những người ủng hộ và bảo vệ hai sinh viên yêu nước Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. Tôi tin chắc rằng, chữ “bất lương” tôi dùng chính xác chứ không bừa bãi như LVHA.

Cũng nhờ trang Ba Sàm mà tôi cũng như nhiều độc giả mới biết đến bài viết “Cổ vũ cho hành vi phạm pháp là hành động bất lương” đăng trên Nhân Dân, từ tận hôm kia 21/5/2013 của tác giả LVHA.

Tên bài viết đọc qua đã thấy giọng đao búa, lên gân. Tuy vậy, tôi vẫn chờ được đọc một bài viết sắc sảo, lập luận chặt chẽ và lời cáo buộc thuyết phục. Nhưng tôi đã thất vọng khi nhận ra đây là bài viết non kém về bút lực, lúng túng về bút pháp, lỏng lẻo về bố cục, lan man trong diễn đạt, hụt hẫng về pháp luật, lỗi thời trong tư duy, bệnh hoạn về cảm xúc; tuy được đăng lên báo Nhân Dân, cơ quan của Đảng CSVN.

Phải dùng đến cây bút như thế này, chứng tỏ báo Nhân Dân đã bí lắm. Mới biết, JB Nguyễn Hữu Vinh cho rằng, báo Nhân Dân đang cùng quẫn là hoàn toàn có cơ sở.

Trang Ba Sàm đăng lại bài viết này với mục đích gì, hẳn ai cũng biết, mặc dù làm thế là quảng cáo không công cho báo Nhân Dân.

Trong suốt bài viết, thay vì chứng minh hai sinh viên phạm tội và mức độ phạm tội, đồng nghĩa với việc chứng minh quan tòa xử đúng thì tác giả không đưa ra được bằng chứng hay lập luận thuyết phục nào mà chỉ đứng về sự thích hay không thích theo chủ quan của mình. LVHA đã không căn cứ vào hành vi của Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, đối chiếu với Bộ luật hình sự, rút ra rằng hành vi của hai sinh viên này là “hành vi phạm pháp” để dẫn tới kết luận việc cổ vũ cho nó “là hành động bất lương”

Hãy xem lý lẽ của LVHA:

1. Dẫn ra bản nhận tội của Phương Uyên nhưng LVHA lại cố tình lờ đi rằng đó là kết quả của của việc ép cung, lừa phỉnh của cảnh sát điều tra. Hãy nghe bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Phương Uyên trả lời đài VOA:

Họ bắt Uyên phải viết giấy hợp tác. Uyên nói rõ là lúc đó đang trong giai đoạn học thi, khi bị ép vào khách sạn buộc viết giấy thì Uyên viết vì họ hứa sẽ cho về thi. Uyên nói: “Trong lúc đó tôi rất hoảng hốt, sợ bỏ thi, cho nên họ bắt viết giấy, tôi viết.” Uyên nói trong giai đoạn đó bị ép buộc, họ bắt làm gì, viết gì, Uyên đành chấp nhận để được trở về thi theo lời hứa của họ.
Và trong bản nhận tội họ bắt Uyên viết đó, có câu như thế này: “Mong rằng Nhà nước, Ðảng sẽ khoan hồng tha thứ tạo điều kiện cho tôi với mức án nhẹ nhất để tôi tiếp tục công việc học hành, trở thành người công dân hữu ích cho đất nước”

Và thực tế, mức án “nhẹ nhất” cho Phương Uyên là 6 năm tù giam và 3 năm quản chế. Nếu Phương Uyên không chịu viết theo ý họ thì họ tử hình chắc?

Một nguyên tắc trong khi xét xử là trọng chứng hơn trọng cung. Tác giả trích ra bản nhận tội của Phương Uyên rồi kết luận Uyên có tội mà không xét đến bản nhận tội được viết trong hoàn ảnh nào.

Thế còn hình ảnh đĩnh đạc, ngẩng cao đầu, không nhận tội, không xin xỏ của hai sinh viên thì nói lên điều gì, thưa tác giả LVHA?

Trước tòa, Phương Uyên khẳng định:

Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm…

Việc tôi làm thì tôi chịu, xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước, và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn.

Và đây, câu nói của Đinh Nguyên Kha:

Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội”.

Phải chăng, những câu nói trên của Kha, Uyên là lời nhận tộị, Kha, Uyên “thiếu bản lĩnh và sự chín chắn” như tác giả LVHA đánh giá?

Còn vật chứng mà quan tòa đưa ra là gì? Là hai khẩu hiệu viết bằng máu lên nền vải trắng: “Tàu Khựa cút khỏi Biển Đông”, “Đi chết đi ĐCSVN bán nước” và một vài truyền đơn khác chống Tàu hoặc chống ĐCSVN. Như vậy, muốn kết luận hai sinh viên này vi phạm pháp luật thì LVHA phải có lý lẽ để khẳng định tuyên truyền chống Tàu, tuyên truyền chống ĐCSVN đồng nghĩa với tuyên truyền chống Nhà nước Việt nam. Phải chăng, trong não trạng của LVHA thì Tàu, ĐCSVN, Nhà nước VN là đồng nhất? Có lẽ tác giả bài viết cũng chỉ cần biết, Tòa tuyên án tù hai sinh viên có nghĩa là họ có tội, chứ không đủ khả năng phân tích Hội đồng xét xử làm việc có công tâm hay không, xử có đúng tội danh và mức độ phạm tội hay không.

2. Tác giả LVHA dành khá nhiều công phu để nói về những lá cờ vàng và cờ vàng ba sọc đỏ. Trong bài viết 1909 chữ kể cả tên bài viết và tên tác giả thì phần này tác giả ưu ái dành tới 772 chữ, tức là trên 40% dung lượng bài viết để nói về các loại cờ này. LVHA tỏ thái độ miệt thị, hằn học đối với cờ vàng ba sọc đỏ, gọi nó là “cờ ba que“, “là một biểu tượng cho sự nhục nhã” …, sử dụng cờ vàng là “hình thức kỳ quái của phép thắng lợi tinh thần để tự bù đắp nỗi đau thất bại và hy vọng hão huyền” …

LVHA gọi những người phải bỏ nước ra đi là những người “phải sống cuộc đời lưu vong ở nước ngoài“. Hẳn LVHA thừa biết, nhập cư vào Mỹ, Úc … để được “sống cuộc đời lưu vong” là ước muốn của nhiều người, nhưng đâu có phải muốn là được. Sự kiện “thuyền nhân” là nỗi đau trong lịch sử dân tộc với hàng triệu người ra đi và hàng trăm nghìn người phải bỏ mạng trên đường. LVHA đừng khoét thêm vào nỗi đau của họ. Đấy không phải là tư thế, là tầm của kẻ cho mình thuộc về phe thắng trận.

Chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã thuộc về quá khứ. Tác giả hằn học như thế có lợi gì cho hòa hợp dân tộc? Mong LVHA hãy tỏ thái độ đối với kẻ cho trẻ em mang cờ 6 sao đi đón lãnh đạo Trung Cộng, Chính Trung Cộng đã xâm lược nước ta vào các năm 1974, 1979, 1988, cướp đất của cha ông chúng ta để lại, tàn sát nhân dân, chiến sĩ ta và hiện nay, Trung Cộng vẫn đang là mối nguy cơ trực tiếp đe dọa toàn vẹn lãnh thổ của ta.

Mặc dù say sưa nói về cờ ba sọc như thế nhưng chỉ một câu: dán cờ ba sọc phạm điều nào của Bộ luật hình sự, thì không thấy tác giả nói.

3. Rồi LVHA dẫn trên mạng, người này, người kia phê phán, khuyên nhủ Kha, Uyên. Những người như thế chỉ là lác đác. Còn tràn ngập trên mạng là những bài viết bằng tất cả tình cảm yêu mến dành cho hai sinh viên này.

Trong khi LVHA tán dương những lời gọi là “chân thành” khuyên nhủ Phương Uyên thì đây, chính những người sinh thành ra Uyên – hẳn là phải chân thành hơn, thương yêu Uyên hơn đám người kia – đã nói:

Mẹ Phương Uyên: “Là người mẹ sinh ra Phương Uyên, tôi rất mãn nguyện và hãnh diện về con của tôi. con tôi xứng đáng với những gì đã làm. Tôi hạnh phúc vì con tôi”

Bố Phương Uyên: “Tuy không được vào dự khán, nhưng tôi theo dõi phiên xử con tôi từ bên ngoài. Tôi rất vui, vì có nhiều người ủng hộ con tôi. Tôi hãnh diện về con gái của tôi. Gia đình chúng tôi không sợ hãi gì cả”.

Còn đây là lời bà Nguyễn Thị Kim Liên mẹ Đinh Nguyên Kha: “Mẹ rất hãnh diện những chuyện con làm. Con đừng lo lắng, sợ sệt gì hết trơn. Con đừng suy nghĩ, tại con mà gia đình mình khổ. Mẹ có khổ thế nào mẹ cũng hãnh diện vì con.

Thế đấy, trong khi những người có công sinh thành nuôi dưỡng Kha, Uyên tự hào hãnh diện về con mình, thì những kẻ ở đâu đâu lại giở giọng khuyên nhủ giả bộ thương hại. Thế mà LVHA còn tán dương, cho bọn này là “lương thiện“, “chân thành” được.

Tác giả LVHA cũng cần biết, cho đến lúc này, 20h50′ ngày 23/5, chỉ sau hai ngày công bố Lời kêu gọi trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã có 2344 người ký tên, trong đó có nhiều nhân sĩ trí thức nổi tiếng, các nhà văn, nhà thơ… các vị lão thành cách mạng, cựu chiến binh, những vị từng giữ chức vụ cao bộ máy Nhà nước. Nói như LVHA thì những người này đang làm một việc bất lương?

Suốt bài viết, tác giả đã thể hiện lối nói lấy được, mơ hồ, không thuyết phục được người đọc. Nói về hành vi phạm pháp mà không chứng minh được phạm pháp ở chỗ nào.

Cổ nhân có câu “Người quân tử phù suy, không phù thịnh”. Thế mà hai sinh viên, độ tuổi mới ngoài hai mươi, trói gà không chặt, bị kết án tù oan ức, nặng nề mà LVHA lại cao giọng phỉ báng những người bênh vực họ, thiết nghĩ tác giả chỉ là kẻ viết thuê, bất chấp lương tâm, đạo lý. Xin có lời khuyên LVHA hãy dùng ngòi bút của mình để làm những điều lương thiện.

23/5/2013
NTT
—-
* Xem: Lê Võ Hoài Ân: Cổ vũ cho hành vi phạm pháp là hành động bất lương (Nhân dân/ BS).

Trúc-Lâm Yên-Tử @  Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter