lịch sử việt nam

Trang Chính

Bản Lên Tiếng Của Thư Viện Hoa Sen:

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN; )

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

Tự-Điển Địa Linh Nhân Kiệt Của Việt-Nam

 

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Những Sự Thật Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật-Giáo Việt-Nam

thư viện hoa sen, hoa sen, hoasen, hoa sen xanh, nhân bản, từ bi, trung thực, trong trắng

Đừng Im Tiếng – Mà Phải Lên Tiếng

 

Những Sự Thật Cần Phải Biết (Phần thứ 136) Vận Động Cách Mạng Dân Tộc

Thân gởi toàn thể Thanh niên, Sinh viên, Học sinh Nam Nữ Sàigòn, Hà nội, Huế .

Tình trạng xứ ta vô cùng bi đát, vô phương cứu chữa, tương lai đen tối vô vọng ;

- nội tình thì tham nhũng toàn diện từ thượng tầng đến hạ cấp, khắp các bộ ngành, luân thường đạo lý đảo ngược, xã hội băng hoại tận cùng, lãnh đạo trở thành kẻ thù vì phá nhà chiếm đất của nhân dân, sinh viên không thấy hy vọng trong tương lai, phụ nữ trẻ em bị bán làm nô lệ ;

- ngoại cảnh thì bị chiếm đất cướp biển , tứ trụ làm tay sai thái thú cho ngoại bang ... tệ hại nhứt là lãnh đạo trở thành việt gian bán nước, tội phản quốc phải bị tru di toàn bộ chính trị .

Do đó, hiện tình nầy đòi hỏi và bắt buộc phải có một giải pháp cứng rắn dứt khoát duy nhứt là :

Chỉ có một cuộc CÁCH MẠNG TOÀN DÂN QUÂN xuống đường Tổng Đình Công, Tổng Bãi Thị, Tổng Bãi Học với sự hưởng ứng hữu hiệu của Quân Đội. Nhân Dân xung phong tiến trước, Quân Đội trang bị ủng hộ phía sau, như vậy mới mong thành công thay trắng đổi đen là huỷ diệt chế độ độc tài độc đảng công an trị để dựng lên một thể chế Dân Chủ Tự Do Nhân Quyền với những thiệt hại hạn chế tối thiểu về sinh mạng và vật chất . Ngọn lửa đấu tranh đang âm ĩ cháy trong lòng dân oan sẵn sàng bùng lên không biết lúc nào, không lâu đâu, có thể ngày mai, tuần tới hay tháng sau , để thiêu đốt tiêu diệt tất cả chướng ngại trên lộ trình, chỉ còn chờ dịp thuận lợi do họ tự động tạo ra biến cố hay trước nghịch cảnh như bị đàn áp dã man nguy khổn đến tánh mạng, hay cào nhà chiếm đất, bị dồn vào chân tường không còn lối thoát. Tạo ra biến cố cũng dể thôi, chỉ biết khai thác thông minh vài nhược điểm có thể nói ra mà không sợ bất lợi là giao thông bị tắc nghẽn và đường xá bị ngập lụt vào mùa mưa !

Và cũng chỉ có một cuộc CÁCH MẠNG TOÀN DÂN QUÂN mới đem lại những lợi điểm vô cùng to tát trên nhiều phương diện đối nội cũng như đối ngoại sau đây :

luồng gió cách mạng sẽ quét sạch TẤT CẢ những tàn tích xấu xa sa đọa của xã hội cộng sản như tham nhũng, cường hào ác bá lộng quyền, xã hội băng hoại, giúp phục hồi giá trị phụ nữ, chỉnh đốn giáo dục, hoàn thiện ngành y tế đại chúng, thực hiện một chương trình trợ giúp cựu chiến binh, đồng bào thiểu số, người cao niên hay khuyết tật ...

phục hoạt các giá trị đạo lý căn bản của xã hội thuần tuý việt nam cổ truyền, lòng yêu nước và bổn phận công dân gương mẫu bắt đầu từ học đường với một đội ngũ giảng viên tận tuỵ chuyên nghiệp và yêu nghề ...

ban hành quyền tư hữu toàn diện đúng tinh thần Kinh Tế Thị Trường hầu giúp phát triển kinh doanh và khuyến khích ngoại quốc đầu tư với điều kiện lưỡng lợi đôi đàng ...

hoàn trả tức khắc và giải quyết mau lẹ các tài sản bị quốc hữu hoá hay bị tịch thu bất hợp pháp của DÂN OAN với một chánh sách công bằng pháp định, san bằng các thắc mắc và mọi khiếu nại về sau ...  

ban hành một chánh sách khoan hồng ĐẠI ÂN XÁ cho TẤT CẢ tội nhân CŨNG NHƯ ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN với cam kết TRÊN GIẤY TRẮNG MỰC ĐEN KHÔNG TÁI PHẠM và tuân thủ nghiêm chỉnh luật pháp hiện hành ... Dĩ nhiên, công chức, quân nhân cùng nhân viên các công sở thuộc phạm vi chính thể cũ sẽ được lưu nhiệm để điều hành guồng máy hành chánh nếu cam kết phục vụ QUYỀN LỢI QUỐC GIA TỐI THƯỢNG và DÂN QUYỀN BÌNH ĐẲNG với tinh thần cách mạng mới ... 

CÁCH MẠNG TOÀN DÂN QUÂN là một dịp may duy nhứt để Nhân Dân ta thực sự hành xử Quyền Làm Người vốn bẩm sinh đã có mà đảng cộng sản đã méo mó khai thác trong khẩu hiệu : đảng lãnh đạo, chính phủ quản lý, nhân dân làm chủ ; đồng thời phát huy tột độ tinh thần ái quốc chống xâm lăng giành lại toàn diện lãnh thổ và lãnh hải mà bộ chính trị trung ương đảng cộng sản là chánh phạm việt gian phản quốc cầm cố và bán nước cho Trung cộng hầu đổi lấy vũ khí đạn dược quân dụng quyết cưỡng chiếm miền Nam dân chủ, sung túc và trù phú ...

CÁCH MẠNG TOÀN DÂN QUÂN là một dịp may hi hữu để hồi sinh môt thể chế hợp pháp, thuận lòng dân, được thế giới công nhận, nhưng bị tạm ngưng vì bất khả kháng, nay ra mắt phục hoạt dưới danh xưng " Đệ Tam VIỆT NAM CỘNG HÒA ", tách rời vĩnh viển khỏi ảnh hưởng gọng kềm và hủy bỏ tất cả những hiệp ước hay cam kết bất bình đẳng với Trung cộng ...

CÁCH MẠNG TOÀN DÂN QUÂN là một dịp may hiếm có cùng lúc là   một điều kiện cần có và đủ sức ( condition nécessaire et suffisante) để điều đình xoá bỏ các món nợ quốc tế khổng lồ đang đè nặng lút đầu con cháu chúng ta mấy thế hệ về sau với lý do chánh đáng là nợ do đảng cộng sản vay chớ không phải chánh quyền do nhân dân bầu ra . 

CÁCH MẠNG TOÀN DÂN QUÂN là một dịp may giúp Nhóm Nghiên Cứu Kinh Tài & Chiến Lược cống hiến toàn bộ chương trình khai thác kho tàn tài nguyên thiên nhiên dưới lòng đất quê hương trị giá khoản 300 Tỷ $US sẽ chuyển giao về Ngân Khố Quốc Gia làm vốn thực hiện chương trình Tái Thiết hậu cộng sản và tưởng thưởng 1.000 $US cho những gia đình chiến sĩ anh hùng Dân và Quân đã dám dấn thân hy sinh xương máu quyết tâm mang lại thành công lịch sử cho CÁCH MẠNG TOÀN DÂN QUÂN.  

Đương nhiên, ưu tiên hàng đầu là sau khi đảng cộng sản bị dẹp bỏ thì những vị anh hùng dấn thân tổ chức và lãnh đạo cuộc Cách Mạng được thành công sẽ lập ngay Ủy Ban Cứu Quốc Lâm Thời có nhiệm vụ khẩn cấp lo tái lập trật tự an ninh, điều hoà tiếp liệu tránh đầu cơ trục lợi ; đồng thời xúc tiến ngay trong vòng 6 tháng một Ban soạn thảo Luật Bầu Cử Quốc Hội Lập Hiến ; sẽ có nhiều luật gia tự nguyện xung phong một khi vắng bóng "nón cối và bò vàng " và mọi sự sẽ tuần tự trôi chảy theo ước vọng của đa số Dân Tị Nạn Chính Trị cũng như mục tiêu theo đuổi của Quốc Nội từ hơn 3 thập niên trải qua bao hy sinh tài sản, xuơng máu, công lao tủi nhục ê chề . 

Vài hàng tâm sự, thân chào và mong nhận được nhiều đóng góp tiếp theo . 

Trúc Nam từ Paris thay mặt Nhóm Nghiên Cứu Kinh Tài & Chiến Lược 

Liên lạc : phamdang@aol.com, pdangly@yahoo.fr 

***

Vận Động Cách Mạng Dân Tộc

Nhân khi ông “ thượng “ xứ Lá Phong Ngô Thanh Hải trình Thượng viện Canada thông qua Nghị quyết công nhận ngày 30 tháng tư là ngày “ Hành trình tìm Tự do “ ( Journey to Freedom Day ) thay cho danh tự truyền thống của người Việt “ Tị Nạn Cộng sản “ là NGÀY QUỐC HẬN, bàng bạc mùi “ quên đi quá khứ – xóa bỏ hận thù – hòa hợp hòa giải – đoàn kết xây dựng tương lai! “

Nhân khi có nhóm cựu chức sắc VNCH tụ tập mưu tính phục hoạt cái hiệp định sát chủ kêu là Hòa ước Paris 1973, được cựu dân biểu Vi Anh hô hoán dưới tiêu đề hoành tráng là: “ Thượng Viện Canada Mở Hội Nghị Về Dùng Hòa Ước Paris 1973 Giải Quyết Tranh Chấp Biển Đông “ nhằm tái dựng VNCH bằng cách vận động quốc tế trên căn bản công pháp quốc tế!

Tôi là anh cán bộ già Quốc gia Hành chánh, phục vụ nền hành chánh công quyền VNCH được hơn 13 năm, tù trong khổ sai, tù ngoài kinh tế mới, sống đời nghèo khổ phó thường dân Nam bộ tổng cộng 15 năm đoạn trường đứt ruột trước khi sổng chuồng vượt thoát quy mã , chẳng đặng đứng xin góp ý đôi câu.
Bài viết đầu tiên sau ngày bước chân lên nước Mỹ Tự Do năm 1990 là bài “ Suy tư về cuộc CÁCH MẠNG DÂN TỘC. “
Ngày 5 tháng 6 năm 2011, ngày khởi phát cuộc biểu tình đầu tiên trong 11 cuộc biểu tình chống tàu khựa xâm lăng. Lần đầu tiên sau 36 năm dài chìm đắm dưới gông cùm việt cộng, 5 – 7 ngàn bà con Miền Nam thân thương, từ Bà Rịa, Vũng Tàu, qua Xuân Lộc, Biên Hòa Miền Đông, từ Mỹ Tho, Tân An Miền Tây, kéo về Bến nghé Sài gòn, hào hứng biểu tình khẳng định: Hoàng Sa – Trường Sa là của tổ quốc Việt Nam!
Tên cán bộ hành chánh già vui mừng, mệnh danh đó là ngày Lịch sử khởi phát cuộc Cách Mạng Dân Tộc và hào hứng cổ võ:

VẬN ĐỘNG CÁCH MẠNG DÂN TỘC

Hồi mới qua Mỹ, tuy tuổi đã 53, vẫn cắp cặp ghi danh vào học lớp chánh trị nhập môn 101, đại học cộng đồng. Giảng khóa là quyển The Irony of Democracy ( TD:Sự trớ trêu của nền dân chủ.) Chủ đề chính là Học thuyết “Elitism”( Theo mặt chữ là Ưu tú trị nhưng tôi thích dịch là “Quân tử trị” theo quan niệm Á Đông).

Tôi đọc lướt qua một hồi, nhớ lấy câu mở đầu và câu kết luận rồi qua văn phòng xin lại tiền đóng học phí và ra về.

Câu mở đầu như vầy: Whether in name of the one or the many, government is government by the few (TD: Cho dù nhân danh độc tài hay dân chủ, việc cai trị vẫn do một số ít người đảm nhận).

Câu kết luận: The irony of democracy is, if it is to survive, the ruling elite must govern wisely ( Điều chua chát của nền dân chủ là, nếu muốn cho nó sống còn, giới quân tử cai trị phải cai trị một cách khôn ngoan ).

Té ra cái học thuyết nầy chẳng phải là học thuyết chánh trị gì. Nó chỉ nói về kinh nghiệm thực tiển trong việc cai trị hơn là lý thuyết chánh trị bởi vì “khôn ngoan” thuộc phạm vi “học làm người” hơn là học làm chánh trị! Nói là nói vậy chớ từ hai câu trên, tôi học được hai điều trọng yếu:

1/ Làm việc cai trị phải khôn ngoan, đừng để bị kẹt cứng vào bất kỳ thứ chủ thuyết nào, đơn nguyên, độc đảng cũng vậy mà đa nguyên, đa đảng cũng thế. Còn như ý thức hệ thời phải mau mau cáo thối!

2/ Dù Tổng thống chế, Đại nghị chế hay Độc tài toàn trị, việc cai trị vẫn do một nhóm nhỏ: Tổng thống hay Thủ tướng đều phải có ban tham mưu phụ giúp. Độc tài Đảng trị thì cũng có Bộ Chánh trị cầm đầu.

Vấn đề là nhóm cai trị đó phải có tài năng vượt trội kêu là “ Ưu tú”. Gã nhà quê tui thì theo quan niệm Á đông chuộng người cai trị có tài, có đức hay nói cho rõ là người có tài năng, tư cách ngay chính và lòng nhân hậu kêu là “Quân tử”.

Biết vậy rồi tôi trở về lo học làm người: Người Việt Nam chống cộng, bởi vi phải dẹp cho được bạo quyền VC, gở cái hoạn họa CS mà đồng bào đang nhọc nhằn gánh chịu cũng như tôi đã từng chung chịu suốt 15 năm đoạn trường rồi mới tính chuyện quân tử trị được.

NHÓM VẬN ĐỘNG BIỂU TÌNH

Tôi xin gia nhập Khu hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị. Nói là KHCTNCT nhưng thực tế chỉ có năm, bảy anh em thực sự làm việc. Công việc lúc nầy chỉ là lo kiện toàn tổ chức, kết nạp hội viên và…kiếm chỗ cắm dùi! Cho đến khi chánh quyền Clinton bắt đầu thi hành chánh sách Engagement-Enlargement ( Kết giao-Mở rộng ) vào năm 1994 mới thực sự hoạt động. Theo sách vở, cái vụ Kết giao- Mở rộng nầy là dành cho 6 Nước CS còn sót lại sau khi khối CS Nga sô và Đông Âu sập tiệm, đại cương gồm ba bước:

1/ Bãi bỏ cấm vận để mở đường giao tiếp

2/ Khuyến khích doanh nhân Mỹ vào khảo sát việc làm ăn và mở chương trình trao đổi sinh viên, học sinh để truyền bá tư tưởng tự do, dân chủ.

3/ Chính thức thiết lập bang giao và dùng các thỏa ước có lợi như qui chế Tối huệ quốc để “khuyến khích các thay dổi dân chủ.”

Chớp được cái chính sách nầy, quí ông “trí thức” gốc phản chiến và chính khứa hoạt đầu hí hửng bảo là Mỹ đã bật đèn xanh làm “diễn biến hòa bình” nên mới tính chuyện xáp vô làm ăn với VC. Những người chống cộng tuy ít bằng cấp, nhưng vẫn hiểu rằng đó là chính trị, ngoại giao của nước Mỹ: Việc làm ăn kinh tế là chính. Việc khuyến khích thay đổi dân chủ là phụ, có cũng được mà không cũng được vì đó là việc nội trị của VN.

Ngày trước, ở trong nước, quân dân Miền Nam chiến đấu chống cộng sản xâm lăng để bảo vệ Tự do, Dân chủ cho Miền Nam. Ngày nay ở Mỹ, quân chánh, cựu tù nhân chánh trị tiếp tục vận đông đồng bào tị nạn cộng sản chống VC xâm nhập khống chế cộng đồng. Cho nên những ai, dù nhân danh chánh sách ngoại giao Hoa Kỳ mà hể bắt tay, thỏa hiệp với VC thì những người chống cộng coi là kẻ địch và quyết liệt chống đối.

Vì vậy, cái ngày mà nhóm thanh niên đi VN về mang theo tài liệu, kể cả Slides minh họa, tổ chức hội thảo kêu là “vận hội mới, hành động mới” nhằm vận động giới trẻ mang tiền bạc, kiến thức về giúp nước VC thì Khu hội CTNCT huy động 15 chiến hữu, quân phục chỉnh tề đường hoàng vào hôi trường chống đối. Hai diễn giả chánh mà thực tế là người chủ trì cuộc hội thảo là Vũ Đức Vượng, gốc sinh viên được VNCH cho đi du học rồi nhập bọn phản chiến Mỹ ở lại trốn lính, nay làm nghề “định cư” công khai hợp tác với VC. Người kia là thủ lãnh nhóm Phục Hưng, bí danh Ngô Quốc Sĩ. Cả hai lánh mặt chờ xem tình hình. Chờ lâu không thấy diễn giả đăng đàn, Thiếu tá công binh Võ văn Sĩ bèn lên diễn đàn phát biểu, đại ý: Cái nước mà các bạn trẻ tính về giúp đó, hiện nay do lũ phỉ VC chiếm đóng. Vậy, các bạn hãy chờ đó, đợi khi toàn dân đánh đuổi được chúng rồi sẽ về giúp xây dựng lại đất nước cũng không muộn! Nghe thấy vậy, hai lão bợm đâm rét, bèn … cáo thối, chém vè!

Sau ngày chánh thức bang giao Mỹ-VC, trùm phó thành Hồ Nguyễn Bất Trực, gốc VC nằm vùng nay lên chức trùm, hướng dẫn “phái đàn” chánh thức viếng thăm hữu nghị thành phố nổi danh phản chiến San Francisco. Các nhóm với danh xưng CTNCT,CSQG, Biệt động quân, Thủy quân lục chiến và v…v… liên kết, huy động một Đại đội trừ, nghĩa là chừng năm, bảy chục chiến hữu chận đánh. Tiếng là tiếp tân, hội thảo chánh thức nhưng bên ngoài tiền đình chẳng có lá cờ máu nào, thậm chí một biểu ngữ chào mừng cũng không! Trái lại phía đối diện, một đám đông mặc quân phục, cờ vàng phất phới, biểu ngữ, khẩu hiệu giăng giăng, tiếng hô đả đảo VC vang vọng. Cho nên đám cán ngố thành hồ trốn biệt bên trong, thậm chí khách mời người Mỹ cũng ái ngại, vội vã bước mau vào phòng họp. Nhưng cuộc truy đuổi bọn vẹm sang thành phố Oakland chiều hôm sau mới thật hào hứng. Lần nầy các bà, các chị xung trận. Các chị phục kích bên cửa hông, chộp đúng bọn vẹm đang lén lút tiến vào, bèn hô hoán, phất cờ vàng rượt đuổi. Bọn cán ngố hốt hoảng chạy va cả đầu vào cửa kính.

Người ta bảo VC lì lợm thật chí lí bởi vì mất mặt như vậy mà chỉ ít lâu sau, chính phó tướng Trần Bất Lương của Thủ Kẹt lại tới SF nữa. Lần nầy thì các hội đoàn và cả Ban Đại diện cộng đồng mới thành lập, họp nhau thành lập Ban tổ chức biểu tình và đồng loạt phổ biến lời kêu gọi biểu tình trên các hệ thống truyền thanh và báo chí. Cho nên cái ngày bợm Bất Lương hí hửng đến SF thời đụng ngay phải một cuộc biểu tình đông đảo chưa từng thấy. Trên bốn ngàn người từ hai miền Nam Bắc Cali cùng đồng bào TNCS từ các Tiểu bang khác kể cả đồng bào từ Canada cũng bay về tham dự. Khí thế uy hiếp đến nỗi qua ngày hôm sau, cảnh sát SF phải huy động một plateform vỉ đại che chắn cho chiếc xe của trùm Bất Lương mới vào được hội trường, mà phải xuống xe chạy vào phòng họp thật lẹ bởi vì lon nhôm, chai nhựa bay tới tấp khó bề né tránh.

Thuật lại sơ lược vài ba cuộc biểu tình kể trên để xét xem mô thức sinh hoạt nhóm phát triển / vận động / thành quả lẽ nào?

Chỉ riêng trong vùng San Jose, từ vài nhóm nhỏ, sau thời gian hoạt động khởi sắc, nhiều nhóm khác hứng khởi thành lập, có lúc lên đến trên 30 hội đoàn.

Về hiệu quả vận động quần chúng biểu tình mới thật là đáng kể: Trong khi các Đoàn thể lớn như Mặt trận HCM, cương lĩnh chánh trị đường bệ, nhân lực bề bề gồm toàn chuyên gia, học giả, tiền bạc dồi dào, chưa một lần với danh nghĩa tự thân, tổ chức được một cuộc biểu tình mặt đối mặt với VC tương xứng tầm mức tổ chức của họ, thời các nhóm nhỏ nồng cốt là cựu tù nhân chánh trị cùng chung sức hành động lại đạt được kết quả như kể trên. Câu hỏi là tại sao? Câu trả lời giản dị: Bởi vì hàng ngày, người của các nhóm nhỏ đó sanh hoạt cận kề giới bình dân. Đồng bào quen thuộc và hiểu biết họ là những người ngay tình tranh đấu, không tham vọng chánh trị gì nên tin cậy. Vì vậy, khi họ kêu gọi biểu tình, đồng bào nhiệt tình hưởng ứng. Trái lại, Mặt Trận và các đảng phái vì bản chất trưởng giả với cương lĩnh, sách lược nầy nọ chỉ thích dụng trong việc tranh giành quyền lực chánh trị, không liên quan gì trong giai đoạn tranh đấu chống cộng ở hải ngoại cũng như làm Cách mạng lật đổ chế độ độc tài toàn trị VC trong nước. Vì vậy, quần chúng chẳng những không tin cậy mà lắm khi thấy quí ông mon men thòa hiệp với VC lăm le chia ghế thời đồng bào rầy rà, có khi là…chửi.

Thành quả các cuộc biểu tình là gì? Giữ vững Cộng Đồng không bị VC khống chế.

Cứ nhìn lại mà xem: Cứ mỗi khi đám trùm VC trong nước ra, bị đánh vỗ mặt, nhục nhã là mấy tên chánh trị hoạt đầu, nhất là mấy tên viết lách ăn tiền nham nhở cả giọng miệt thị người chống cộng, nào là phường bát nháo, nào là chống cộng quá khích, cực đoan đẻ đở đòn cho chủ. Biết vậy nên cả các nhóm vận động lẫn đồng bào vẫn ngạo nghể: “ Chó sủa, mặc chó, đường ta, ta cứ đi.” Thử thời không có những cuộc biểu tình chống cộng kiên cường thì VC đã ngồi chồm hổm trên cộng đồng người Việt TNCS xứ nầy chớ đâu phải nặn óc viết ra cái Nghị quyết 36 kiểu rồi bỏ tiền ăn cướp của dân ra thực hiện mà chỉ mua chuộc được một nhúm bất lương, không có chút lòng ruột nào, trơ tráo viết lách quấy phá cộng đồng.

Vẫn biết rằng vận động biểu tình trên đất Mỹ lừng danh tự do, dân chủ chỉ tốn công sức nhưng không có gì nguy hiểm làm sao sánh được với việc vận động tranh đấu cách mạng dưới chế độ độc tài sắt máu VC cho được. Nhưng cứ lượt qua để đối chiếu để xem có điểm nào thích dụng không?

NHÓM ĐẤU TRANH CHỐNG XÂM LĂNG TÀU

Cho tới ngày khởi phát cuộc biểu tình lừng lẩy ngày 5 tháng 6 năm 2011, chưa ai nghĩ là dưới chế độ công an trị hà khắc VC lại có thể nỗ ra một cuộc biểu tình do dân chúng “ tự phát” như vậy. Càng lạ hơn nữa là công việc trọng đại như vậy mà được tiến hành chỉ bằng vào lời kêu gọi của một nhóm “ Nhật ký yêu nước” đơn độc và chỉ được đăng   vỏn vẹn trên hai Blog Nguyễn Xuân Diện và Dân Làm Báo mới kỳ!

Trong cuộc biểu tình ngày ấy ở Saigon Bến Nghé, trên ba ngàn ( có người nói là trên bảy ngàn ) đồng bào hăm hở ra quân. Nơi Cố Đô Thăng Long, trên một ngàn chiến binh, dẫn đầu là một vị cựu Tướng và nhân sĩ, trí thức Hà thành, lần đầu tiên sau 66 năm dài, tham dự biểu tình do nhân dân “ tự phát.”

Kế tiếp là 10 cuộc biểu tình nữa, liên tiếp mổi Chúa Nhật hàng tuần, trong thời gian 3 tháng. Nhân số tham dự sút giảm nhiều. Hà Nội cố gắng duy trì ngọn lửa đấu tranh liên tục, tuy nhân số đôi khi chỉ còn vài mươi chiến sĩ. Saigon bị kềm kẹp gắt gao, chỉ còn biểu tình ngồi uất nghẹn nơi công viên Thống Nhất.

Trước cuộc biểu tình lần thứ 11, ngụy quyền Hà Nội ra cái Thông báo nặc danh, không người ký, ra lịnh cấm biểu tình. Vi vậy, cuộc biểu tình lần thứ 11 diễn ra đầy biến động. Công an Hà Nội huy động toàn bộ lực lượng kể cả dân phòng và du đảng thuê mướn trấn giữ khu vực vườn hoa Lý Thái Tổ ngay từ đêm trước.

Khi cuộc biểu tình khởi phát, chỉ trong 10 phút đầu, chúng đã ập vào hốt trọn 46 người can trường biểu tình, bất chấp lịnh cấm bất hợp pháp của ngụy quyền Hà Nội. Lần nấy công an Từ Liêm đối phó thô bạo hơn. Chúng giữ người biểu tình lấy cung cả ngày, lại bắt giữ cả người đem thực phẩm tiếp tế. Cuối ngày chúng giữ lại 9 người. Ba người nổi tiéng Phương Bích, Minh Hằng và Dũng Phú Thọ giải về Hotel Hỏa Lò, chính thức xộ khám. Chúng nhốt họ 5 ngày, chỉ cho “tại ngoại hậu cứu” sau khi Tân Đại sứ Mỹ chính thức ra Thông cáo Báo chí yêu cầu thả những người biểu tình bị bắt.

Đến đây là chấm dứt giai đoạn vận động biểu tình trên danh nghĩa “ Chống xâm lăng Tàu cộng.”

Bây giờ thử nhìn lại xem việc vận động phong trào biểu tình diễn tiến thế nào và vì sao đến cuộc biểu tình lần thứ 11 là khựng lại?

Trước hết, xét về các nhóm vận động biểu tình. Cứ nhìn xem thành phần tham dự thì biết.

Ở Hà Nội, dẫn đầu biểu tình là nhóm nhân sĩ, trí thức “lão thành cách mạng” đứng đầu là Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh.

Trong Nam, theo truyền thống “VC nằm vùng”, núp sau lưng đồng bào biểu tình là Huỳnh Tấn Mẫm và bộ sậu kể cả thằng Tây cà chớn Mền Rách Hồ Cương Quyết, con cháu bợm họ Hồ.

Về thành phần tham dự, ở Hà Nội có nhóm nồng cốt, tiêu biểu như Phương Bích, Minh Hằng, Nguyễn Văn Phương…Về các tỉnh thành về tham dự, người viết không rành nên không dám kể, chỉ nhận xét rằng chí ít cũng có mặt một nhóm đến từ Phú Thọ với sự hiện diện của Dũng Aduka.

Trong Nam, ngoài đồng bào Bến Nghé, Saigon còn có các nhóm từ Đồng Nai, Xuân Lộc, hoặc từ xa hàng trăm cây số như Bà Rịa, Vũng Tàu.

Như vậy, công cuộc nầy đâu phải chỉ bằng một lời kêu gọi của nhóm Nhật Ký Yêu Nước đăng trên 2 blog Xuân Diện và Dân Làm Báo mà thành tựu được. Cuộc vận động nầy do nhiều nhóm khác nhau dày công thực hiện. Ngoài các nhóm chủ yếu ở Saigon, Hà Nội còn có các nhóm ở Tỉnh, Thành xa như Vũng Tàu, Phú Thọ. Ngoài ra còn có những cá nhân hỗ trợ như Mẹ Nấm Như Quỳnh từ Nha Trang bay vào Saigon, Nhà văn Nguyên Ngọc từ Đà Nẳng bay ra Hà Nội.

Mặc dầu nhân số sút giảm, mặc dầu bị đàn áp bắt bớ nhưng các cuộc biểu tinh vẫn được thực hiện đều đặn mỗi Chúa Nhật hàng tuần. Vì sao đến cuộc biểu tình lần thứ 11 thì khựng lại?!

Để hiểu rõ vấn đề, tưởng nên nhắc lại đây câu chuyện Hà Sĩ Phu tiếp kiến Bà Phó Đại sứ Mỹ hồi tháng 3/2011. Trong cuộc tiếp kiến, Hà Sĩ Phu có thưa trình Bà Phó Đại sứ ý đồ của trí thức trong nước muốn dựa vào uy tín của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh để vận động mở rộng dân chủ theo phương pháp “Tự diễn biến từ trên xuống”, nghĩa là vận động “các ông vua tập thể” chấp thuận cải biến cơ chế, mở rộng dân chủ để lấy lại uy tín, tiếp tục cai trị.

Vì vậy, sau Bản Tuyên ngôn trong cuộc biểu tình thứ 5, hai mươi Nhân sĩ, Trí thức thừa thắng tung ra “ Bản Kiến Nghị” gởi Bộ Cá Tra (BCT) thỉnh cầu như trên. Tiếp theo, 36 (sau còn 35 ) “Trí thức” hải ngọai thừa cơ nối vòng tay lớn, thiếm xực thêm cái “Lá Thơ Ngỏ” báo hại như sẽ kể sau.

Trước cuộc biểu tình lần thứ 12 bình thường vào ngày Chúa Nhật 28/9/11 một ngày, ngụy quyền TP Hà Nội triệu Tướng Vĩnh và 4 vị nhân sĩ “có tham dự biểu tình” lên gặp Trùm Phạm Quang Nghị, Ủy viên BCT kiêm bí thư Thành ủy. Trùm Nghị lật con bài tẩy: Trưng bằng chứng nhân sĩ trong nước ‘tư thông’ với trí thức phản động bên ngoài thông qua “Lá thơ ngỏ”. Vậy là   quí vị, mặc dầu cứ chối bai bãi rằng thì là chỉ tham dự biểu tình chớ không phải chủ xướng hay chủ trì vẫn bị kẹt nặng. Nó mà quy cho quí vị cái tội “tuyên truyền chống phá đảng và nhà nước” theo điều luật còng còng đôi 88 ôi thì cũng đủ mệt rồi huống chi điều 79(?) về tội “âm mưu lật đổ nhà nước xã nghĩa” thì tù mọt gông là cái chắc!

Cho nên quý vị lẳng lặng ra về và nín thinh về cuộc biểu tình lần thứ 12! Biết vậy nên Nguyễn Chí Vịnh, (Tướng mà chẳng biết là con rơi con rớt của ai: Nguyễn Chí Thanh hay Lê Đức Thọ?) mới mạnh miệng tâu trình tướng Tàu Mã Hiểu Thiên rằng: Các cuộc “tụ tập đông người” ở VN từ nay quyết xin chừa!

Vậy là vai trò “nhân sĩ trí thức lão thành cách mạng” với tấn tuồng “ tự diễn biến từ trên xuống” hay cải lương “Đổi mới cơ chế” chấm dứt từ đây!

Từ đây nhường lại trận địa cho các nhóm trẻ thật lòng yêu nước, can đảm và cương quyết tự thân xoay trở tìm phương thức khác: Vận động CÁCH MẠNG TỪ DƯỚI LÊN hay cách mạng toàn dân hay CÁCH MẠNG DÂN TỘC thì cũng vậy.

NHÓM VẬN ĐỘNG CÁCH MẠNG

Ngay từ ngày đầu, tuy danh nghĩa thống nhất là chống Tàu cộng xâm lược, nhưng mục tiêu ngầm bên dưới có chỗ dị biệt. Mục tiêu của nhóm trí thức cao niên là nhằm vận động “Đổi mới đảng” như kể trên. Trong lúc đông đảo giới trẻ tham dự thì tỏ lộ ỳ muốn rõ rệt: Tranh đấu lật đổ bạo quyền VC. Một số điềm tỉnh lý
luận: Muốn huy động sức mạnh toàn dân chống Tàu cộng xâm lăng, trước hết phải xóa bỏ chế độ độc tài toàn trị VC. Đa số bộc trực phát biểu thẳng thừng: Bằng mọi cách phải đập tan đảng VC bán nước, hại dân.

Sau khi quí vị nhân sĩ, trí thức im tiếng, nhóm Nhật ký Yêu nước phối hợp với nhóm Ngày Chúa Nhật kêu gọi biểu tình lần thứ 12, chỉ đăng trên Blog Dân làm báo. Cuộc biểu tình nầy, bề ngoài có vẻ bất thành, nhưng phân tích cho kỷ, nó đánh dấu một bước ngoặc trọng yếu.

Vế phía người biểu tình, nó đem lại lòng tự tín và niềm tin để kiên trì vận động tranh đấu: Suốt trong ngày, để thi hành lời cam kết với chủ Tàu cộng, ngụy quyền Hà Nội huy động toàn lực ngăn chặn khiến các nhóm biểu tình không tụ hội được. Ở Saigon, tình trạng cũng như vậy. Nhưng đến 5 giờ chiều, dưới cơn mưa thu nặng hạt, mười lăm thanh niên nam nữ Bến Nghé phát khởi “cuộc biểu tình thầm lặng trong mưa.” Sau biến thành “cuộc biểu tình chạy dưới mưa” từ Thanh Đa diễu qua cả dinh Thái thú Tàu mà công an, mật vụ không sao ngăn chặn kịp.

Về phía ngụy quyền VC, chúng xác định các cuộc biểu tình từ nay là vận động “ Cách mạng đường phố “ đòi “tự do, dân chủ, nhân quyền”, đòi “đa nguyên, đa đảng”. Xin trích vài đoạn từ Bản Phụ trương Thông tin nội bộ của Thành Ủy Hà Nội:

“Sau sự việc ngày 21/8/2011, bộ mặt thật của các phần tử nầy đã lộ nguyên hình. Vẫn bằng phương tiện mạng internet, nhân danh “yêu nước”, họ ráo riết kích động kêu gọi quần chúng xuống đường biểu tình tuàn hành với một “màu sắc” mới vô cùng nguy hiểm:

-Về nội dung phản đối, họ chuyển từ phản đối Trung quốc xâm lược sang trực diện chống phá đảng và nhà nước ta, như: Đòi đa nguyên đa đảng; đòi đất cho nông dân; đòi “tự do, dân chủ, nhân quyền” …

…Bốn là, không còn thấp thoáng đâu đây về “tiền đề cách mạng đường phố”, mà với những gì họ đang kêu gào về “ đa nguyên đa đảng”, về “tự do, dân chủ, nhân quyền” khi nhân danh “yêu nước” kêu gọi, kích động nhân dân xuống đường biểu tình, tuần hành trái pháp luật thì thực chất là họ đang rắp tâm toan tính về một cuộc “cách mạng đường phố”, gây bất ổn về an ninh chính trị – xã hội trên địa bàn Thủ đô.

…Thứ năm, các Quận, huyện, thị xã thành lập Ban Chỉ Đạo theo hướng dẫn của Ban Chỉ đạo Thành phố để trực tiếp triển khai giải quyết các vấn đề phức tạp nảy sanh trên địa bàn.”

Về hình thức, trên đây là tài liệu học tập của Thành ủy Hà Nội. Xét về nội dung, đây là Quyết nghị TW đảng chỉ đạo toàn đảng, các đoàn thể ngoại vi và chánh quyền các cấp chấp hành, bởi vì khi nói tới “ cuộc Cách mạng” thì là cách mạng toàn quốc chớ   không phải chỉ ở Hà Nội thôi.

Như vậy, ngụy quyền VC đã bày xong thế trận chống Cách mạng. Ngụy quyền có bộ máy cầm quyền và công an, mật vụ nhưng ở thế phòng ngự.

Phía cách mạng có lưc lượng nhân dân ở thế vận động tấn công. Chừng nào các nhóm cách mạng huy động được một lực lượng quần chúng đủ mạnh để tràn ngập lực lượng công an mật vụ thì ở thế tất thắng, bởi vì việc xử dụng binh lực đàn áp, bắn giết thì … xem gương Gadhafi.

Nói ví von thì như vầy: Chế độ độc tài tập thể VC như rít độc trăm chân. Lực lượng cách mạng nhân dân như Phật Bà ngàn tay, ngàn mắt. Mười tay Phật ngắt một chân rít ắt trăm chân rít phải rụi, chỉ còn cái mình trùi trụi là phải chết.

LỜI KẾT

Ngày trước, bọn lưu manh VC đặt bài hát “ xuống đường “ để kích động thanh niên giúp chúng xâm chiếm Miền Nam. Ngày nay các bạn trẻ làm cách mạng lại dùng bài hát ấy khích lệ nhau vùng lên đánh đổ ngụy quyền VC:

Xuống đường, xuống đường
Đập tan mọi xích xiềng
Quyết kết đoàn tiến lên giành chánh quyền
…………………
Vùng tiền phong
Quyết võ trang tranh giành cuộc sống
Cầm tầm vong, cầm gạch đá
Dù tử sanh ta nào sá
Giành lấy chánh quyền về tay nhân dân


Nguyễn Nhơn
7/11/2011

Trúc-Lâm Yên-Tử @  Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter