Link

lịch sử việt nam

Trang Chính

Bản Lên Tiếng Của Thư Viện Hoa Sen:

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN; )

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

 

 

Những Sự Thật Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật-Giáo Việt-Nam

thư viện hoa sen, hoa sen, hoasen, hoa sen xanh, nhân bản, từ bi, trung thực, trong trắng

Hội Sử-Học Việt-Nam
Vietnamese historical Association
Websites : http://www.truclamyentu.info; http://www.thuvienhoasen.info
Email: truclamyentu1@truclamyentu.info

Đừng Im Tiếng – Mà Phải Lên Tiếng

 

Những Sự Thật Cần Phải Biết (Phần thứ 58) - Đi vào con đường cùng

Lữ Giang

Sau khi Trần Chung Ngọc qua đời, sachhiem.net đã phổ biến lời chia buồn của một số người thuộc “phe ta” như đồng chí Chế Trung Hiếu, Trần Tiên Long (Trần Văn Quý), Duyên Sinh, Trần Quang Diệu, Nguyễn Hữu Ba, Giác Hạnh, Cao Hữu Tâm, Hoàng Thục An, lelytran63@aol.com… Trong các lời chia buốn này, có một lời đọc lên nghe rất ngố nghênh, đó là lời chia buồn của một người tự xung là “Tôn Ông Gò Gấp” do bà Đỗ Thị Thuần phóng đi. Lời chia buồn này bị sachhiem.net “kiểm duyệt” mất một đoạn. Trong phần còn lại có những câu chính như sau:

Ông (Trần Chung Ngọc) để lại một tủ sách đồ sộ, đúng sự thật 100%, thuộc diện “Chứng Nhân Sự Thật về Tôn Giáo Vatican” cho hậu thế.

Cuối năm Tị, sang năm Ngọ - Tôn Ông Gò Vấp chia buồn cùng gia đình giáo sư Trần Chung Ngọc. Giáo sư Trần Chung Ngọc có công khai sơn phá thạch những điều tội lỗi của đám Công giáo Việt Nam... Tụi khốn chó ấy không thề nào biện minh, hay phản biện những gì mà Giáo sư Trần Chung Ngọc viết thành sách mà Giao Điểm ghi lại...

Tiếp theo, ngày 1.2.2014, bà Đỗ Thị Thuấn lại phóng lên một bài khác của Gò Vấp, đưa ra bìa sách của hai cuốn sách có tên là “Who wrote the Bible” (Ai viết Thánh Kinh) của Richard Elliot Friedman và “Who really Wrote the Bible?" (Ai thật sự viết Thánh Kinh) của hai tác giả Eyal Rav-Noy và Gil Weinreich mà nhóm Giao Điểm đã xử dụng để chống Thiên Chúa Giáo với lý luận rằng nếu hai cuốn sách này mà viết xạo ké “thì các tác giả ấy và các nhà xuất bản ấy sẽ bị thưa ra tòa, sẽ bị kết án ở tù hay bị đền tán gia bại sản liền hiểu chưa?” (!!!)

Đọc cách hành văn và lý luận của Gò Vấp, mọi người đã thấy rõ trình độ của người viết như thế nào. Thông thường, những chuyện vớ vẩn như thế này là những chuyện không đáng bàn, nhưng chúng tôi muốn nhân chuyện này cho độc giả thấy thêm tiến trình của luật nhân quả đang diễn biến trong khối Phật Giáo cực đoan như thế nào.

MA ĐƯA LỐI QUỶ ĐƯA ĐƯỜNG

Nhóm Giao Điểm được thành lập từ năm 1990 tại Orange County, cho xuất bản tờ Giao Điểm, đến năm 2001 bắt đầu xử dụng website giaodiem.com để phổ biến chủ trương hòa giải hòa hợp với Đảng CSVN, ca tụng Hồ Chí Minh và chống lại chủ trương chống cộng của người Việt hải ngoại, của Giáo Hội Ấn Quang, nhất là chống Thiên Chúa Giáo. Nhóm biên tập chính gồm có: Trần Chung Ngọc, Bùi Hồng Quang, Nguyễn Văn Hóa, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Nguyên Nhuận (tức Hoàng Văn Giàu), Bùi Kha, Nguyên Kha, Trần Văn Kha, Nguyễn Mạnh Quang, Charlie Nguyễn, … Chủ bút của nhóm lúc đầu do Bùi Hồng Quang đứng tên, sau chuyển qua Nguyễn Văn Hóa. Vì một sự xích mích trong nội bộ, nhóm Trần Chung Ngọc đã tách ra khỏi nhóm Nguyễn Văn Hóa, thành lập website mới là sachhiem.net, nhưng đường lối không thay đổi.

Với Thiên Chúa Giáo, nhóm Giao Điểm khẳng định:

“Giao Điểm chỉ có một kẻ "thù" là những thế lực phi dân tộc và phản dân tộc (ý nói Thiên Chúa Giáo), và Giao Điểm chỉ có một con đường là phục vụ cho dân tộc dưới ánh sáng của lời Phật dạy.”

Còn với Giáo Hội Ấn Quang và các tổ chức chống cộng của người Việt hải ngoại thì sao? Trong bài “Vài nhận xét về vấn đề tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo ở hải ngoại”, Trần Chung Ngọc đã nói rất rõ:

(1) Võ Văn Ái, Giám Đốc  Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế ở Paris đã nhận tiền của Mỹ làm tay sai, “ăn cơm chúa múa tối ngày”, giả mạo tài liệu của Đoàn Viết Hoạt và Hòa Thượng Quảng Độ để báo cáo láo về thành tích với chủ.

(2) Các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền của người Việt ở hải ngoại hiện nay chưa biết gì về Việt Nam, thiếu đạo đức cá nhân và trình độ hiểu biềt, làm tay sai cho một thế lực hay tôn giáo ngoại bang.

Cao điểm của sự kết hợp giữa Giao Điểm với Đảng CSVN là vào cuối năm 2007, Bùi Hồng Quang đưa báo Giao Điểm về in trong nước, được Bộ Công An cấp giấy giới thiệu mang số 1020/A1(P4) ngày 20.12.2007, chứng nhận đây là tạp chí “phục vụ cho việc tuyên vận đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước ta.”

Ngày 20.9.2013, báo Nhân Dân của Đảng CSVN đăng bài “Tôn giáo chân chính đồng hành cùng dân tộc” của Trần Chung Ngọc lên án các đài phát thanh VOA, RFA, RFI và BBC tiếng Việt “gây bất ổn chính trị xã hội ở Việt Nam để người nước ngoài có cơ hội "thừa nước đục thả câu" và xác nhận: “Từ xưa tới nay Phật giáo ở Việt Nam luôn đồng hành cùng dân tộc … nhiều tu sĩ bỏ áo cà sa đi theo kháng chiến,… tăng cũng như tục, tham gia mặt trận Việt Minh, hay Ðảng Cộng sản, hay Mặt trận giải phóng miền Nam, hay phản chiến…” (Hết chối được nên đành phải nhận!)

CHIẾN THUẬT CỦA GIAO ĐIỂM

Khi Gò Vấp, “Tôn Ông” của bà Thuấn cho rằng các bài trên sachhiem.net“một tủ sách đồ sộ, đúng sự thật 100%” của Trần Chung Ngọc, chúng ta thấy Gò Vấp chưa hề biết gì về phương pháp sử học và luật học, không phân biệt được sự khác biệt giữa Information (tin tức), Opinion (ý kiến), Document (tài liệu) Proof (dẫn chứng), Evidence (bằng chứng), Phản chứng (counter evidence)… Chỉ cần đọc qua Federal Rules of Evidence (Các Quy Luật Liên Bang về Bằng Chứng) cũng có thể thấy ngay sự ấu trĩ của người tự xưng là “Tôn Ông”.

Mở đầu “Lời nguyện đầu năm” chúng tôi có viết: “Giao Điểm là một nhóm biết rất ít về Thiên Chúa giáo nhưng thích phê  bình và xuyên tạc vì mặc cảm thua kém quá xa.” Đó không phải chỉ là quan điểm riêng của cá nhân chúng tôi, nhiều nhà nghiên cứu khác cũng đã thấy như vậy.

Tiến Sĩ Dương Ngọc Dũng, tốt nghiệp trường đại học Harvard, đang giảng dạy về Phật học tại các đại học ở Sài Gòn, sau khi đọc một số bài viết về Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo trên Giao Điểm và Sách Hiếm, đã viết rất nhiều bài nói lên những ngu dốt của nhóm Giao Điềm về hai tôn giáo này. Những bài viết đó đã được in trong hai tập “Nhận định về các trí thức Phật Giáo trong nhóm Giao Điểm Hoa Kỳ” “Phê bình những luận điệu phản trí thức của Giao Điềm”. Ông đã đi đến kết luận "Ngoài quá nhiều sai lầm ấu trĩ đầy rẫy trong bài viết khi tác giả muốn khoe khoang trình độ ngoại ngữ, những nhận định thô thiển về tư tưởng Thiên Chúa Giáo, những thuyết minh hời hợt nông cạn về học thuyết Phật Giáo nói chung, bàn tán loạn xạ về A Lại Da Thức, trong khi tác giả không hề có một kiến thức nào về Duy Thức Học (Yogacara philosophy)…

Giáo sư Đỗ Mạnh Tri ở Pháp cũng đã viết cuốn “Ngón tay và mặt trăng. Nói với 18 tác giả Giao Điểm” để vạch trần những sai lầm nghiêm trọng của nhóm Giao Điểm về Thiên Chúa Giáo.

Dĩ nhiên, trước những phản chứng như vậy, Giao Điểm đã câm họng. Nhưng mục tiêu của Giao Điểm không phải là làm sáng tỏ bất cứ vấn đề gì. Chúng tôi đã nói nhiều lần, chiến thuật của nhóm Giao Điểm là đưa ra những vấn đề vớ vẩn để cho những người thiếu bản lãnh "tức khí" nhảy ra tranh luận. Khi tranh luận về vấn đề này chưa xong, chúng lại bày ra vấn đề khác, đưa "đối phương" vào "mê hồn trận," kéo dài trận chiến ra vô tận. Có những vấn để đã được trả lời dứt khoát rồi (như Dụ số 10) và chúng đã câm họng, nhưng lâu lâu chúng lại lôi ra!

BELIEF IS UNDISCUSSABLE

Đi tìm những tài liệu để tấn công Phật Giáo giống như Giao Điểm đã làm khi chống Thiên Chúa Giáo không phải là chuyện khó khăn.

Trận chiến giữa Tiểu Thừa và  Đại Thừa đã kéo dài trên 20 thế kỷ. Tiểu Thừa luôn lên án Đại Thừa xử dụng kinh Bà La Môn làm kinh Phật, đẩy Đại Thừa ra khỏi Ấn Dộ, Sri Lanka, Miến Điện... Trưởng Lão Thích Thông Lạc đã đi giảng từ Nam ra Bắc trong suốt 20 năm, đến đâu ông cũng cũng chứng minh rằng Phật giáo Đại Thừa đã lấy tất cả các pháp của mọi tôn giáo và sự mê tín của con người làm giáo pháp của mình!

Dưới thời Lý – Trần, Phật Giáo trở thành quốc giáo, vua cấp độ diệp (chứng minh thư) cho các tăng sĩ, bỏ tiền ra xây chùa, cấp ruộng và nông nô cho chùa sinh sống… đã làm nền kinh tế quốc gia suy sụp, đến nỗi trong bài Ký Tháp Linh Tế, Trương Hán Siêu đã ghi: “Khi Phật tịch rồi, đời sau ít người tôn thờ giáo lý của Phật mà chỉ làm mê hoặc chúng sinh. Đất thiên hạ năm phần, chùa chiền chiếm một (thiên hạ ngũ phần, tăng sai cư kỳ nhất), làm cho hư nát đạo thường, hao phí tiền của; bọn sư sãi thì dông dài mà những người khờ khạo lại tin theo..”.

Đến thời vua Quang Trung, khi phải chống lại quân Thanh nhưng thiếu tài nguyên, vua ra lệnh đập hết các chùa từ Huế ra bắc, chuông chùa và tượng Phật lấy đúc vũ khí hay nông cụ, bắt các sư sãi dưới 50 tuổi phải tòng quân hoặc đi lao dịch…

Cuốn “Châu Bản Triều Nguyễn” (dày 960 trang) cũng đã phô bày bộ mặt thật của Phật Giáo từ Gia Long đến Bảo Đại. Đó là những văn bản chính thức của nhà Nguyễn nói về Phật Giáo, không phài là những tạp thư. Những loại sách và tài liệu thuộc loại này nhiều lắm.

Nhưng điều quan trọng là chúng ta cần phân biệt giữa đạo Phật và những người theo đạo đó. Tổng Thống Đức Horst Koehler (2004 – 2010) đã nói “Trách nhiệm và sự tôn trọng người khác và niềm tin tôn giáo của họ cũng là một phần của tự do.”  (Responsibility and respect of others and their religious beliefs are also part of freedom).

Còn Jerd Guillaume-Sam lưu ý: Niềm tin là không thể tranh luận, vì mỗi con người đơn thuần và người khác có một độc quyền là tin cái gì họ muốn.” (Belief is undiscussable, as every single human being and other has a sole right to belief what he/she wants).

Vì thế, trong hơn 50 năm viết báo, chúng tôi chưa hề viết gì về đạo Phật, chúng tôi chỉ lên án những kẻ theo đuỗi các mục tiêu phiêu lưu, nấp dưới danh nghĩa của Phật Giáo để thực hiện tham vọng của mình, đưa đất nước và Phật Giáo vào những ngày đen tối.

ĐI VÀO CON ĐƯỜNG CÙNG

Nhận định về cuộc đời của Thúy Kiều, Tam Hợp đạo cô nói với vãi Giác Duyên:

“Ma đưa lối, quỉ đưa đường,
 Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi”.

Phật Giáo quan niệm ma và quỷ nói ở đây là vô minh. Trong 50 năm qua, chính vô minh đã khiến một số tăng sĩ Phật Giáo nuôi tham vọng cướp chính quyền để thành lập một chính phủ Phật Giáo do giáo quyền lãnh đạo. Như chúng tôi đã chứng minh nhiều lần, chính CIA là cơ quan khám phá ra tham vọng đó đầu tiên. Họ biến Phật Giáo thành một công cụ để lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm, xài xong rồi bỏ. Phật Giáo đi theo Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, chiến thắng rồi bị Cộng Sản gọi là “Phật Giáo phản động” và đào thải, quay về với Mỹ lại bị Mỹ biến thành con bài thí. Nhưng còn nước còn tát:

(1) Nhóm Lê Mạnh Thát và Tuệ Sĩ, thường được gọi là nhóm Già Lam đã nghĩ ra kế “trá hàng”, thành lập nhóm Về Nguồn để sống chung với Cộng Sản. Nhưng sau khi xài Lê Mạnh Thát để tổ chức lễ Phật Đản LHQ năm 2008 xong, nhóm Già Lam bị giả tán, Thích Trí Quang bị đưa trở về chùa Từ Đàm ở Huế, Thích Tuệ Sĩ lên Lâm Đồng, còn Lê Mạnh Thát qua ở Trung Tâm Phật Giáo ở Phú Nhuận, đặt dưới quyền kiểm soát của Thích Trí Quảng.

(2) Thiền sư Nhất Hạnh nghĩ ra “diệu kế” khác là lãnh sứ mạng về thuyết phục Hòa Thượng Quảng Độ gia nhập Giáo Hội Nhà Nước để đổi lấy việc chính quyền cho lập tu viện Bát Nhã tại Lâm Đồng. Ông nghĩ rằng từ khởi điểm đó ông sẽ thực hiện “kế hoạch vết dầu loang”, đưa Pháp môn của ông ra cả nước. Việt Cộng biết rõ kế đó, nên dù sứ mạng của ông có thành hay không thành, xong việc là tống cổ ra. Ngày 31.12.2008, hơn 400 tăng sinh của ông đã phải ra đi.

(3) Trần Chung Ngọc đưa ra chủ trương “đồng hành với dân tộc” tức tình nguyện làm tay sai cho Cộng Sản và coi đó là một lối thoát. Nhưng khi Bộ Công An cho tiết lộ giấy phép cấp cho Bùi Hồng Quang in báo Giao Điểm, có nghĩa là Bộ này muốn nói Giao Điểm: “Đi chỗ khác chơi”.

Trong điện thư gởi lên diễn đàn ngày 31.1.2014, dưới đề mục “Món quà đầu năm cho những con chiên của Chúa” Trần Quang Diệu cho biết Nguyễn Hữu Ba đã nói:

“Nếu có chiến tranh xảy ra giữa người Công Giáo và Cộng Sản. Tôi sẽ đứng về phía Cộng Sản. Tại sao? Vì khi phải chọn lựa một trong hai cái xấu. Tôi phải chọn cái nào ít xấu hơn.”

Nhưng đó chỉ là mơ tưởng hão huyền. Thực tế cho thấy Hoa Kỳ, VNCH, CSVN và có thể nói, ngay cả các chế độ hậu cộng sản cũng không bao giờ dung nạp một tổ chức luôn có mưu đồ cướp chính quyền để thành lập một chính phủ do giáo quyền lãnh đạo.

Ngày 31.1.2014, báo Giác Ngộ online của Giáo Hội Phật Giáo Nhà Nước đã đưa lên tấm hình và bài viết cho thấy Thanh Minh Thiền Viện, trụ sở Viện Tăng Thống của Giáo Hội Ấn Quang ở Sài Gòn, đã được đặt trực thuộc Giáo Hội Nhà Nước. Luật nhân quả của đạo Phật đang tiếp tục diễn biến.

Ngày 6.2.2014

Lữ Giang

Trúc-Lâm Yên-Tử @  Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter