Link

lịch sử việt nam

Trang Chính

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN; )

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

 

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

 Chuyên mục này được thành lập không ngoài mục đích ghi nhận, phổ biến thông tin một cách khách quan, trung thực về những mặt tích cực và tiêu cực của cộng đồng người Việt ở trong cũng như ngoài nước; cũng như của Phật Giáo Việt Nam. Chuyên mục không nhằm đả phá, chỉ trích cá nhân, hội đoàn trong cộng đồng.

Thư Viện Hoa Sen Việt-Nam_Trúc-Lâm Yên-Tử kính cáo

Những Sự Thật Cần Được Biết (Phần thứ 21) Tôi Gần Như Thất Vọng Về Anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải

Hôm nay vô tình tôi xem trên trang web của giáo sư Nguyễn Liệu, phóng sự đặc biệt về cuộc họp báo của anh Điếu Cày tại Hoa Thịnh Đốn do ông Võ Thành Nhân gì đó điều hành. Tôi thấy ngán ngẩm vô cùng cho cái thân tôi. Vì tôi làm rất nhiều thơ ca ngợi tinh thần tranh đấu của những người như Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thủy v. v….

Qua vài ba băng clip tôi nhận thấy trình độ chính trị của anh Điếu Cày còn kém. Anh Điếu Cày cần phải đọc báo mạng nhiều hơn nữa, học hỏi nhiều hơn nữa. Anh cần phải giác ngộ cho chính bản thân anh: thế nào là đấu tranh dân chủ nhân quyền và hiểu thật kỷ về bản chất phi nhân tính của của chủ nghĩa cộng sản do chính ông Hồ truyền bá vào Việt Nam. Anh Điếu Cày chỉ nên khiêm tốn là người viết Bloger nhỏ nhoi với kiến thức hạn hẹp của mình, hầu mong đóng góp vào công cuộc đấu tranh với cộng sản đòi quyền tự do báo chí thông tin ngôn luận. Còn chuyện chống Tàu thì chưa cần thiết cấp bách bắng đòi giải thể chế độ cộng sản ngay lập tức, không thời hạn và điều kiện gì.

Tôi thấy cách ăn nói của anh Điếu Cày giống như một cán bộ tuyên huấn chính ủy trung đoàn, chính trị viên tiểu đoàn hơn là một nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền bởi mấy câu anh cứ lặp đi lặp lại mãi. Tôi nói là giống như thôi chứ không dám chụp mũ anh là cộng sản nòi:

“ Chủ nghĩa, chủ thuyết cộng sản áp dụng cho xã hội là không thực tế. Chúng ta biết nó đã tan vỡ. Ngay từ cuối thế kỷ 19 đã có tù nhân cộng sản, các nước XHCH đã từ bỏ nó. Nó còn phát triển hay như thế nào thì mọi người chúng ta phải xắn tay vào xây dựng…“

Anh Hải nói vậy có khác chi bình cũ rượu mới, những lý luận về chủ nghĩa cộng sản do Các Mác, Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông đề ra đã lỗi thời. Bây giờ anh Hải kêu gọi làm mới chủ nghĩa cộng sản bằng ngôn từ mới, thực tế hơn. Tôi hiểu ý anh Hải nói như vậy đó. Anh Hải còn tuyên bố hùng hồn là anh thấy rõ khuyết tật của truyền thông Việt Nam. Sao anh không nói rõ ra là khuyết tật của truyền thông nhồi sọ mị dân quá đáng của đảng mà làm mất lòng tin và anh muốn giúp đảng ra nước ngoài để vận động một hệ thống truyền thông tinh vi hữu hiệu dễ thu phục lòng người hơn. Vậy thực ra, anh ra nước ngoài làm gì? Họp báo làm gì? Có phải bị cộng sản tống khứ anh đi hay anh còn mang một sứ mạng vinh quang mà đảng giao phó gửi gắm cho anh?

Anh Hải vẫn chỉ nói chung chung nghe qua tưởng hợp lý, nếu suy xét kỹ lại có ý như moi tiền đồng bào hải ngoại bằng những câu:

Hải ngoại qua đấu tranh, kết hợp với anh em dân chủ trong nước. Trong ngoài liên kết hỗ trợ đoàn kết. Ủng hộ tiền tài, quên góp từ thiện. Mở rộng Blog…

Cụ thể anh Hải chân ướt chân ráo đã hăng hái liên minh hợp tác với Trúc Hồ, đài SBTN, Báo Nguời Việt và vẫn chiêu bài mở rộng thông tin tuyên truyền vân vân và vân vân….Trong khi đó thì Trúc Hồ, Hồng Thuận, Việt Dzũng, Đỗ Phủ v. v… Họ vẫn thường xuyên chén chú chén anh nhậu nhẹt với nhân viên lãnh sự quán Việt Nam tại các tụ điểm Tràm Chim Quán Gió mà nhiều hình ảnh băng clip được tung lên mạng. Giấy kín sao gói được lửa hả anh Điếu Cày, cái kim dấu trong bọc cũng phải lòi ra. Tấm chăn đơn chống cộng đòi quyền con người quá nhỏ, che kín đầu lại lòi chân, che kín chân lại lòi đầu. Chính bởi lối nói ấp úng lý luận chày cối chung chung của anh đó thôi.

Cuộc chiến 1960- 1975, bên này nên kia lịch sử sẽ phán xét. Đây là cuộc chiến anh em tương tàn vì mỗi bên đều có lý tưởng riêng. Ai đúng ai sai làm sao mà biết đuợc

Qua đó anh Hải không hề hối tiếc thời gian do non trẻ mà theo cộng sản vào Nam đánh nhau. Anh vẫn cho đó là câu chuyện lịch sử vô thưởng vô phạt. Ai theo chủ ấy bây giờ tuy cùng nhau đòi dân chủ nhân quyền, chúng ta qúy nhau nhưng phải tôn trọng lòng trung thành của nhau với minh chúa. Tuy anh không nói ra thì minh chúa của anh là ông Hồ Chí Minh, còn minh chúa của đồng bào tỵ nạn là ông Diệm, ông Thiệu? Anh đã nói thẳng ra: Về Hồ Chí Minh thì anh xin miễn bình luận.

Miền Nam cộng hoà được 102 nước công nhận, có lãnh thổ chủ quyền. Anh Hải cùng đoàn quân vào Nam. Anh Hải có nghĩ là đoàn quân xâm lược không?

Anh Điếu Cày trả lời thẳng thừng là mọi nguời phải đặt vào vị trí của anh lúc đó mới 18 tuổi, anh vào bộ đội là bị bắt buộc. Sau 40 năm qua anh Hải vẫn không cho là đoàn quân xâm lược thì là đoàn quân giải phóng vậy. Rồi anh dài dòng lê thê miên man là xóa bỏ hận thù, nắm tay đoàn kết, hướng tới tương lai. Không thể vì anh đã đứng bên kia chiến tuyến mà phân biệt dối xử hẹp hòi, mà không muốn đón nhận anh. Thật là hết thuốc chữa cho cái đầu xi măng cối đá. Người ta đã nói rõ như vậy thì thôi hỏi mãi làm gì?

Dương Thu Hương ngay từ 30.4.1975 đã nhận thấy mình bị lầm đường một nước man ri mọi rợ đi xâm chiếm một nước văn minh. Bà ta đã ôm mặt khóc nức nở

Anh Hải vẫn lạnh lùng trả lời theo giọng chính ủy: Chúng ta là anh em một nhà, người cùng một nước cả không thể nói một nước này xâm chiếm nước khác. Anh Hải vẫn lải nhải là mỗi người chỉ có một lượng thông tin nhất định và họ theo ai là quyền tự do quyết định không ai ép buộc ai.

Anh cho lá cờ chỉ là biểu tượng. Vậy bây giờ biểu tượng của anh là gì? Ít nhiều anh đã góp sức cho cộng sản xâm chiếm miền Nam bảo là giải phóng. Gọi chúng tôi là ngụy quân ngụy quyền. Vậy ai mới thực chất là ngụy. Anh hay tôi?

Anh Hải vẫn lạnh lùng trả lời lý giải theo kiểu của anh. Đây là chia sẻ hội luận, họp báo. Chúng ta trao đổi thân tình để xây dựng hàn gắn đất nước, phải đâu như thế kỷ trước. Anh Hải vẫn khăng khăng mỗi người có một biểu tượng riêng, không ai có thể áp đặt cho nhau biểu tượng. Nếu ai cho lá cờ nhà Nguyễn là tự do dân chủ cũng không nên ép buộc người khác. Vậy còn gì là tự do dân chủ nữa?

Cờ vàng ba sọc đỏ với anh. Anh làm gì với lá cờ đó

Anh Hải vẫn nói theo luận điểm cũ: Tôi đã nói lá cờ chỉ là biểu tượng. Hôm nay cộng đồng có tiếp nhận tôi hay không là tùy mọi người. Còn cộng đồng có biểu tượng gì? Thì nhập gia tùy tục.

Anh Hải nói vậy có khác chi gái lấy chồng phải theo chồng. Từ Thứ dù quy Tào ăn uống cờ phướm đàn hát với Tào A Man cũng là nhập gia tùy tục mà lòng vẫn tưởng nhớ tới Lưu Bị và Gia Cát Lượng.

Theo tôi anh Điếu Cày là cái thá gì? Trình độ hiểu biết học vấn có bấy nhiêu thôi sao cứ ép anh ta vào hàng ngũ người quốc gia chống cộng và mang cờ vàng? Dùng chữ nhập gia tùy tục nó chối tỷ quá cho cái gọi là đấu tranh chống cộng sản độc tài.

Anh Điếu Cày tỏ ra bực bội ra mặt nói : “ Ngay từ phi truờng chuyện lá cờ mà cứ nói mãi, tôi bị chỉ trích, vu khống tôi là cộng sản. Nếu tôi là cộng sản thật sao lại chỉ trích nhiều như vậy? Trong ba bó hoa cũng có lá cờ vàng trong đó. Thôi không nói nhiều nữa”.

Tôi nghĩ anh chàng Điếu Cày biết mình bị hố nên cố chữa lại bằng chuyện ba bó hoa có dấu lá cờ vàng trong đó. Cái đó lấy ai làm kiểm chứng. Vậy Điếu Cày chỉ còn nước giả bộ đóng kịch chào lá quốc kỳ miền Nam cộng hòa, theo kiểu cứu cánh biện minh cho phương tiện. Chào cờ chỉ là hình thức chiếu lệ cho được việc mà trong thực chất lòng anh không muốn chào lá cờ đó. Vậy cộng đồng hải ngoại có cần thiết phải có anh Điếu Cày trong hàng ngũ chống cộng không?

Anh Hải vẫn tiếp tục kể rằng: “ năm 2006 Tàu đánh phá thuyền cá của ta và cô Phạm Thị Thanh Nghiên đến chụp ảnh phỏng vấn và bị bỏ tù luôn 4 năm. Năm 2007 hàng ngàn nông dân biểu tình truớc quốc hội, rồi công nhân đình công mà báo chí nhà nước không đăng tải. Vậy chúng tôi lập câu lạc bộ nhà báo tự do. Ở hải ngoại thiếu thông tin. Vậy hòa hợp hòa giải dân tộc trong ngoài phải liên kết. Các bạn trẻ ở nước ngoài học hành có bài bản hỗ trợ các bạn trong nước tiền bạc phương tiện để mở rộng truyền thông.

Vẫn là lối nói chung chung đóng góp tiền bạc để mở rộng thông tin. Anh Hải không đưa ra một biện pháp cụ thể nào để tránh nguồn tiền từ hải ngoại vào đúng tay người có hữu ích tránh tình trạng trứng trao cho ác. Tiền bạc gửi về rơi vào tay công an, và nuôi béo bộ máy tuyên truyền mị dân, 700 toà báo bị phá sản nhà nước phải bao cấp.

Có ý kiến“ Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy xem những gì cộng sản làm. Còn tôi thì hãy nghe những gì cộng sản nói và làm ngược lại sẽ không bao giờ sai. Nếu là người có lương tri thì hãy hãnh diện mình là phản động. Anh Hải có hãnh diện mình là phản động không?

Nguyễn Văn Hải có vẻ ngượng nghịu: “ Anh là tù cộng sản, tôi cũng là tù cộng sản. Sao anh cứ gọi tôi là cộng sản, là bộ đội? Trước khi đấu tranh tôi là một nhà kinh doanh có cuộc sống dư dật. Vì bức xúc mà tôi đấu tranh chống Tàu, đòi dân chủ nhân quyền. Tôi có lý tưởng của tôi. Anh đặt tôi vào vị trí cộng sản là không công bằng. Từ năm 2007 đến nay truyền thông tự do phát triển mạnh mẽ. Ngày nay đã có 250 nghìn tờ báo mạng trên Facebook là cân bằng với báo chí nhà nước”.

Lu Hà tôi thấy rất khó hiểu: tưởng hơn 6 năm qua anh Hải trong tù bị quản thúc o bế. Sao mà mọi tin tức về báo mạng anh biết rõ thế? Không lẽ trong tù anh cũng được trang bị Internet?

Có người hỏi: “ Anh bất mãn với chế độ vì không có tự do thông tin báo chí hay anh muốn đấu tranh xóa bỏ chế độ cộng sản? “.

Lúc này Hải vẫn loanh quanh nào là thức tỉnh mọi người, không theo thông tin mị dân. Hải cũng như Trúc Hồ, Hồng Thuận cũng như Bùi Tín, Trần Mạnh Hảo chỉ đấu tranh xin cộng sản ban phát quyền làm người. Chủ nghĩa cộng sản không sai, chỉ có người thực hiện sai đường lối. Hải còn nói sẽ có biện pháp liên kết truyền thông trong và ngoài nước còn chi tiết thế nào còn giữ bí mật, Hải không được phép nói ra ở đây. Với cái lối úp úp mở của anh Hải tôi cũng không hiểu ý đồ của anh ta. Không lẽ anh Hải ra nước ngoài để làm trùm thông tin và thay Trúc Hồ làm giám đốc đài SBTN à?

Anh Hải còn giảng giải ra vẻ bề trên: “ Tranh luận phải có văn hóa, trích dẫn cắt xén, bóp méo vo tròn là cách thức cộng sản. Thời đại ngày nay có video không ai có thể nói dối. Một số người bị cộng sản vu khống tôi nhằm vô hiệu hóa anh em đấu tranh dân chủ trong nước. Chúng ta phải làm cỏ làm sạch tụi đó.

Hải nói tiếp: “ Tôi ra đi với đôi dép, trong áo có khâu những bức thư của bạn tù. Bộ ngoại giao Hoa Kỳ có đến gặp tôi và tôi với anh Trương Duy Nhất nhận định có thể tôi sẽ sang Mỹ và đã có thời gian khâu vá.

Tôi cũng thấy khó hiểu chế độ nhà tù cộng sản sao lại có thể lơi lỏng dễ dãi như vậy tạo điều kiện kim chỉ cho anh hay lờ đi không thèm kiểm tra? Anh ra nước ngoài hoàn toàn không bị khám xét là một điều kỳ lạ?

Một người trạc tuổi anh Hải là sĩ quan quân đội cộng hòa đính chính là không hề có câu nói nào gọi Hải là cộng sản mà Hải thần hồn nát thần tính mà tự mình có mối mặc cảm như vậy trong đầu.

Một ngưòi hỏi có tính chất tâm lý: “ Bây giờ ở Hoa Kỳ, nếu vì đấu tranh mà ảnh hưởng đến quyền lợi vật chất và an toàn cho gia đình vợ con trong nước. Vậy mục tiêu đấu tranh của anh có thay đổi gì không? Nghe bộ ngoại giao Hoa Kỳ nói là anh tự nguyện xin đi Mỹ không ai ép anh đi cả.

Hải luống cuống: “Chuyện tôi sang Mỹ do bàn thảo thương lượng gì của hai chính phủ tôi đâu có biết. Những gì bộ ngoại giao Hoa Kỳ nói tôi không bình luận. Tôi nhận thấy khuyết tật của truyền thông nhằm lòe bịp những nguời thiếu hiểu biết. Người đấu tranh như tôi trong nước mà ra nước ngoài không bị đánh bị chỉ trích mới là lạ. Họ mượn một số người với kịch bản cờ vàng để chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Có ý kiến khác biệt là dân chủ, còn vu khống là không dân chủ”.

Nghe đến đây tôi phải phì cười. Cái nhà anh Hải này nói như cán bộ mặt trận tổ quốc Việt Nam. Người tỵ nạn đâu phải nằm trong khối đại doàn kết dân tộc. Đảng có đưa họ ra nước ngoài làm kinh tế đâu? Rõ ràng hàng triệu người phải bỏ chạy vượt biên bị công an bắn chết, hàng triệu phải làm mồi cho cá mập. Làm sao có thể gọi là nằm trong khối đại đoàn kết dân tộc. Những ai chỉ trích anh Hải là phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc sao? Không lẽ anh Hải là do đảng cử ra nước ngoài công tác và đồng bào phải đón nhận anh sao?

Cuối cùng là hình ảnh một bà già cổ quấn khăn vàng nhảy loi choi. Xin lỗi giống như nhân vật Mỹ Hầu Vương trong truyện Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân. Bà cụ tự xưng là Kim Oanh, hình như là giáo sư gì đó khoảng 75 tuổi. Bà cụ tự cuốn khăn vàng lên cổ anh Điếu Cày . Tôi thấy hình ảnh này vui vui thú vị quá nên mới có thơ rằng:

Cứng Cựa Ngồi Im

Thôi đành cứng cựa ngồi im

Mặc cho bà lão nhấn chìm bùn sâu

Cờ vàng cuốn cổ phủ đầu

Dù không hay muốn cần đâu tấm lòng

 

Nhập gia tùy tục môi cong

Tự do dân chủ phải còng lưng tôm

Trò cười hình thức lôm côm

Vẽ vời cho lắm cái mồm việt gian

Ba Đình sứ mạng khó khăn

Công an cộng sản chó săn điên khùng

Hãy trông anh Đặng Chí Hùng

Làm nhiều nói ít ung dung cộng đồng

Đấu tranh dưới ngọn cờ hồng

Phân bua biểu tượng cánh đồng cỏ lau

Thành Đô trót hứa với Tàu

Thuốc lào rắm vặt nhạt màu khói buông

Xôn xao dư luận truyền thông

Trong ngoài hội nhập thoái công dập dìu

Trúc Hồ Hồng Thuận liu điu

Cù Huy Hà Vũ ỉu xìu Thuỷ ơi!

Khách thơ Xuân Diệu thức thời

Đấu tranh cũng phải có lời áo cơm

Mua danh ba vạn tiếng thơm

Ba đồng cũng bán khéo đơm đặt hàng

Ươn hèn bạc nhược bẽ bàng

Độc tài tháo gỡ làng nhàng thế thôi

Bon chen ruồi nhặng tanh hôi

Cô hồn ngạ qủy nổi trôi cao đồ

Miễn xin bàn luận ông Hồ

Muôn năm thần tượng cơ đồ nước non

Trắng đen mờ mập vàng son

Hô hào bọt nhãi cha con béo tròn.

thơ cảm tác từ băng clip bà già Kim Oanh quấn khăn vàng lên cổ anh Điếu Cày trong buổi họp báo của THVNHT Đ

25.11.2014 Lu Hà

Em Trai Ngoan Của Chị

Điếu Cày giá lạnh ngồi im

Khăn vàng cuốn cổ là tim đứng liền

Kim Oanh yểu điệu thuyền quyên

Xuân già xao động thiên nhiên một tòa

Đấu tranh dân chủ nhạt nhòa

Lời qua tiếng lại từng toa còi dài

Cùng nhau tố cáo thiên tai

Chung lưng đấu cật mấy ai hội đoàn

Rưng rưng ngấn lệ nồng nàn

Bướm hoa phúng phính chứa chan ân tình

Xa gần khắp nẻo hành tinh

Đồng bào nín thở Ba Đình rét run

Thân lươn chi quản lấm bùn

Vào ra lãnh sự chổi cùn mác lê

Khề khà chính ủy ê chề

Loanh quanh biểu tượng não nề giang san

Bon chen bè lũ việt gian

Gỉa vờ chống cộng lường gàn đô la

Comment dư luận ma tà

Ra cộng chửi bậy trò gà bới phân

Ngỗng ngan lo sợ mất phần

Xẩu xương cổ cánh tranh ăn kiếm lời

Thị trường yêu nước chơi vơi

Xú danh thần tượng cảnh đời lầm than

 

Công an đánh đập dân oan

Độc tài tháo gỡ bần hàn khổ đau

Đi đấu cũng thấy người Tàu

Lạng Sơn Đà Nẵng Cà Mau đấu thầu

Em ngoan để chị xoa đầu

Sáu năm tù tội dãi dầu nắng mưa

Kiên trì lý tưởng không chừa

Truyền thông kết nối đừng lừa toàn dân.

cảm tác từ đoạn cờ líp bà Kim Oanh vuốt ve quàng khăn vàng lên cổ Điếu Cày

25.11.2014 Lu Hà

Kết thúc buổi họp báo nhắng nhít này là một bà cụ già có vẻ rất đạo mạo con nhà nho nói theo lời Nguyễn Trãi. Theo tôi cũng rất có ý nghĩa thấm thía vô cùng:

Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo. Chúng ta như đang sống ở thiên đường thì phải nới rộng vòng tay. Còn nới rộng như thế nào thì tùy từng đối tượng, tùy từng lúc

Nhưng tôi thấy anh Điếu Cày có vẻ hỗn hào như thế nào ấy. Anh gọi bà cụ già hơn 75 tuổi là cô và xưng tôi. Vậy chữ cô này chỉ là cô em chứ không thể là cô cháu được. Anh bảo còn:“ Người trong nước nhìn ra trên màn hình ảnh, không chỉ cộng đồng có cởi mở không, không chỉ gói gọn trong địa phương của mình.“

Một câu nói theo tôi là vu vơ có vẻ chán nản. Khi từ còn ở trong nước hay trên sân bay Los Angeles anh Hải quá tự tin vào tài ăn nói tưởng như có thể lèo lái khuynh loát chao đảo cộng đồng hải ngoại. Nay anh vỡ mộng vì trình độ khả năng của anh có giới hạn, anh trở thành một người thừa thãi. Còn hải ngoại lắm người thông thái vượt xa Nguyễn Văn Hải quá xa. Họ thực tâm có lòng vì dân vì nuớc hơn anh. Họ nói năng mạch lạc, lương tâm họ trong sáng, tấm lòng họ thẳng băng không dấp dính ú ớ làm mất thời gian như anh. Nhưng tôi vẫn hy vọng anh là một người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền đàng hoàng, một nền dân chủ đại đồng toàn cầu bình đẳng bác ái lương thiện cho toàn nhân loại số đông và thiểu số.

Không có giai cấp nào lãnh đạo giai cấp nào, không có đảng nào nhóm người nào được toàn quyền độc đoán thâu tóm nhà nước thống trị xã hội.

Từ lâu tôi rất qúy trọng những người như anh Điếu Cày, nhưng không vì tình cảm cá nhân lấn áp lý trí. Trái tim để trên đầu mà hóa ra mình là một ngã khờ mù quáng.

Theo tôi chính bản thân anh Điếu Cày còn hiểu rất lơ tơ mơ về những giá trí phổ quát của tự do dân chủ văn minh tiến bộ có xu hướng toàn cầu đại đồng hóa. Dân chủ đã có trước đây hơn 2 nghìn năm truớc công nguyên từ Pericles thời Aten cổ đại, hàng ngàn người toàn tay mồm mép lên tranh biện tự do

Rồi thời hiện đại dân chủ tự do là một làn sóng tuyên ngôn Thomas Jefferson và diễn văn Andrei Sakharov sảy ra liên tiếp từ cuối thế kỷ 18 đến cuối thế kỷ 20.

Rồi tự nhiên xuất hiện mấy anh chàng ba vạ Các Mác, Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông lập ra cái thứ dân chủ tập trung què quặt theo kiểu độc tài để lấn áp nền dân chủ đích thực Hoa Kỳ và các nước Phương Tây.

Tưởng như đầu thế kỷ 21 này giá trị phổ quát bởi 10 điều trụ cột cơ bản này thì anh Điếu Cày phải nên thông tỏ. Nhưng khi họp báo những vấn đề câu hỏi người ta nêu ra anh lại né tránh trả lời miễn bàn. Nếu đã miễn bàn thì anh họp báo tranh biện làm gì?

Cụ thể miễn bình luận về ông Hồ Chí Minh và tuyên bố của bộ ngoại giao Hoa Kỳ về việc lý do anh sang Mỹ.

Nghĩa là anh chỉ nói gì có lợi cho cá nhân anh chứ không phải là tìm ra một giải pháp tự do dân chủ nhân quyền cho đồng bào và mục tiêu đấu tranh của anh. Anh cứ khăng khăng là thông tin báo chí phơi bày sự thật. Thế khi người ta muốn phơi bày sự thật thì anh trả lời miễn bàn cấm tranh luận.

Nếu không đủ trình độ khả năng biện luận tranh luận công khai thì ở nhà cho khỏe họp báo làm gì? Nếu vì sợ sệt vì động đến ông Hồ là lãnh tụ tối cao thiêng liêng, hay sứ quán Mỹ sợ mất quy chế tạm dung thì cái điều anh bảo: Anh sang Mỹ do bị cưỡng ép có phải là vô lý không?

Đã là người quân tử dám dấn thân cho đại nghĩa cho quyền tự do con người thì phải không nên sợ sệt. Còn sợ sệt thì ngồi nhà làm chân viết báo mạng viết blog có còn còn tốt hơn là họp báo.

Tiện đây tôi cũng nhắc lại 10 điểm chính của của nhu cầu tự do dân chủ của loài người.

Quyền tối cao của nhân dân.

Chính phủ được thành lập dựa trên sự nhất trí của người dân.

Nguyên tắc đa số.

Các quyền thiểu số.

Đảm bảo các quyền cơ bản của con người.

Bầu cử tự do và công bằng.

Bình đẳng trước pháp luật.

Thực hiện đúng luật.

Hiến pháp đặt ra các giới hạn quyền lực của chính phủ.

Đa nguyên về chính trị, kinh tế và xã hội.

Thúc đẩy các giá trị của dung hòa, thực dụng, hợp tác và thỏa hiệp.

viết ngày 25.11.2014 Lu Hà

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter