lịch sử việt nam

Trang Chính

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN; )

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

Tự-Điển Địa Linh Nhân Kiệt Của Việt-Nam

Thư Mục Các trang Web Khác

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

thư viện hoa sen, hoa sen, hoasen, hoa sen xanh, nhân bản, từ bi, trung thực, trong trắng

Giặc Hán Đốt Phá Nhà Nam (4) (Huỳnh-Tâm)

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16

chu ân lai, hồ chí minh

Ngày 3 tháng 8 năm 1951, Chu Ân Lai chụp ảnh chung với Hồ Chí Minh, đang đứng trước nhà riêng của họ Hồ tại Tây Sa. Ảnh tư liệu tình báo Hoa Nam [1].

“…Chu Ân Lai tiết lộ: "Thực ra Hồ Chí Minh thường về đất tổ (Trung Quốc) hưởng thụ mỗi tháng, nhân dân Việt Nam đếch biết điều này. Anh ấy đúng là một kép hát thật hay, sau khi vở kịch thành công, anh ấy được chuẩn đặc ân quyền tiểu quốc…”

Hồ chí Minh tuyên bố: "Chúng tôi có hậu phương, đã từng xâm nhập, nằm sâu trong lãnh thổ miền Bắc Việt Nam, nói chung, chung tôi là người của Cộng sản Quốc tế (1940)". Ông đã xác nhận quân binh, cán chính và phân bộ Quân ủy Trung ương (CPC) đảng Cộng sản Trung Quốc đã ăn sâu, bám rễ, rộng khắp lãnh thổ Việt Nam. Chính ông cũng tự hào: "Có phương tiện vũ khí, cướp nhà nước Việt Nam chỉ một ngày 1945". Chấp hành những tuyên bố trên, tình báo Hoa Nam tạo ra cớ sự tuyên truyền, thúc đẩy nhân dân Việt Nam làm con thiêu thân cho ngọn lửa của bầy sói Bắc Kinh.

Ngày 12 tháng 1 năm 1944, tình báo Hoa Nam lập lịch trình tuyên truyền, đồng loạt đẩy mạnh, bơm thuốc cộng sản, lừa đảo nhân dân Việt Nam, dựng lên nhiều kịch tính đảng trong hệ thống loa nhà nước. Số ra mắt của báo Nhân Dân, cơ quan trung ương của đảng Cộng Sản Việt Nam, vô tư loan tải bốc phét hết lời: "Hồ Chí Minh sống một cuộc đời giản dị và khiêm tốn, chia sẻ khó khăn với nhân dân". Tuy nhiên Chu Ân Lai tiết lộ: "Thực ra Hồ Chí Minh thường về đất tổ (Trung Quốc) hưởng thụ mỗi tháng, nhân dân Việt Nam đếch biết điều này. Anh ấy đúng là một kép hát thật hay, sau khi vở kịch thành công, anh ấy được chuẩn đặc ân quyền tiểu quốc, có đời sống xa hoa theo cung cách một Hán tộc ngày xưa".

Một tiết lộ khác của sĩ quan Đồ Hải Bồng (涂海蓬) và Tố An Hòa (做安和), cả hai đều là huấn luyện viên tại quân trường Bách Sắc, trong buổi mãn khóa tình báo Việt Nam, trong khi đánh chén ly bì, bắt đầu giải bầu tâm sự, mở cái túi đen trong lòng, cho chúng tôi biết một số tình hình "phía bên kia Việt Nam và bên này Trung Quốc".

Đồ Hải Bồng (涂海蓬) rượu vào lời ra:

‒ Có lẽ bây giờ thằng sĩ quan của tao, quê quán Độc Tú Phong (独秀峰) cũng muốn thấy thực sự chiến tranh Việt Nam do Hồ Chí Minh người Hẹ diễn trò khỉ gì nào ?

Tố An Hòa (做安和) phì cười đáp:

‒ Thằng tao quê quán Lô Địch Nham (芦笛岩) đếch cần biết Hồ Chi Minh là ai, vì nó mà tao đến biên giới này, khổ lắm thay, khuyên bạn không nên biết nó thì hay hơn, vã lại biết để làm gì cho bận trí.

‒ Thực ra mình biết được một điều trong ngày cũng thú vị lắm chứ.

‒ Bạn biết để báo cáo với cấp trên à, tao không cho phép làm điều đó.

‒ Thôi thì tao chỉ báo cáo cho một mình bạn ghe được nhé: Hiện nay đường sắt rất quan trọng đối với đảng bên kia đất nước, bởi sau năm 1964, có "sự cố phía Vịnh Bắc" do Mỹ đánh bom, từ đó tình trạng leo thang chiến tranh không ngừng, các tuyến đường sắt khác nhau của Việt Nam và Trung Quốc đã trở thành trọng tâm máy bay Mỹ ném bom, liên lụy đến các cơ sở quan trọng như sản xuất nông nghiệp, mỏ than đá, và đường giao thông vận tải miền Bắc Việt Nam, mục đích ngăn chặn Trung Quốc cung cấp vũ khí cho chiến tranh Việt Nam. Vào thời điểm đó đường sắt từ Cổng Hữu Nghị dẫn đến đường sắt trung tâm tỉnh Thái Nguyên về đến Hà Nội đều phải ngụy trang những mái nhà tranh nhỏ theo từng đoạn đường và lấy cây phủ kín bao quanh, dẫn đến các tuyến đường phía Nam và thành phố Vinh.

Tháng 2 năm 1965, một lần nữa Chủ tịch Hồ Chí Minh bí mật đến Trường Sa hội kiến với chủ tịch Mao Trạch Đông, ông xin Trung Quốc viện trợ khẩn cấp, hầu như lúc nào ông ta xin viện trợ cũng đều nói khẩn cấp trên môi, còn yêu cầu giúp đỡ xây dựng lại tuyến đường sắt phía Bắc, và sân bay! Chủ tịch Mao Trạch Đông và chính phủ Trung Quốc lập tức đồng ý yêu cầu này.

Ngày 09 tháng 3 năm 1965, Trung Quốc đi tiên phong hổ trợ 3 Sư đoàn, đưa vào Việt Nam giúp xây dựng công sự phòng thủ trên không và sân bay, riêng tuyến đường sắt do Đại tá Long Quế Lâm (龙桂林) phụ trách, được coi là trọng tâm nhất của viện trợ.

chu ân lai, hồ chí minh

Đại tá Long Quế Lâm (龙桂林) Cục trưởng đường sắt Đông Bắc. Ông chỉ huy tuyến đường sắt từ Vân Nam đến Hà Nội. Nguồn:Bộ Quốc Phòng Trung Quốc(PLA).

Sau một tháng giải hạng đường sắt, Đại tá Long Quế Lâm (龙桂林),Quách Duyên Lâm (郭延林) chính trị viên, chính thức cho nhiều đoàn tàu hoả chuyên chở quân đội, vũ khí, kỹ thuật v.v… Đồng thời tiến hành đào tạo cho Việt Nam ba tháng cán bộ đường sắt.

Tiếp theo ngày 23 tháng 6 năm 1965, những quân đoàn Trung Quốc chia thành hai hướng từ "Cổng Bạn Bè", một đường sắt chạy phía Bắc Việt Nam, hai chạy xuống tỉnh Thái Nguyên và Hà Nội, nhiệm vụ hai quân đoàn này cấp tốc xây dựng những khu vực công sự phòng thủ từ biên giới Tây-Đông Bắc đến Vinh.

Trung Quốc gửi thêm hai Sư đoàn bộ binh và công binh, đảm trách xây dựng các công trình sân bay, có mật mã 1-3-7-8. Năm  sau Trung Quốc chuyển một lực lượng không quân vào Việt Nam ứng chiến.

trung cộng xâm lược việt nam

Trung cộng cho Bộ binh, Công binh đảm trách thực hiện đường bộ, từ Vân Nam đến Cao Bằng, chi tiết số quân không rõ, họ làm việc cực lực đến độ oằn vai, chỉ biết nhiệm vụ có ám số lộ, 10-11-12. Nguồn: Bộ QuốcPhòng Trung Quốc (PLA).

Sau khi 3 "ám lộ" (10-11-12) đường sắt hoàn thành. Trung quốc chuyển những đơn vị pháo binh vào Việt Nam, hỗ trợ cho các lực lượng phòng không chống máy bay Mỹ. Ngoài ra có một phần lực lượng Bộ binh, Công binh của quân đội Trung Quốc đóng trại Tây BắcViệt Nam với nhiệm vụ thi công mở quân trường, lập đường dây chuyển đổi quân từ hậu phương, đưa quân trừ bị tung vào chiến trường. Ở đây còn mở rộng trạm, kho, hầm, khu vực chứa phụ kiện đường sắt, cầu, cống, tất cả tăng cường hỗ trợ phương tiện cho chiến tranh.

Sau khi Việt Nam tiếp nhận được lực lượng tình báo đặc nhiệm từ phía bên kia biên giới, lập tức Việt Nam tổ chức chuyển giao công tác. Có những điệp viên khi đến Viêt Nam được bổ sung vào các cơ quan trọng yếu, và được bổ túc ba tháng tư tưởng chính trị xã hội, huấn luyện thêm địa đồ quân sự Việt Nam. Trong thời gian này, điệp viên quân đội hay chính trường thay đổi mật mã, những điệp viên làm việc cho công ty hay tư sở đều mở rộng hoạt động. Tập trung toàn bộ điệp viên dân sự vào lực lượng dân sự, mở cuộc học tập đấu tranh, theo ý nghĩa Trung Quốc hỗ trợ nhân dân Việt Nam chống lại chế độ miền Nam Việt Nam và Hoa Kỳ.

Theo báo cáo an ninh, họ đề nghị bổ sung quân số tình báo, tuyển mộ thêm nhân sự tại địa phương, phát triển điềm chỉ viên, tất cả phải tuân thủ quy định. Hiện có, 152 tình báo sống ẩn làm kinh doanh, đại diện cho những công ty hỗ trợ nhân dân Việt Nam, và có 5 chi bộ tình báo chính giới: Họ là đại diện cho các nhà lãnh đạo cộng sản tuyệt vời, đại diện cho một dân tộc đang mất nước, đại diện trong những bữa tiệc của phủ Chủ tịch họ Hồ, đại diện cho các cấp lãnh đạo Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, thay mặt cho quân đội Việt Nam. Do đó đòi hỏi Trung Quốc phải chú ý nội bộ quân đội Việt Nam để làm một cái gì đó tốt cho đất nước Trung Quốc. Ngoài ra có một số tình báo phụ trách thăm dò tìm kiếm khoáng sản, thực vật, thổ nhưỡng và rừng nhiệt đới Việt Nam. Người tình báo cũng có thể học những lời lẽ đơn giản, như hát những bài ca Việt Nam, ngôn ngữ ca ngợi tình bạn. Trong khi đó, nhà nước và Tổng cục Chính trị Trung Quốc cũng đã gửi tình báo chuyên nghiệp xâm nhập sâu vào các ngành chuyên môn để hỗ trợ quân đội hoàn thành nhiệm vụ khác nhau, như đã từng thành công trên các tuyến đường sắt và giao thông đường bộ.

Nhân viên tình báo cũng có mặt tại các đơn vị y tế, bệnh viện quân sự, dân sự, để khi cần chăm sóc sức khỏe cho đồng nghiệp. Ở mức độ cao hơn, họ xâm nhập vào các bộ phận nghệ thuật, các đơn vị truyền thông, thông tấn xã Việt Nam, diễn viên, báo chí, phóng viên, nhà văn, nhiếp ảnh, đại học, sinh viên, giáo sư, các cấp quân sự, tin tức chuyên môn lấy và mua lại từ họ, nhờ đó họ trải nghiệm cuộc sống cho mục tiêu chiến đấu lâu dài, như Hồ Chí Minh là một chiến sĩ xuất sắc của (Hội Việt Hoa Hữu Nghị. Ký bí danh: Thi Sơn).

chu ân lai, hồ chí minh

Những phi vụ của Hoa Kỳ, oanh tạc căn cứ quân sự Trung Quốc trong lãnh thổ Việt Nam. Nguồn: Bộ Quốc Phòng Trung Quốc (PLA).

Ngày 26 tháng 6, Trung Quốc tiến hành các trận chiến đấu mới, chuyển Tiểu đoàn Biệt kích Thứ hai, xâm nhập Việt Nam, qua cửa biên giới Bằng Tường Quảng Tây vào Việt Nam bằng tàu hỏa đường rày khổ lớn. Một đơn vị khác vượt qua cổng "Hữu nghị", tất cả đều mặc quân phục màu xanh cỏ. Một viên sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam đứng đầu tiếp đón không đeo huy hiệu trên mũ, và không đính trên ve cổ áo, sau đó mới biết mật mã là của quân Trung Quốc, do nhóm tổ chức xử lý quân luật hướng dẫn đi vào lãnh thổ Việt Nam, đội ngũ hành quân do tình báo cung cấp.

Một khi lực lượng quân đội Trung Quốc (PLA) đã bí mật đổi quân phục, tự nó trở thành "Quân lực cộng sản Việt Nam" nhưng mọi sinh hoạt đều theo lệnh của quân đội Trung Quốc! Tất cả được điều động và phối trí mật mã (PLA)… Mỗi Tiểu đoàn có mã số đơn giản như Lữ hai, Lữ đoàn ba, Lữ sáu, nhóm bốn, đội bốn.

Đơn vị của Đích An Tân (的安槟) có mã "Lữ đoàn một" tiết lộ:

‒ Khi vào Việt Nam, chủ yếu tập trung gần biên giới Lạng Sơn Trung-Việt, khu vực trại binh mở rộng theo bờ kè đường sắt, không bao lâu bị Mỹ đánh bom, đặc biệt mùa hè năm 1966, máy bay Mỹ ném bom mạnh nhất, vào thời điểm đó, một khối lượng tối đen phi cơ F101, F105, B-52 ...thổi đạn xuống khu vực này quân đội Trung Quốc thiệt hại lớn. Riêng chúng tôi thổi pháo không trúng đích, bởi vậy đơn vị phải học tập theo gương của quân đội Việt Nam, bài giáo đầu như thế này:

"Quân đội nhân dân Việt Nam với khẩu súng trường đã hạ được một chiếc máy bay của Mỹ".

Theo suy nghĩ của một người bình thường, điều này hình như không dễ dàng như vậy. Đương nhiên ai cũng biết có bàn tay tuyên truyền của Hoa Nam, nó thổi cao hơn gió lùa bạt vách, quá ư dối trá. Đã là cộng sản vô thần, thì chuyện gì cũng làm được. Nói không sợ vọng ngữ thế mới là cộng sản quốc tế.

Ví như súng trường có khả năng bắn hạ được một chiếc máy bay của Mỹ, xem ra vũ khí phòng không cao xạ của Liên Xô đã từng đứng hàng đầu chiến tranh, nay bị loại khỏi vòng chiến bởi súng trường Việt Nam vô địch.

Do đó, không thấy hỏa thần uy lực nhất của Việt Nam xuất hiện, như máy bay Mikoyan-Gurevich MiG-15UTI (tiếng Nga: Микоян и Гуревич МиГ-15),  Mikoyan-Gurevich MiG-17 (tiếng Nga: Микоян и Гуревич МиГ-17, МиГ-17 trong ký tự Kirin) MiG-17F, 17PM, và MiG-19 ! Thứ nữa không quân Trung Quốc (PLAAF) biết người, biết ta, cho nên sợ hãi không cho đoàn chim giấy lên nghinh chiến với đoàn chim sắt của Hoa Kỳ, dù Trung Quốc có khoảng 2.000 chiếc máy bay chiến đấu J-6, và có hơn 900-1.000 máy bay cường kích, tiêm kích J-7, J-8, có cả MiG-15UTI, MiG-17F, 17PM, MiG-19 của Liên Xô viện trợ.

không quân hoa kỳ, trung cộng xâm lược việt nam

Biểu đồ những phi trường không quân của Trung Quốc. Nguồn:Bộ Quốc Phòng và Không quân (PLAAF).

Một đồng đội hỏi Đích An Tân (的安槟) :

‒ Khi Mỹ cho đánh bom ở đây bạn có sợ không? "

‒ Ban đầu quá sợ hãi, còn bây giờ kẻ thù đến, chúng ta xuống hầm trú ẩn tương đối an toàn, riêng các đơn vị pháo binh rất khốn khổ, họ chiến đấu để rồi hy sinh, Lữ đoàn của ta có súng cao xạ cũng vô dụng không bằng khẩu súng trường của cộng sản Việt Nam. Họ là anh hùng trên loa phát thanh!

Từ đó tôi không nói được bất cứ điều gì, bởi tâm trí thường phân vân, khó hiểu đường lối tuyên truyền dối trá của người cộng sản đã đi quá viễn vong không có ấn tượng nào thực tế. Tôi cảm thấy mâu thuẫn về vũ khí thô sơ, chiến đấu với vũ khí hiện đại điều đó thua là chắc. Phải chăng những nhà lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam không biết gì một khi đã đối mặt với kẻ ác Mao Trạch Đông, nói đúng hơn Việt Nam chưa thua Mỹ đã đứng trước tử thần bởi Trung Quốc. Việt Nam không thể đui mù, đưa đất nước đứng trước tầm bắn của Trung Quốc cách đó không xa, nhất là quân đội Trung Quốc đang làm chủ các tỉnh phía Bắc Việt Nam!

Vãng Môn Ngoại (往门外), Tiểu đoàn trưởng đơn vị E187, phẫn-nộ về tuyên truyền của tình báo Hoa Nam:

‒ Báo chí vừa loan tải, tháng Hai này, máy bay Mỹ ngừng chuyển động những vụ đánh bom, bởi nước Mỹ không còn tồn tại, đang muốn đàm phán hiệp định đình chiến với Trung Quốc…

Tuy nhiên thông tin này và lời tuyên truyền của họ có phần không đúng sự thật "nước Mỹ không còn tồn tại" hay là "nước Trung Quốc không còn tồn tại". Tuyên truyền thế này dù người dân ngu khu đen ngu lắm mới ngửi được, bởi đảng cho rằng người dân lao động, lam lũ đời sống ngu dốt (theo cách gọi miệt thị của đảng thống trị).

Tôi không tin gì ở ngày mai, nó không làm cho con người lấy lại bình tĩnh sau khi ăn bom. Hiện nay, tôi cảm thấy có một chút hối tiếc về chiến tranh đã tàn phá đất nước Việt Nam, trong đó có bàn tay của Trung Quốc. Họ đã bóp trái tim của Việt Nam bấy nát, bây giờ chúng tôi hơi lo lắng về tương lai của đất nước này.

Bởi thế tôi phải có thái độ khác, và nhìn vào tổng quan hơn về tình hình chiến sự tại Việt Nam, nơi đó có những đặc nhiệm tình báo, người lính biệt kích đang ẩn hiện, đặc biệt là từ miền Bắc cho đến miền Nam Việt Nam, không ai biết trước số phận tương lai của họ. Cuộc đời của họ không có bảo đảm nào và thứ nữa họ không hề chuẩn bị tâm lý về vấn đề chiến tranh Việt Nam sẽ ra sao! Cảnh tàn phá đang hiện ra trước mắt, con người không thể chịu đựng nổi tiếng bom đạn của nhiều phía.

Và một sự lừa dối khác, sau khi quân đội Trung Quốc vào Việt Nam lãnh đạo mới chính thức công bố "nghĩa vụ quốc tế cộng sản", gây ra nhiều suy nghĩ, đưa đến biến động tâm lý, và thậm chí đã có rắc rối về sinh hoạt tại chiến trường. Cho nên nhà nước Trung Quốc che đậy bằng một thông báo: "Vì nghiã vụ quốc tế, nên giữ mọi bí mật". Nếu phân tích tình hình theo một chiều của Trung Quốc, cho rằng "Đế quốc Mỹ phiêu lưu chiến tranh tại Việt Nam", và chụp mũ "chủ nghĩa xét lại của Liên Xô không khác gì chủ nghĩa đế quốc", có phải lố bịch không. Chính bản thân Trung Quốc cũng đã mất tính lương thiện. Họ đưa một lực lượng quân đội hùng hậu vào Việt Nam với mục đích gì, tại sao không nói thực là đi cướp lân bang! Người lính dễ chấp nhận sẽ sẵn sàng vào cuộc chiến tranh, nếu họ muốn "thực hiện chuyển tiếp tinh thần chủ nghĩa quốc tế ".

Những thông tin của đảng không được thể hiện rõ ràng, cho nên phần lớn binh sĩ không biết đi đâu, làm việc gì, hy sinh cho ai ? Tệ hại hơn người lính chỉ biết nghe lời những cái loa thép treo trên cành cây. Nó nhai đi, nhai lại liên tục cả ngày, có tính áp chế binh sĩ, và còn buộc người lính phải nghe loa đọc cuốn tiểu thuyến hư cấu về câu chuyện Bạch Cầu Ân (白求恩) của nhà văn Trương Tư Đức (张思德).

Luận điệu tuyên truyền qua văn chương cộng sản thúc đẩy con người hiến dâng thể xác cho đảng. Ngoài ra binh lính còn nghe những câu chuyện cổ tích thần thoại xa xôi, nội dung Việt Nam nô lệ Tàu. Lần này đến Việt Nam cũng không ngoại lệ, tuy không nói ra về hình thức nô lệ nhưng nó là một điểm chung.

không quân hoa kỳ, trung cộng xâm lược việt nam

Trung cộng cho ra đời những bộ tiểu thuyết anh hùng hư cấu, như Bạch Cầu Ân (白求恩) của nhà văn Trương Tư Đức (张思德). Nguồn: Tân Hoa Xã.[2]

Thành tích của những anh hùng hư cấu mỗi ngày luôn rỉ rả ở trên miệng loa của đảng, và chính thức đưa tiểu thuyết vào giáo dục học đường. Anh hùng tiểu thuyết thay thế lịch sử anh hùng dân tộc, đưa người dân vào giấc mộng du luôn thành công, càng dài lâu càng tốt. Nay đến giây phút cuối bệnh nhân hết thuốc chữa, đảng vội vã đưa cầu thủ bóng đá vào quĩ đạo anh hùng, và hình ảnh anh hùng bóng đá được len lỏi đưa vào quân đội. Điều này cho thấy đảng cộng sản không từ bỏ một mánh mung nào, miễn đạt đến mục đích đảng cần. Họ muốn người lính quên đi nỗi nhọc nhằn hay nói một cách khác che khuất thời gian không còn suy nghĩ về chiến tranh Việt Nam, giống như người dân Mỹ đang phản đối cuộc chiến này.

Vãng Môn Ngoại (往门外) nói tiếp:

Những người lính suy nghĩ điều gì khó ai biết trong tư duy của họ, dù đảng đã quản lý đời riêng tư của lính, đúng hơn đảng không có khả năng quản lý được một từ trong tư duy của lính. Có lúc lính nói xấu đảng trong lòng ai biết được. Một thời gian dài tôi thường nghe để nhận ra tín hiệu của lính. Hóa ra có một số lính chuyền cho nhau tiếng lóng "Miên Dương", đối với lính, "Miên Dương" là một biểu tượng ám ảnh sợ hãi hơn là kính trọng, Sợ hãi mỗi khi nghe mệnh lệnh và khẩu hiệu của họ Mao được hô hào "sống mãi trong sự nghiệp cách mạng" (nói theo họ Hồ).

Những điều tuyên truyền ấy ai cũng biết, nhưng không tạo được ý tưởng ổn định cho mọi người, tôi tin chắc, ngay cả lãnh đạo cao cấp cũng không tìm ra khái niệm nào về ý hệ cộng sản. Một sự kiện khác, bạn khó biết vì mọi hoạt động của đảng đều bí mật. Vừa rồi có 7 Lữ đoàn bí mật vào Việt Nam, gây khó khăn cho người dân vùng nông thôn Lạng Sơn Việt Nam, qua đôi mắt khó hiểu và lòng ngờ vực đã có từ lâu. Mỗi khi thấy lính Trung Quốc ngập tràn vào lãnh thổ của họ, người dân Việt tất nhiên không thể chấp nhận sự xâm chiếm đột ngột này. Họ suy nghĩ rất đúng chứ không sai, vì lý do chính phủ Việt Nam không đưa tin tức hay thông báo đến người dân, thậm chí còn đàn áp những ai biết sự kiện bí mật quốc gia!

Đặc biệt hơn, những nhà lãnh đạo đảng cộng sản Trung Quốc quản lý quân đội chặt chẽ. Đầu tiên, cấm tuyệt người lính không được viết thư liên lạc với gia đình, nói về chuyện chiến tranh tại Việt Nam. Mặc dù lệnh không cấm gắt gao ở thời điểm này, nhưng trên thực tế, Quân bưu khả nghi lá thư nào, lập tức giữ lại.
Thứ hai, toàn bộ quân đội không có ngày nghỉ kể cả ngày chủ nhật hay ngày lễ thường niên, lãnh đạo trám vào đó các hoạt động chính trị hay tập trận.

Thứ ba, người lính thường lo lắng trong thời gian học tập tư tưởng chính trị, hầu như mỗi ngày học tập phối trí khác nhau, không cho người lính một ít tâm tư suy nghĩ, mỗi cá nhân không còn sống cho hiện tại.

Tôi nghĩ ước mơ làm người lương thiện đảng cũng không cho, đối với lính hoàn toàn cấm kỵ, đảng lập tức lấy kiểm điểm cảnh trở, còn đánh cho tan vỡ tính lương thiện của lính. Tất cả đều bị định hướng theo ý đảng, làm lính mất tự do suy nghĩ riêng tư. Nay chúng tôi trực thuộc đơn vị tác chiến, trong một quốc gia không có chủ quyền. Chẳng hạn đơn vị của chúng tôi đi bảo vệ cho một cá nhân hay cho Tổ quốc Trung Quốc, nói đúng hơn đi cướp nước lân bang, suy nghĩ bình thường là như vậy.

Kể từ khi đến Lạng Sơn Việt Nam, người linh bị khép vào kỷ luật, thay đổi tình trạng chiến đấu. Một lần nọ, có ba người lính lần đầu tiên bị kỷ luật, họ đem ra phê bình, đồng liêu Tạ Tân Xuân (谢新春) chỉ vào căng trại, hỏi:

‒ Này, người kia có phải lính của bạn không ?

Tôi đáp:

‒ Có, chính y.

‒ Đồng nghiệp à, yêu cầu bạn nhắc nhở cẩn thận, nghiêm kỷ luật với người lính ấy.

‒ Tại sao?

‒ Người ta đã cài đặt Tiểu Lưu-小刘 (tiếng lóng của quân báo) do Sư đoàn đặc nhiệm tình báo cài ngày hôm qua, bạn là chỉ huy hãy giữ thân cẩn thận đấy nhé.

Tôi ngần ngừ trao đổi:

‒ Bạn có biết, ba ngày trước có cái gì đó đã xảy ra tại bộ chỉ huy không, theo người thuật lại, dường như có một người đến gần chiếc máy bay vừa đáp xuống, sau đó trốn thoát, người đó thuộc quân số trung đoàn E quản lý. Lãnh đạo trại tuyên bố có gián điệp xâm nhập, phải bắt người này. Mọi việc đều do tình báo quân đội sử lý. Riêng tôi thấy người đàn ông này có tính trung thực vô tình, tôi sợ người ấy sẽ ăn lịch vô hạn định.

Sau khi nghe những lời này, tôi gần như ngất đi không còn dưỡng khí để thở. Trong lúc huấn luyện quân sự, đôi khi lấy máy bay làm nơi thực tập chiến đấu, làm thế nào có thể Tích Đằng (锡腾) nguyên trưởng đơn vị E, người bạn cùng khóa với tôi lại làm điều như vậy. Hôm ấy rơi đúng vào phiên trực ban của tôi!

Đang hoang mang, những gì đồng nghiệp gặp phải, bị qui tội gián điệp, tôi đi đến Bộ chỉ huy tìm hiểu nguyên nhận. Nhờ mối quan hệ tốt với bạn bè cùng khóa, chỉ trong thời gian ngắn được biết nhiều vấn đề. Tích Đằng (锡腾) bị nghi oan và bị ghép vào tội vi phạm an ninh. Hôm trực, chúng tôi có trao đổi đơn giản một vài từ, rồi dựa vào đó có kẻ ghen ghét Tích Đằng tố giác nói là gián điệp.

Ngay sau đó, có một cán bộ mặt đen (Quân báo), đến điều tra liên hệ của chúng tôi. Có một một sĩ quan Lữ đoàn bắt đầu la hét, thái độ cứng nhắc muốn loại bỏ Tích Đằng (锡腾). Ban đầu nghĩ rằng những điều trên đây không liên quan đến tôi, nhưng sau vài ngày, tôi nhận được một thông báo gửi đến từ Học viện Quân sự Nam Ninh, cùng lúc Tổng giám đốc trại binh cũng nhân được thư từ Bộ quốc phòng, nội dung phàn nàn trách Quân đoàn có nhiều gián điệp nằm vùng, đề nghị thanh lọc. Riêng ông Tổng giám đốc trại binh đả kích tôi quá nặng, nói rằng:

"Thằng béo như một con lợn, tồi tệ hơn các sĩ quan Quốc Dân Đảng-那个胖的像猪一样的家伙简直比国民党的军官还坏".

Thời gian còn lại, tôi làm theo quy ước quân đội, tập trung tân binh, ngày nào cũng nghe đọc đi, đọc lại nhiều lần cùng một nội dung "thanh lọc gián điệp", làm cho lính phì cười một thời gian dài, bởi trại binh toàn là tình báo lại thanh lọc tình báo!

Đặc biệt, tân sĩ quan Quân báo Thủy Quả Hồ (水果湖) trước kia học tại trường trung học Hà Nam, do mối quan hệ gần gũi với chúng tôi, ngoài ra không có sự riêng tư nào khác cho biết. Cá nhân Thủy Quả Hồ (水果湖) gửi thư cho bạn gái, nội dung những lá thư đó trở thành "Tài liệu thông tin tham khảo-参考消息" trong phạm vi nhất định. Tất cả thư của anh ta đều được quan tâm, trước đây họ nghĩ sẽ không có điều gì xảy ra. Tôi kinh ngạc, dĩ nhiên toàn trại chuẩn bị vào thời kỳ kiểm thảo (một hình thức đấu tố lẫn nhau).

Hôm sau ban giám đốc trại mời lên làm việc, tôi nghiêm khắc báo cáo:

‒ Báo cáo với lãnh đạo và giám đốc trại, tôi được gọi lên đây làm việc bổ túc lý lịch cho Tích Đằng (锡腾) có nhiều vấn đề tôi muốn báo cáo".

‒ Bạn nói đi chúng tôi nghe đây.

‒ Vài ngày trước, tôi thấy hai tân binh đi cùng với Tích Đằng (锡腾) đến gần sân bay của bộ chỉ huy quân đoàn, tôi gọi họ phải xin phép bộ, trước khi đến đây, họ cảm ơn tôi nhắc nhở và trở về đơn vị, từ đó đến nay không thấy họ lai vãng gần sây bay nữa, vì thế tôi không thể bổ túc vào lý lịch của họ.

Bộ chỉ huy, Giám đốc trại suy nghĩ nói:

‒ Có, điều đó vậy à.

Tôi nói tiếp:

‒ Đây là điều tôi biết, chúng tôi có báo cáo với ban lãnh đạo Sư đoàn, phần chúng tôi có nói vài lời, nhưng tự chế và hoàn toàn không nói chuyện bí mật quân sự, Tích Đằng (锡腾) bị tôi đuổi xua về trại, nhưng bây giờ có người phản ánh không đúng sự thật, thậm chí cho rằng Tích Đằng (锡腾) là một điệp viên, thu thập tình báo cho địch, thử hỏi địch ở đây là ai, điều này chỉ có lãnh đạo biết chúng tôi không có thẩm quyền tham dự.

Tôi có một cái miệng không nói, không được vậy tôi yêu cầu lãnh đạo lập tức gửi người đến điều tra mọi vấn đề cho rõ ràng, nếu họ thực sự gián điệp, hành quyết trước báo cáo sau, để đảm bảo lực lượng an ninh "giống như một viên thuốc sổ cho vào dạ dày, sau đó đưa tất cả ra ngoài-像机枪似的,我一口气将肚子里的话全放了出来".

Chúng tôi ở đây lâu sẽ sinh ra biến nhác, muốn sớm khởi hành vào chiến trường, ở đây quá ngột ngạt không thấy kẻ thù, trái lại chúng ta đang diễu hành, thử hỏi làm cách nào để tấn công địch.

Bộ chỉ huy, Giám đốc trại, hắng giọng:

‒ Đây không phải là những điều như bạn suy nghĩ đâu, bạn không nên đem tinh thần suy diễn để giảm bớt gánh nặng đó. Bạn nên trở về trại ngủ thì hơn. Bộ tư lệnh Quân đoàn vùng Đông Bắc đang chuẩn bị, sau khi nội vụ này được ổn định. Hy vọng quý đồng chí sẽ có công tác đúng với chức năng và vị trí. Đồng chí là người chỉ huy tiểu đoàn dưới có ba phó chỉ huy trợ lý, là cấp trên của người nhiều người phải có chừng mực trước lãnh đạo cấp trên.

Tôi quay lại nhìn những tân tình báo, người đứng đầu nhìn xuống tỏ ý đồng tình với tôi, còn lại tất cả không có một từ nào trách tôi. Tôi không muốn để cho ai bị liên luỵ vì những thanh trừng nội bộ, nói đúng hơn họ muốn thủ tiêu những ai không phục tùng họ.

Chúng ta đã mất tất cả, giờ này không ngần ngại gì nữa phải cảnh giác "cách mạng" cao hơn, nếu muốn xứng đáng làm người.

Thực sự, chúng ta vô tình trở thành một tế bào nằm trong cơ thể tình báo, đảng mới chính là nhân vật gián điệp khổng lồ, nó rất tự tiện cho ai chết cũng được, trái lại chúng ta không làm được bất cứ điều gì vì lương tâm, bởi thế cần có suy nghĩ trước khi hành động.

Buồn nhất chúng ta ở lâu với đảng, khuôn mặt của mình "đã gầy bông thắm, đã xơ nhị vàng" [3], lưng cong thấp xuống làm sao chấp nhận mãi mãi thân phận bần tiện, đầu cúc cung cúi bái loài sâu bọ, dù miệng tôi đã lỡ đưa vào một số từ ngử của đảng nhập vào lưỡi, tuy nhiên lâu nay nó tựa như hút phải âm thanh, mắc phải nhằm xương cá. Và hôm nay tôi lấy quyết định giã từ hàng ngũ đảng Cộng Sản.

Huỳnh Tâm

[1] Người viết bài này tặng đảng Cộng Sản và kính biếu nhân dân Việt Nam tấm ảnh lịch sử của Bác Hồ.
[2] Việt Nam có tiểu thuyết Lê Văn Tám của Trần Huy Liệu. Theo giáo sư sử học Phan Huy Lê (Đại học Quốc gia Hà Nội) thì cái tên Lê Văn Tám là không có thật, và được Trần Huy Liệu, lúc đó làm Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền và Cổ động của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dựng lên. Tuy nhiên ông cũng nói thêm: giáo sư Trần Huy Liệu hư cấu sự kiện kho xăng Pháp ở Thị Nghè bị đốt cháy để thêm phung phú và tiện cho việc tuyên truyền, cho nên Trần Huy Liệu tự phịa đặt cho cái tên Lê Văn Tám.

[3] Ôn Như Hầu.

http://huynh-tam.blogspot.ru/2014/01/giac-han-ot-pha-nha-nam-ky-4-huynh-tam.html

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter