lịch sử việt nam

Trang Chính

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN)

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

 

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Chuyên mục này được thành lập không ngoài mục đích ghi nhận, phổ biến thông tin một cách khách quan, trung thực về những mặt tích cực và tiêu cực của cộng đồng người Việt ở trong cũng như ngoài nước. Chuyên mục không nhằm đả phá, chỉ trích cá nhân, hội đoàn trong cộng đồng.

Thư Viện Hoa Sen Việt-Nam_Trúc-Lâm Yên-Tử kính cáo

Những Sự Thật Cần Được Biết (Phần Thứ 4) Gửi Cù huy Hà Vũ (Các bài 1, 2, 3, 4)

cù huy hà vũ

Hình Cù Huy Hà Vũ khi còn trong trại giam 

Chào anh Cù huy Hà Vũ,

Đọc bài kèm đây anh viết về cha anh, nhà thơ Cù huy Cận, tôi phải bịt miệng chạy vội vào nhà tắm mấy lần để...mửa. Giờ này mà anh còn ca tụng thằng giặc Hồ tội đồ số 1 của dân tộc, bán biển dâng đất cho kẻ thù truyền kiếp, đày đọa dân tộc trong suốt gần 100 năm sống thua con chó Âu Mỹ, đất nước lùi xa vài, ba trăm năm so với lân bang mà tay sai và chủ tướng Hồ của cha con anh khg hề biết nhục, cha con anh khen tướng cướp cũng khg hề biết ngượng miệng, biết nhục là gì, thì tôi cũng chịu cho anh có cái gene mù đặc và luồn trôn của cha anh!. Thật là cha nào con ấy. Khg trách anh tuyên bố: Tôi khg chống đảng! Trong khi toàn dân chống đảng vì những lý do gì anh qu​á biết! Văn giang, Thái Hà, Cồn Dầu, Hà tĩnh mới đây, nhiều nơi khác…đảng cướp đất của nông dân du họ vào con đường đói khổ, lầm than. Anh có thấy nước nào ức hiếp người dân như thế khg nhất là cha anh khi xưa, là nhà thơ, chữ nghĩa đầy mình, ca tụng nông, công nhân lên tới trời xanh!

Đọc bài anh viết, vì sao cha anh ca tụng giặc Hồ như Thuợng đế vậy? Năm 1945, người dân thấy Hồ lần đầu tiên ở Hà Nội và Hải Phòng. Bố tôi chỉ là một Nhà Nho lỡ vận không được đi thi Hương vì Pháp bỏ từ năm 1911, bố tôi nhìn Hồ rồi bảo tôi: "Bố coi tướng ông Hồ này mắt to mắt nhỏ, gân máu chằng chịt, là kẻ rất hiếu sát và gian dối. Mặt chuột kẹp khg phải người quân tử. Vừa xuống Cảng đã giết người rồi (Nguyễn văn Mão, trung đội trưởng bộ đội võ trang của Hồ và Giáp, Hồ giết để thị uy, dù Mão khg có tội gì, lại có nhiều công trong bộ đội Võ trang Tuyên Truyền).Bố tôi nói tiếp: bây giờ theo ông ta rồi có ngày ông ta bán nước cho coi, còn giết người khg đồng chính kiến thì ông ta giết khg biết thế nào mà kể được. Bây giờ hoan hô cho lắm, sau này sẽ chửi nhiều! Con chớ đi theo ông Hồ mà lỗi với Tổ quốc và mang hận."

Đó là những lời bố tôi dặn bảo tôi ngày 20-8-1945 (hay là 21, tôi đã quên) trước Nhà hát Lớn Hải Phòng khi dân Cảng đón ông Hồ xuống hiệu triệu kháng chiến.

Ngay sau đó, Cù huy Cận theo Trần huy Liệu vào Huế tịch thu ấn tín của vua Bảo Đại. Trần huy Liệu và Cù huy Cận, ngay chuyến đó, giết Học giả Phạm Quỳnh và con cả PQ là Phạm Giao. Vì vợ PG quá đẹp, hoa khôi Đồng Khánh, Trần Huy Liệu (BT Thông Tin Tuyên Truyền của Hồ, đảng viên kỳ cựu đảng CS quốc tế uy tín hơn cả Hà huy Tập, Lê hồng Phong…) TH Liệu cướp và cưỡng dâm, sau mấy tháng, chuyện đến tai Hồ, Hồ bắt Liệu dâng chị này cho Hồ chơi. Đó là đại giải phóng và đại cách mạng của Hồ và Cù huy Cận mà ngay thực dân Pháp dã man chó đẻ cũng khg cướp vợ và tài sản của dân ngang ngược và dã man thô bỉ như thế. Cù huy Cận sao khg biết những tội ác đó nhưng vì miếng đỉnh chung, y phải câm để hưởng tiếp và cho vợ con hưởng tiếp. Giá vợ Cù huy Cận lọt mắt xanh của con yêu râu xanh Hồ, thì chưa biết đâu được…. Một Đại tá QĐNDXHCNVN, Đ/Tá Đào văn Nghệ nói Hồ chơi ráo hết vợ con thủ hạ khi Hồ thích. Chuyện “đực cái” với người CS thì cũng khg khác thú vật, nào có quan trọng chi! Được Chủ tịch nước gọi, nhiều thằng chồng rất mừng vì đời sắp lên hương! Hỏi Ký giả Bùi Tín, Việt Thường, nhà văn Dương thu Hương, BS Dương quỳnh Hoa là quá rõ.

Cù huy Cận còn giết rất nhiều nhân vật QG thời gian đó và sau này, trong đó có Tổng Đốc Ngô đình Khôi và con cả. Thằng em Phạm Giao sau này là NS Phạm Tuân, quên thù cha anh, làm bài hát:" Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng" Thằng này do vợ PG bắt Trần Huy Liệu phải nuôi bởi nó là em PG.

Cù huy Cận bị giới Văn Nghệ sĩ hồi đó chửi khg còn thiếu từ gì vì y đi theo Hồ và Trần huy Liệu, tức CS quốc tế,  giết rất nhiều anh em Văn Nghệ sĩ trong có Khái Hưng, Lan Khai, GS Dương quảng Hàm, và rất nhiều đảng viên VNQDĐ, khởi đầu từ căn nhà ở phố Ôn như Hầu, Hà Nội. Anh ruột tôi hơn tôi 10 tuổi lúc đó học ở Hà Nội, biết những chuyện đó, kể lại. Nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam và ông Vũ hồng Khanh (VNQDĐ), ông Nguyễn hải Thần (VNCMĐMH) và một số khác như Bộ Trưởng Thanh Niên Phan Anh, ông Huỳnh thúc Kháng… đã quá dại theo Hồ thành lập CP Liên Hiệp các đảng phái, mà khg biết rằng đó chỉ là chiêu bài để Hồ lừa người Quốc Gia mà giết cho tuyệt nọc. Quả vậy ba ông trên (NTT, VHK, NHT) nếu khg đào thoát kịp thời thì đã ra nghĩa địa y như Phạm Quỳnh và Ngô đình Khôi cùng hai người con cả vô tội bị giết oan. Ngay cả Bảo Đại, Cố Vấn CP, cũng phải kiếm cớ ra ngoại quốc đi họp rồi chuồn luôn khg thì Hồ và Liệu, Cận, Giáp giết rồi! 

Cù huy Cận khéo luồn trôn, hôn đít bạo quyền miễn là ăn sung mặc sướng vì từ thằng nhà thơ chết đói, nay được làm BT Canh nông, Thứ trưởng, CT này Chủ tịch kia thì cái bả vinh hoa đó, bị mắc vào khg phải là khó. Ân huệ đó, trải qua hơn nửa thế kỷ, thằng con là Cù huy Hà Vũ vẫn kết cỏ ngậm vành, chưa quên!

Năm 1953, Hồ bắn bà Cát hanh Long trong CCRĐ dù bà là đại, đại, đại ân nhân của Vẹm, chỉ có một “tội” là quá giầu, nhưng đã dâng cho Hồ 700 lạng vàng ngay lúc đầu và 100 lạng và hàng chục ngàn mẫu ruộng Tuần lễ Vàng. Cù huy Cận có mù mới khg biết chuyện này và thay vì can gián tội ác (quá thân thiết đến nỗi ngủ chung giường với Hồ) thì lại ca tụng Hồ như Thượng đế, a dua với cái cực Ác.

Hàng trăm ngàn cán bộ VC đang làm việc với Vẹm trung ương bị qui chụp là địa chủ ác ôn, bị đấu tố, xử bắn, nhẹ thì đi cải tạo khg có ngày về, mất hết chức quyền, mất cả quyền công dân, bị thóa mạ thua con chó chỉ vì có vài sào ruộng tư hay là do khôn ngoan, cần mẫn làm việc mà có dư dăm ba thùng thóc nên bị đem ra bắn. Nguyễn văn Đô, huyện ủy ngay sát Hà Nội là một ví dụ cụ thể. Trường Chinh giết bố mẹ vì có vài sào ruộng dưỡng già, báo chí đăng ầm ĩ, Cù huy Cận cũng lòi cho nên mới cắm đầu khen tướng cướp và cả bọn cướp.

Rồi sau 7-1954, cả triệu người Bắc bỏ hết mọi thứ vào Nam tránh nạn CS, có lẽ Cù huy Cận đã mù đặc và óc bùn nên khg thấy gì, khg thắc mắc gì, chứ cả BV người ta rầm rộ bỏ hết để vào Nam tránh nạn CS. Có lẽ Nguyễn Tuân nói câu thời danh trong kỳ này: Cái cột đèn có chân nó cũng đi ngay và vì vậy Nguyễn Tuân bị trù dập chứ khg an toàn sung sướng như tên hôn đít Hồ Cù huy Cận! Năm 1945, BX mới hơn chục tuổi, còn Cù huy Cận ít nhất cũng bằng anh cả BX tức hăm mấy, ba mươi, có ngu đần ít học mấy cũng phải biết người ta gọi Hồ là thằng CS Tam vô, y xuống Phát Diệm nịnh bợ ĐGM Lê hữu Từ và ĐGM Phạm ngọc Chi, mời Đức cha Từ làm Cố Vấn CP cho Hồ, rồi xin rửa tội, o bế giáo dân Bùi Chu Phát Diệm qua hai ông GM này, nhưng người CG khg bị lừa, khg sờn lòng mà nhất quyết lập hai Khu Tự Vệ, đặt CS ra ngoài, hễ vào là bị bắt giải cho huyện, tỉnh Quốc Gia xử lý. Ngược lại, người CG bị du kích xung quanh bao vây và hãm hại nếu đi đâu một mình lọt vào làng do Vẹm kiểm soát. Chúng giết người QG mỗi đêm. Có một xã vùng tôi, 2 Xã trưởng thay nhau lên trong ba tháng đều bị du kích giết thảm.

Cù huy Cận y như người mê ngủ, cứ phủ phục bái lậy Hồ mà kiếm miếng cơm thừa canh cặn, nịnh quá đến nỗi Hồ cho nằm chung giường, Cận khg biết rằng cũng cái giường đó Hồ đã (và sẽ) nằm với Nông thị Xuân và hàng trăm, mấy trăm đứa con gái 13, 15 tuổi quàng khăn đỏ, chỉ tuổi con, cháu Cận, cưỡng dâm chúng và rồi có lúc lại giết chết tươi những đứa này bịt miệng để chứng tỏ Hồ Chủ tịch vẫn còn trinh. Hồ cũng giết  cả Nông thị Xuân sau khi Xuân đã cho Hồ thằng Nguyễn tất Trung (nay lang thang ở Hà Nội như thằng mất trí vì cái chết đau thương của mẹ y) Nên nhớ Nông thị Ngát đã là vợ Hồ từ hang Pắc Pó, năm 1940, Ngát sinh Nông đức Mạnh. Còn Nông thị Xuân lúc về Hà Nội cung cấp cái dâm cho Hồ năm 1956 thì y thị mới khoảng 19 tuổi, tức thị sinh khoảng 1936-1937. Trước khi dâng cho Hồ, Xuân đã là cán bộ hộ lý.

Tóm lại, Cù huy Cận là một Việt gian mù đặc theo tướng cướp Hồ, Hồ có đại tội với dân tộc nhất là tội bán nước thì Cận và những tên khác như Duẩn,Giáp, Đồng, Chinh, Thọ, Bùi bằng Đoàn, Nguyễn Trọng Vĩnh, Chu Tấn, Văn tiến Dũng, Trần văn Trà, Hà sĩ Phu, Tố Hữu v...v..khg kể xiết đều có tội tòng phạm phải trả lời trước Công Lý về tội diệt chủng.

Bài này chỉ nêu sơ qua tội trạng của Trần Huy Liệu và Cù huy Cận, từ 8-1945, chưa phải là Bản Cáo trạng. Bản án của chúng phải được soạn thảo kỹ lưỡng rất nhiều.

Dân tộc VN sinh phải giờ đa đoan nhiễu sự khốn nạn, người quốc tế sống thoải mái, hạnh phúc, làm giàu, tự do dân chủ, đủ thứ sung sướng. Còn VN, đẻ ra một thằng quái thú, quái vật nên long đong lận đận, suốt trăm năm chửi bới nhau, chém giết nhau, làm nô lệ cho các đế quốc, còn người dân thì khổ nhục thua con chó Âu Mỹ, ăn chỉ khoai sắn bo bo, đi học phải đu dây, bơi hay ngồi trong bao ni lông...Dù có hết cs trở thành Dân chủ thì phải hai trăm năm mới bằng xã hội thời Pháp thuộc (Cù Vũ chưa ra đời) còn theo bằng miền Nam trước 30-4-1975 thì ít nhất phải 300 năm! Coi đám con nít ngu đần chửi tục cả ngày và đám thanh niên chỉ biết đánh chém nhau và nhậu, tiếp viên hàng không chuyên ra nước ngoài buôn lậu và ăn cắp để cả nước bị chửi là rõ. 

Tôi không có ác cảm hay ân oán chi với Cù huy Cận và Cù huy hà Vũ, trái lại hồi nhỏ tôi rất thích bài  thơ Trường giang của Cù huy Cận. Nhưng, Tổ quốc trên hết, tôi khg thể khg nói ra các sự thật mà tôi đã trải nghiệm và chứng kiến.

Cù huy Hà Vũ được sang đây, tôi cũng rất mừng

Nhưng anh ta phải làm gì để khỏi phụ lòng toàn dân chứ khg phải viết bài khen hồ tặc, một tội đồ của dân tộc giống như anh ta đạp vào mặt người tị nạn vgcs hải ngoại kể cả những đoàn thể bảo trợ cho vợ chồng anh ta sang đây và cưu mang.

Chớ có chơi cái mửng”khổ nhục kế” nhá, Cù huy hà Vũ!

22-4-2014

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Cựu Dân Biểu Quốc Hội VNCH (1971-1975)

***

Chào Anh LS Cù Huy Hà Vũ (Bài 2)

(tiếp theo)

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Tiếp theo lá thư trước, tôi xin khẳng định rằng tôi không ngạc nhiên về những gì anh viết ra để ca tụng Hồ chí Minh, một kẻ đại tội đồ của dân tộc VN, một kẻ mà vì hắn, cả dân tộc đang hấp hối, đang tra chân vào cái cùm nô lệ 1000 năm nữa chưa biết bao giờ thoát ra được, nếu dân tộc này cứ ngu xuẩn, ù lì và tiếp tục bị lừa như dân miền Bắc 70 năm nay. Vì lẽ:

-        Anh đã sống trong Xã hội chủ nghĩa từ bé đến nay, hệ thống thông tin bị bưng bít, truyền thống của Xã nghĩa CS là tôn vinh lãnh tụ một cách quá lố, coi lãnh tụ hơn cả vua Hùng dựng nước, tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh hùng liệt nữ cứu nước như vua Quang Trung, vua Lê Lợi, vua Ngô Quyền, Hai Vua Trưng, đức Thánh Trần hưng Đạo v.v…bởi cái hệ thống dua nịnh lố bịch ấy đã quá quen từ nhiều năm, coi người dân như cỏ rác và cũng bởi các nước đàn anh như Liên Xô, Tàu, Đông Đức, Cuba v.v…đều tôn sùng lãnh tụ một cách cuồng tín, xuẩn động, vô thức như thế. Khi anh sang thế giới của Dân chủ, Tự Do, Dân quyền như Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Hàn quốc, Nhật bản v.v…, chẳng nói đâu xa, chỉ ở miền Nam nước Việt là anh thấy hoàn toàn không có cái kiểu luồn trôn, liếm gót, vong bản đó nhưng hệ thống tuyên truyền của Hồ bán nước vẫn cứ ra rả là bọn Ngụy tức chính quyền VNCH miền Nam phải qụy lụy và chịu lép vế với người Mỹ, một sự vu khống bịa đặt hoàn toàn sai lầm.

Đã một thời, bọn trí thức quốc tế như Bertrand Russell, Jane Fonda, John Kerry, Dan Rather, Konkrite v.v…cũng a vào bênh CS và miệt thị VNCH nhưng nay chúng đã nhìn ra cái quá sai lầm của chúng, không còn cái kiểu trao giải Nobel hòa bình cho con sói Lê đức Thọ, vinh danh tên sát nhân diệt chủng có hạng Hồ chó Minh của thế giới là Vĩ nhân (UNESCO) nữa.

Người miền Nam biết rõ rằng cán bộ CS miền Bắc đua nhau tôn vinh lãnh tụ để lên lương, lên chức, được lợi đủ mặt dù trong thâm tâm - như cha anh - biết rằng nhiều khi khen bậy, khen quá lố cũng ngượng mặt, tự xấu hổ với lương tâm. Thí dụ, Tố Hữu:

Thương biết mất khi con học nói

Tiếng đầu lòng con gọi Xít ta Lin

Thương cha thương mẹ thương chồng

Thương mình thương một, thương ông thương mười

Xít ta Lin đời đời cây đại thụ

Hay: Giết giết giết bàn tay không phút nghỉ

Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong

Cho đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng

Thờ Mao chủ tịch, thờ Xít ta Lin bất diệt!

Bút Xuân tôi từ thuở biết đọc chữ QN chưa thấy thằng Việt gian nào liếm gót giầy quan thầy kỹ như tên Tố Hữu này! Mà nào phải một thằng Tố Hữu, cả Hồ chí Mén và triều đình của y phủ phục mà lậy bọn Nga-Tàu trong khi trong Nam, Sĩ quan như Đại tá Lam Sơn dám quất thẳng cái gậy chỉ huy làm đứt tai tên Cố vấn Mỹ khi người Cố vấn này tỏ ra khi thị quân sĩ QLVNCH. Anh Cù huy hà Vũ ở ngoài Bắc làm sao biết được.  

Ông Hồ dám tự ví mình ngang hàng hay hơn cả Đức Trần hưng Đạo, vị anh hùng cái thế của dân tộc. Lẽ dĩ nhiên sau khi ông Hồ khoe bài thơ đó thì Cù huy Cận hay Xuân Diệu, Chế lan Viên, Tố Hữu…phải đua nhau khen lấy khen để rằng bác hay hơn ông Trần hưng Đạo gấp bội, ông Trần hưng Đạo chỉ cứu nước thôi (khg dám nói đến quân Nguyên, sợ phạm húy) còn bác thì dắt cả năm châu đến thế giới đại đồng v.v…

Sự dua nịnh lãnh tụ, thủ trưởng ấy trong chế độ Xã nghĩa, nó đã ăn sâu vào máu từng người khiến lòng dạ con người bị biến chất, cha mẹ cũng không cần phải kính trọng mà kính trọng thủ trưởng, cấp trên để được lợi lộc cho bản thân như không phải làm những việc nguy hiểm, được ưu đãi về ăn uống, ngủ nghỉ, được bằng tưởng lệ, huy chương, mang cấp bậc cao hơn, lương bổng cao hơn v.v…

Hồ rất quỉ quái, hắn tạo ra chiến tranh suốt 30 năm vì chỉ có chiến tranh mới dạy bảo con người tuân theo lãnh tụ dễ dàng. Ai không khiếp ra trận đối mặt với quân thù, hòn tên mũi đạn không biết chừa ai. Ra lệnh tấn công một đồn binh của VNCH, phái 2 đại đội khoảng 200 người đi, có khi về chỉ còn 5, 7 người, 10 người hay không còn người nào là sự rất thường. Kẻ được thân cận với bác, với tướng, với cấp lớn v.v…tất nhiên không phải ra trận mạc hi sinh như 5 triệu thanh niên Bắc Việt chết trong Điện biên phủ và Sinh Bắc tử Nam: tất cả vì sự nghiệp bác Hồ!!!(Cái sự nghiệp bán nước đày dân của bác, khốn thay, giết hơn 10 triệu người trong đó 70% là thanh niên hai Miền Nam-Bắc, rường cột của nước nhà. Sao bác ác thế hả bác?)

Sau đây, tôi sẽ lần lượt trình bày để anh thấy những điều căn bản về chiến tranh VN để anh có một quan niệm đứng đắn và chính xác hơn:

NGƯỜI VN PHẢI NHỚ NẰM LÒNG:

Nếu tên tội đồ của dân tộc Nguyễn sinh Cong tức Nguyễn tất Thành tức Hồ chí Minh không tuyên chiến với Pháp ngày 19-12-1946 thì VN không chết nhiều triệu người, tài sản hàng ngàn tỉ USD ra tro mà ngày 8-3-1949 Tổng Thống Pháp Vincent Auriole vẫn ký Sắc Lệnh trao trả Độc lập cho ba nước Việt-Miên-Lào. Nước VN có Độc Lập mà khg tốn một giọt máu, một viên đạn! Quá đau đớn!

Chính Hồ tặc vội vã tuyên chiến với Pháp ngày 19-12-1946 vì Hồ rất cần chiến tranh để bần cùng hoá nhân dân, bần cùng hoá nhân dân đi song song với đấu tranh giai cấp, đấu tranh giai cấp để tiêu diệt hết tư bản, tiểu tư sản, địa chủ, phú nông đặng cướp hết ruộng đất của nông dân gom về cho đảng CS. Những gì nhìn thấy hiện tại  đã chứng minh quá rõ điều đó!

Bởi vậy, nếu giặc Hồ không gây ra  cuộc chiến tranh 1946-1954 với Pháp thì sau đó, theo xu hướng chính trị quốc tế, vua Bảo Đại cùng với Tổng Thống Pháp ký kết Thỏa Ước Elysée ngày 8-3-1949 đón nhận sự trao trả Độc lập cho Việt Nam từ tay Chánh phủ Pháp Vincent Auriole.

Bởi Tổng Thống  Pháp Vincent Auriole chỉ trao trả quyền hành cho nước Việt Nam qua tay Quốc trưởng Bảo Đại, nguyên là Hoàng đế VN trào nhà Nguyễn, chứ không biết đến Hồ chí Minh là ai. Cũng có thể người Pháp đã biết rõ Hồ là đệ tam CS quốc tế. Chính vì điểm này mà Hồ sợ hổng giò hổng cẳng chức Chủ tịch nước nên đã vội vã tuyên chiến với Pháp, gây ra một cuộc chiến tranh suốt 9 năm (1945-1954), hàng triệu người chết, hàng triệu người bị tàn phế, hàng triệu góa phụ trẻ, hàng triệu trẻ em quấn khăn tang, hàng triệu nóc gia bị phá huỷ, hàng triệu mẫu ruộng bị bỏ hoang (tiêu thổ kháng chiến, đồng không nhà trống), nhân dân VN xuống đến tận cùng của sự đói nghèo, tang tóc và đau khổ.

Anh Cù huy Hà Vũ và quí bạn hãy nhìn vào bảng này để biết VN có cần gây chiến với Pháp không?

- Malaysia không phải đánh nhau, không tốn một giọt máu, một viên đạn, được Anh trả độc lập năm 1957.

Nước Phi luật tân, người Mỹ trả độc lập năm 1946;

Nước Syria và Liban, người Pháp trả độc lập năm 1946.

Nước Ấn độ (chính sách bất bạo động của thánh Gandhi), và Pakistan, người Anh trả độc lập năm 1947.

Nước Miến (Myanmar), Sri Lanka, Palestine đều thuộc Anh, người Anh trả độc lập năm 1948.

Nước  Indonesia do Hà lan trả độc lập năm 1949.

 Nhiều nước ở châu Phi, Mỹ-Latinh cũng đều như vậy.

Từ 1989-1991 Đế quốc Liên Sô tan rã, 22 QG bỏ chủ nghĩa CS.

Đông Âu: Ba lan, Hung, Tiệp, Đông Đức, Albanie, Bulgarie, Roumanie và 15 nước thuộc Liên bang Sô Viết.

Tóm lại, vì Hồ chí Minh hám quyền, hám chức, chỉ nghĩ đến ông ta và đảng của ông ta, xung phong làm tên lính xung kích trung thành liếm trôn CS quốc tế, Hồ hiếu chiến, hiếu sát vì coi rẻ sinh mạng đồng bào miễn là được lòng quan thầy Nga-Tàu để Nga-Tàu ban quyền chức và chống lưng cho Hồ nên nước VN, với 2 cuộc chiến dai dẳng từ 1945-1975 đã tan nát như ngày nay với trên 10 triệu người VN đã tức tưởi nằm xuống (từ 1930 cho đến nay) cho tham vọng của Hồ tặc và bè lũ tay sai Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp, Mười, Anh, Kiệt, Triết, Mạnh, Dũng, Phiêu... cũng như đế quốc CS. Người VN, những gia đình có người chết oan, và cả toàn dân nguyền rủa Hồ tặc và bọn Việt gian thủ hạ đời đời kiếp kiếp! Hồ và bọn thủ hạ Việt gian sẽ mang tiếng xấu muôn đời:

Trăm năm bia đá cũng mòn,

Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ!

(Ca dao)

Xin thêm: nếu không có cuộc chiến tranh 1946-1954 thì cũng không có cuộc chiến 1954-1975. Vì sao? Nước độc lập, thống nhất rồi, dù là dưới sự cai trị của vua Bảo Đại nhà Nguyễn nhưng không có chiến tranh, không CS, đó là điều quá mừng cho dân tộc. Ai từng ra chiến trường mà còn sống trở về mới thấy chiến tranh là tồi tệ, bi thảm, không bút mực nào tả hết.

Hơn nữa, dù đất nước chia đôi do quốc tế, không thể tránh được, nhưng nếu Hồ chí Minh không quyết lòng cưỡng chiếm miền Nam, bên nào cũng lo kinh tế, giáo dục, tiến bộ cho dân như CP Miền Nam VN, Nam Hàn thì chắc chắn miền Nam VN ngày nay không thua gì Singapore, Đài loan, Thái lan, Nam Hàn v.v…Nhưng khốn thay, HCM không có lòng yêu dân yêu nước như thế mà y chỉ nghĩ đến y và đảng của y mà thôi. Nhìn vào đất nước ngày nay Tàu ở khắp mọi nơi là thấy. Và cái họa 1000 năm nữa nô lệ giặc Tàu là khó tránh vì Hồ tặc và bọn Thái thú Việt quyết lòng dâng nước cho Tàu!

NGƯỜI DÂN NGHĨ: 

-       Giặc Hồ chí Minh, Mao bảo sao nghe vậy, khg dám hó hé một câu từ năm 1930, năm HCM vâng lệnh Liên Xô thành lập đảng CS Đông Dương.

-        Hơn 20 năm nay, Bút Xuân đã viết bài trên báo, Net nói rằng sẽ mất nước với Tàu cho mà coi nhưng nhiều người bảo ngày nay có quốc tế khg lo.

-        Hồ sợ La quý Ba, Trần Canh, Vy Thanh v.v...sợ cố vấn và tướng Tàu như sợ cọp vì lôi thôi chúng sẽ giết tìm người hoá trang thay thế. Võ nguyên Giáp cũng vậy. Cái xuẩn của dân ta là cả tin. Giặc Hồ nói gì cũng tin, tin một thằng bán nước.

-        Hồ và bọn thủ hạ chuyên dùng khủng bố giết người để đàn áp tiếng nói, đàn áp mọi quyền tự do bởi thi hành lệnh của Mao: “Luật lệ ở ngay đầu ngọn súng” Từ đã lâu, công an giết người và thủ tiêu, dân chúng không còn lạ gì nữa.

Hồ kết tội người Quốc Gia theo Pháp, rồi theo Mỹ nhưng Pháp và Mỹ, Pháp trả lại độc lập cho Việt Miên Lào, ngày 8-3-1949, không tốn một cm đất, còn Mỹ giúp VNCH chống CS quốc tế, khg chiếm của VNCH một cm đất đai. Khi người QG phải một mình chống với cả hai kẻ thù là Pháp và CS thì người QG khôn ngoan phải thỏa hiệp với Pháp, kẻ bớt nguy hiểm so với CS, để tiêu diệt CS, nhiên hậu đuổi Pháp ra khỏi nước VN. Kế sách ấy đã rất hữu hiệu như hồi lập hai Khu Tự Vệ Bùi Chu Phát Diệm để chống chõi với vgcs bảo vệ dân CG và người QG (cả không CG) mà nếu khg có thì vgcs làm cỏ hết giống như Quỳnh Lưu và Thái Bình vùng lên sau này.Nhưng dân BV thì nghe tuyên truyền cứ nhắm mắt nghe theo bọn khốn nạn. Bọn cán bộ vgcs miền Bắc  khinh người QG miền Nam lắm lắm, ngay như Bùi Tín, Dương thu Hương và nhiều tên khác. Tôi chửi cho chúng nhiều phen, chúng mới mở mắt ra. Quả thực những tên lính khố đỏ, khố xanh như Dương Văn Minh, Trần thiện Khiêm, Đặng văn Quang, André Đôn, Tôn thất  Đính, Đỗ Mậu, Trần tử Oai, Nguyễn cao Kỳ, Linh quang Viên v.v...có tư cách gì đâu mà khg bị khinh. Lại dốt như heo!

Nếu không đi theo chủ nghĩa CS mà đi theo đường Dân chủ, Tự Do, Nhân quyền của Pháp, Mỹ thì khg tốn 10 triệu nhân mạng mà VN ngày nay đâu có thua gì Hàn quốc, Singapore bởi năm 1975, VNCH hơn hẳn Indonesia, Hàn quốc, Thái Lan, Căm bốt, Lào, Miến Điện, Mã Lai xa! VNCH đã chế tạo xe LaDalat, làm hết, chỉ trừ cái motor của Renault, nhưng sửa chữa là sửa hết.

Từ một tên giặc Nguyễn sinh Cong mà cả nước bị đày đọa gần 100 năm, tương lai dưới rãnh xình, 10 triệu người đã chết vô ích, lính VC 12-15 tuổi hàng trăm ngàn đã chết, biển Đông và rừng sâu vùi thây 800,000 người mà nước thì nay Tàu vào lập làng, lập tổng, lấy vợ VN, đẻ con, mua đất, tậu nhà, cắm cả Cao nguyên, Cam Ranh và đảo biển.

Có thời kỳ nào trong lịch sử VN đen tối như ngày nay (2014) không? Và dân VN chắc ngồi chờ trói? Chúng sẽ diệt hết những người trí thức và chống chúng chỉ để lại một thành phần ngu si bảo sao nghe vậy làm lính hầu, lính đánh thuê và tì thiếp!

PHẨM CHẤT GIỚI LÃNH ĐẠO

Còn nói về phẩm chất các cấp lãnh đạo đảng csvn từ thời HCM, hãy nghe Đại Tá QĐND Đào Văn Nghệ  nói chuyện:

 “ ngay cả HCM cũng “đ….” lung tung cả vợ con đảng viên cao cấp ” ,

 như thế chả cần chờ đến vụ án Dương Chí Dũng mới  thấy rõ hơn “phẩm chất lãnh đạo đảng csvn” nữa.

(còn tiếp)

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Cựu Dân Biểu/Chủ tịch Ủy Ban Phát Triển Nông Thôn

Hạ Nghị Viện VNCH (1971-1975)

***

Gửi Cù huy Hà Vũ (Bài 3)

(tiếp theo)

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Là con của một đại công thần giữ chức Bộ trưởng, thân cận với Chủ tịch nước quyền uy vô hạn “Luật là ta, Hiến Pháp là ta” giống như trăm ngàn ông vua Cộng sản lớn nhỏ từ 1917 đến nay, tôi chắc anh Cù huy hà Vũ quá sung sướng mà không hề biết đến một mảy cái lầm than, khốn nạn, đau thương của những thanh thiếu niên như chúng tôi khi phải sinh vào thời kỳ Hồ chí Minh và thủ hạ của ông ta cưỡng chiếm nước Việt.

Thầy tôi (bố) sinh năm 1892 nghĩa là khoảng đồng tuế với Hồ vì Hồ có lúc khai sinh năm 1892, lúc lại khai 1890 và có khi những năm khác nữa. Còn tên thì ít nhất cũng 30, 40 tên không ai biết đường nào mà mò. Hồ viết sách “Vừa đi đường vừa kể chuyện” và “Những mẩu chuyện về cuộc đời của Hồ chủ tịch” tác giả là Trần Dzân Tiên và T. Lan, ca tụng Hồ lên tới mây xanh, ai cũng nghĩ là của một người nào đó, sau Hồ thú nhận T. Lan và Trần Dzân Tiên chính là “bác”. Tự viết sách ca tụng mình, suốt cuộc đời của BX chưa từng thấy một tác giả nào bỉ ổi, dơ dáng như thế mà Hồ vẫn mặt dày mày dạn coi như chẳng có gì.

Giới Văn nghệ thời đó biết về Cù huy Cận, cha anh, rất nhiều, nhất là sau khi ông Cận cùng tên Trần huy Liệu vào Huế tịch thu ấn tín của vua Bảo Đại. Liệu và Cận tính giết vua Bảo Đại theo như sự bàn luận với Hồ nhưng vì có người can, mới “cách mạng” mà giết người nhiều quá không nên, vả lại vua Bảo Đại ngoan ngoãn nộp ấn tín ngay, lại tuyên bố: “Thà làm dân một nước độc lập. còn hơn làm vua một nước nô lệ”. Cờ Vàng ba sọc (sọc giữa đứt) kéo  xuống, kéo ngay cờ Vẹm lên nên được tha mạng.

Nhưng Trần huy Liệu và Cù huy Cận không tha mạng Học giả Phạm Quỳnh và Tổng Đốc Ngô đình Khôi. Chúng ra lệnh du kích lôi hai ông này ra bắn ngay, dù không có chứng cớ nào hai ông này là Việt gian theo Tây bán nước. Để trừ hậu họa, hai người con cả của hai ông này là Phạm Giao và Ngô đình ….cũng bị xử bắn với cha, dù họ còn rất trẻ, chưa giữ chức vụ gì và chưa phạm bất cứ tội lỗi gì với Quốc gia dân tộc. Phạm Giao bị giết vì Trần huy Liệu nhìn thấy vợ Phạm Giao rất đẹp (hoa khôi trường Đồng Khánh) Y mê mẩn vì bị chị này hớp hồn. Ngay sau khi Cận và Liệu giết cha con Phạm Quỳnh thì Trần huy Liệu cưỡng dâm vợ Phạm Giao. Vì Phạm Giao còn vài người em trai, con ông Phạm Quỳnh, vợ Phạm Giao ra điều kiện cho Trần huy Liệu là phải nuôi dưỡng mấy người này. Liệu đồng ý ngay vì quá dễ với y. Phạm Tuyên chính là thằng con bất hiếu bất nghĩa quên thù cha anh, liếm gót kẻ thù lại còn làm bài hát nịnh Hồ:  “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”.

Từ sau khi hai ông Phạm Quỳnh và Ngô đình Khôi bị giết thì cả nước xôn xao sợ hãi, nhất là giới Văn nghệ, báo giới và Trí thức. Ai cũng ngơm ngớp lo bao giờ tới lượt mình đây? Hồi ấy chưa ai nghĩ ra xuống thuyền vượt biển ra ngoại quốc tránh nanh vuốt của Hồ và thủ hạ. Vả lại, đi như vậy liệu có nước nào chứa không? Hơn 1 triệu người miền Bắc di cư vào Nam vì đã có quốc tế giám sát, có phi cơ Mỹ, tầu chiến Pháp chở vào, đến nơi có Chính phủ của Thủ tướng Ngô đình Diệm tiếp đón, cấp lương thực, lều ở, thuốc men và sau này cả ruộng đất để canh tác mưu sinh, thì mới dám đi chứ.  

Ông nhà thơ Cù huy Cận, làm thơ đăng báo free thì đói rách trông thấy vì bài nghị luận được trả chút ít chứ thơ thì chủ báo đang cho đã mừng, làm gì có nhuận bút. Ông Cận nhanh chân đi theo Hồ, Hồ không hiểu sao cũng thích Cận, tuổi hạp nhau chăng nên cho Cận đi sát như cận vệ, khi lập chính phủ là cất nhắc lên làm Bộ trưởng Canh nông mặc dù Cận không biết gì về nông nghiệp, cũng chẳng có học hành qua. Cận nổi tiếng vì vài bài thơ, lại được Xuân Diệu, một tên đồng tính luyến ái (homosexual) nghe người ta đồn thổi, hay ngủ chung với nhau, sau này Cận gả em gái cho Xuân Diệu. Đêm tân hôn cô này hét lên và khóc lóc về kể lại cho anh Cận nghe về thằng chồng Xuân Diệu kỳ cục! Xuân Diệu sau này vào Nam còn mang tiếng rất nhiều về chuyện “gay” cũng y như thằng nhạc sĩ phản chiến Trịnh Cộng Sản (lời Bùi Giáng). Cù huy Cận không thể mù cái chuyện giết chồng, đoạt vợ của Trần huy Liệu với cha con ông Phạm Quỳnh. Làm cách mạng và giải phóng dân chúng khỏi bức hiếp đàn áp, bất công thì những vụ việc đó phải nghiêm chỉnh rất mực chứ không phải mồm hô giải phóng và cách mạng như trời như bể rồi giết chồng đoạt vợ khơi khơi vô luật pháp vậy đâu. Rồi sau đó, Trần huy Liệu tức đứt ruột mà phải dâng chị này cho Cáo Hồ. Cù huy Cận có ngu mấy cũng phải nhìn ra cái sai trái nặng nề trong vụ việc CS giết cha con Học giả Phạm Quỳnh. Con dâu ông Ngô đình Khôi nếu lọt mắt Liệu thì chắc cũng bị cưỡng dâm luôn. Giải phóng và Cách mạng bắt đầu như thế thì khá sao được? Hồn oan các người chồng và tiếng khóc các người vợ sẽ lên tới mây xanh mà kêu oan ông Trời, sao chúng tôi bị bức hiếp dã man thế này và có cuộc Cách mạng nào giết chồng đoạt vợ không hả Trời?

Cù huy Cận vì vinh hoa phú quí, vì tương lai của các con như Cù Vũ -được gửi đi Tây ăn học ra LS – trong khi bọn thanh niên đồng trang lứa phải ra chiến trường, vào Nam sinh Bắc tử Nam, chết cả 5, 7 triệu thanh thiếu niên. Hãy coi bài bên dưới để thấy 9 tuổi bị bắt đi bộ đội và 12 thì thành liệt sĩ! Có nước nào ghê tởm như thế không?

(còn tiếp)

BÀI ĐỌC THÊM

Bài sau đây của Dép Râu (trích từ Huyết Hoa):

Lính Việt Cộng chết trong hai cuộc chiến Bắc và Nam.

Nhưng con số thiệt hại về nhân mạng của miền Bắc là bao nhiêu?

Bùi Tín, cựu Đại tá VC, Phó Tổng Biên tập báo Nhân Dân, trong một tác phẩm tuyên truyền hạng bét, văn chương sọt rác, (Mây mù thế kỷ, Hoa xuyên tuyết..) đã viết:

- “Lê Duẫn từng khoe: Tôi gặp ông Mao, tôi nói thẳng rằng Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hi sinh thấp hơn, còn như Trung Quốc không chi viện, thì chúng tôi sẽ phải hi sinh thêm 1 đến 2 triệu người, chúng tôi không sợ và cuối cùng chúng tôi vẫn thắng!!!”.

Kinh khiếp thay đồng chí Lê Duẫn, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh. Xem vài triệu mạng sống của đồng bào, đồng chí, bộ đội, thanh niên xung phong... như số lẻ, như mấy xu trong túi quần, có móc ra vất đicũngkhôngbậntâm.

Nhưng câu nói trên của Lê Duẫn đã bị bóp méo, cắt xén phần quan trọng nhất. Đó là con số nhân mạng “đã” thiệt hại là bao nhiêu triệu?

“Đồng chí” Bảy Vân, vợ Lê Duẫn, trong cuộc phỏng vấn ngày 23 tháng 12 năm 2008, đã trả lời Xuân Hồng, phóng viên đài BBC rằng:

- “Anh Ba (Duẫn) nói với lãnh đạo Trung Quốc rằng”: Chúng tôi đã hi sinh 10 triệu người rồi, nếu Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hi sinh thấp hơn, còn như Trung Quốc không chi viện, chúng tôi dù phải hi sinh vài triệu người nữa, chúng tôi vẫn thắng Mỹ”.

Tôi (Dép Râu) lại xin lạc đề vài câu nữa. Ông Xuân Hồng đài BBC hỏi bà Bảy Vân, đại ý rằng, có nên tiếp tục “xã hội chủ nghĩa không? Đồng chí BảyVân vô cùng kính mến, vợ Tổng Bí Thư Lê Duẫn trảlờirằng:

- “Phải tiếp tục con đường xã hội chủ nghĩa, vì chênh lệch giàu nghèo ngàycànglớn”.

Tại sao ông Xuân Hồng không hỏi tiếp:

- “Thế giai cấp giàu là những người nào? Còn bọn nghèo khổ là những ai?”. Giai cấp giàu là đảng viên (riêng đồng chí Bảy Vân “phải” chui rúc trong “túp lều” giá trên hai triệu đô la Mỹ), còn giai cấp nghèo là lũ dân đen mà các đồng chí đảng viên đang ngồi trên đầu đó!

Như thế, trong chiến tranh chống Mỹ, phải trên mười triệu người dân vô tội miền Bắc Việt Nam đã bị đảng ta đẩy vào Trường Sơn cho B52 dội bom. Một con số khủng khiếp. Lê Duẫn đem số lẻ vài triệu (bổ sung) vào Nam không phải để đánh nhau, mà để cho B52 dội bom, số sống sót mới thực sự đối diện với quân miền Nam mà đánh nhau.

Bạn muốn biết con số đó khủng khiếp đến bực nào thì thử rải mười triệu xác chết lên một nghìn cây số từ Bắc vô Nam, trên đường mòn Hồ Chí Minh (con đường Bác đi là con đườngbiđát). Mỗi cây số có bao nhiêu xác bộ đội nhân dân anh hùng? Mười nghìn xác rải trên 1km. Mỗi mét 10 xác bộ đội. (Bài của Dép Râu – trích Huyết Hoa)

Ngoài ra, đây là một sự đau xót không bút nào tả được. Nước VN không cần chiến tranh với Pháp (1946-1954) vì 3 năm sau, tức 8-3-1949, Tổng Thống Pháp Vincent Auriole đã ký Sắc Lệnh trao trả Độc Lập cho nước VN qua tay Quốc trưởng Bảo Đại. Nhiều nước Á-Phi khác như Ấn độ, Phi luật Tân, Indonesia, Bangladesh, Pakistan...theo xu thế chính trị thế giới chấm dứt chế độ thực dân sau Hội nghị Bangdung, cũng được trả Độc lập mà không tốn một giọt máu. Hồ chí minh lúc đó quốc tế chưa biết là ai, không có thế giá như vua Bảo Đại, Hồ sợ hỏng giò hỏng cẳng nên phải tuyên bố chiến tranh sớm (26-12-1946) hơn nữa theo đúng sách vở của Lenin, mà Hồ là một người học trò ngoan, trung thành, là chiến tranh đẻ ra “cách mạng”, “cách mạng” đẻ ra đấu tranh giai cấp, đấu tranh giai cấp để tiến tới chủ nghĩa Cộng sản toàn trị, quyền hành, của cải, mọi thứ gom về một tay chóp bu CS.

Hơn 10 triệu cái chết của đồng bào quá oan ức và vô bổ, đến ngày nay

Hà Nội dâng nước cho kẻ thù truyền kiếp! Không dân tộc nào trên hành tinh này bất hạnh như dân tộc ta!

Chúng ta thấy các nước Á châu Thái bình dương không phải chiến tranh mà giành được độc lập, tự chủ:

- Malaysia không phải đánh nhau, Anh trả độc lập năm 1957.

-       Phi (Mỹ) 1946; Syria và Liban (Pháp) 1946

-       Ấn, Pakistan (Anh) 1947

-       Miến (Myanmar) , Sri Lanka, Palestine đều thuộc Anh (1948).

-       Indonesia (Hà lan) 1949

-       Thái lan không là thuộc địa

-       Nhiều nước ở châu Phi, Mỹ latinh cũng đều như vậy.

Tóm lại, vì Hồ xung phong làm tên xung kích cho CS quốc tế, hiếu chiến vì coi rẻ sinh mạng đồng bào miễn là được lòng quan thầy Nga-Tàu nên nước VN đã tan nát như ngày nay với trên 10 triệu người VN nằm xuống cho tham vọng của Hồ và đế quốc CS. Người VN, những gia đình có người chết oan, và cả toàn dân nguyền rủa Hồ tặc và bọn Việt gian thủ hạ đời đời kiếp kiếp! Hồ và bọn thủ hạ Việt gian sẽ phải đền tội trước toà án quốc tế và mang tiếng xấu muôn đời:”Trăm năm bia đá cũng mòn, Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ!(Ca dao)

Thưa bạn đọc,

Dù là một người CS cuồng tín, sau khi đọc những dòng trên, tôi dám chắc không một ai còn nghĩ rằng Hồ và bọn thủ hạ tôi tớ cho Hồ là vô tội với đất nước Việt Nam. Chẳng những vậy, tội ác của Hồ và bọn chúng không thể lấy bản án nào mà hài tội cho cân xứng dù xử giảo như Saddam Hussein, dù bị chặt đầu như tên tướng em cùng mẹ khác cha với Hussein. Tội diệt chủng của Hồ và bọn Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp, Kiệt, Triết, Dũng, Mạnh, Trọng, Quát... đã cao ngất tới trời xanh khiến những cái chết của chúng cũng không đủ xóa tội. Cả nước VN hiện nay, bỏ ngoài sự nghèo đói, lạc hậu, túng thiếu, con người đã u mê, mất hết tính người vì quá lâu bị chúng nhồi sọ, đến giới trí thức, có học cũng trở nên đui mù, 700 báo đài giống như không có. Văn nô, thi nô, báo nô tranh nhau liếm trôn lãnh đạo để kiếm vài lạng thịt lợn...Tình trạng tinh thần này không biết cả thế kỷ sau khi dẹp xong đảng ác, con người VN có trở lại được nếp sống tinh thần trong sáng như xưa không, hãy cứ nói như thời Pháp thuộc? Đó chính là mối lo gan ruột của những nguời còn nghĩ đến tiền đồ dân tộc.

Vậy mà ngày 11-1-07, đài BBC loan tin rằng ở trong nước, đảng CSVN vừa đưa ra chỉ thị số 06/CT/TW tổ chức vận động dân chúng “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ chí Minh” nhắm làm cho toàn dân nắm vững “nội dung cơ bản và giá trị to lớn của tư tưởng đạo đức và tấm gương đạo đức Hồ chí Minh”. Cuộc vận động sẽ khởi diễn từ ngày 3-2-07 (kỉ niệm ngày thành lập đảng CS Đông Dương) và tổng kết vào ngày 3-2-2011.

Bút Xuân liền có thơ gửi chị Bảy Vân, vợ đồ tể Lê Duẩn, Cựu Tổng Bí thư đảng Việt gian Cộng sản như sau:

Gửi chị Bảy Vân

Chị Bảy Vân! Chị quen cái thói

Bắt nạt người, ức hiếp dân lành

Vợ chồng chị thứ gian manh

Yêu tinh chế độ, nhe nanh thịt người!



Xưa Duẩn  vốn một thằng vô học

Theo giặc Hồ luồn lọt chui lên

Duẩn cùng một lũ kên kên

Nhảy quanh xác chết, miệng luôn  reo hò!



Ngày 30 tháng Tư quốc hận

Duẩn lúc cười lúc khóc mừng vui!

Bởi vì người Mỹ đã lùi

Mỹ cam bức tử than ôi! Cộng Hoà!

 

Duẩn  giết dần quân nhân, công chức

Bù gia Mập, Suối Máu, Hà Tây...

Trăm ngàn chiến sĩ thương thay!

Trăm ngàn vợ đói, đoạ đày lũ con!

 

Duẩn tịch thu trăm ngàn nhà cửa

Đánh công nghiệp tư bản tư doanh

Đảng viên cướp phá, hoành hành

Bóc lột cho đến cái manh quần đùi!



Duẩn đoạ đày dân Nam vì hận

Y gây ra cả triệu tang thương

Thanh Nga, đào hát cải lương

Bảy Vân mi giết mi thường nổi ghen!

 

Giết Thanh Nga, Đổng Lân chết tốt

Mi phao lên bọn bắt cóc mần

Con Kim Cương đã một lần

Đóng kịch bắt cóc để lầm người dân!

 

Mi tàn ác hơn loài beo sói

Chồng của mi cũng thói giặc Hồ

Một, hai triệu chết tỉnh bơ

Miễn sao bay được phượng thờ, giầu sang!

 

Mi tưởng rằng dân ngu tất cả?

Một ngày mai toà án La Haye

Tội diệt chủng khắp bọn bay

Tử hình án ấy không sai chạy rồi!

 

Tiếp tục đường Việt gian cộng sản

thì bọn bay tỉ phú thêm giầu

những phường đầu gấu mặt trâu

Nhân dân đói khổ, đớn đau, não nề!

Vợ thằng đồ tể khỏi chê!

Bút Xuân   

Báo chí Ba Lan lên án súc vật HCM là tên diệt chủng

Thời báo Ba Lan ‘xếp hạng’ Hồ Chí Minh - hạng 3 trong số 13 nhà độc tài đẫm máu nhất thế kỷ 20.
Tờ Polska Times tức Thời báo Ba Lan hôm qua vừa đưa ra một bản xếp hạng 13 nhà độc tài đẫm máu nhất thế kỉ 20, trong đó có Hồ Chí Minh. Theo đó, Hồ Chí Minh qua 24 năm cầm quyền của mình đã gây ra cái chết của 1,7 triệu người Việt qua cuộc chiến tranh đẫm máu.

Cũng như nhiều sự bình chọn trước đó của các trang mạng khác, các nhà độc tài thuộc 3 thể chế chính trị: Phát xít, Cộng sản và Quân phiệt.

Những "nhân vật" của Polska Time như sau:

1 – Ismail Enver, Thổ Nhĩ Kỳ, cầm quyền 1913-1918, chịu trách nhiệm về cái chết của 1,1 đến 2,5 triệu người; tội ác lớn nhất: diệt chủng người Armenia 
2 – Kim Nhật Thành, Bắc Triều Tiên, cầm quyền 1948-1994, chịu trách nhiệm về cái chết của 1,6 triệu người; tội ác lớn nhất: chiến tranh Triều Tiên

3 – Hồ Chí Minh, Việt Nam, cầm quyền 1945-1969, chịu trách nhiệm về cái chết của 1,7 triệu người; tội ác lớn nhất: chiến tranh Việt Nam 
4 – Pol Pot, Campuchia, cầm quyền 1975-1979, chịu trách nhiệm về cái chết của 1,7 – 2,4 triệu người; tội ác lớn nhất: diệt chủng ở Campuchia 
5 – Saddam Hussein, Irak, cầm quyền 1969-2003, chịu trách nhiệm về cái chết của 2 triệu người; tội ác lớn nhất: diệt chủng người Kurd 
6 – Yahya Khan, Pakistan, cầm quyền 1969-1971, chịu trách nhiệm về cái chết của 2 đến 12 triệu người; tội ác lớn nhất: diệt chủng ở Bangladesh

7 – Hideki Tojo, Nhật Bản, cầm quyền 1941-1944, chịu trách nhiệm về cái chết của 4 triệu người; tội ác lớn nhất: hành quyết thường dân trong chiến tranh thế giới thứ II. 
8 – Vladimir Lenin, Nga, cầm quyền 1917-1924, chịu trách nhiệm về cái chết của 4 triệu người; tội ác lớn nhất: nội chiến ở Nga. 
9 – Hoàng đế Hirohito Nhật Bản, cầm quyền 1926-1989, chịu trách nhiệm về cái chết của 6 triệu người; tội ác lớn nhất: thảm sát ở Nam Kinh
10 – Tưởng Giới Thạch, Trung Quốc, cầm quyền 1928-1949, chịu trách nhiệm về cái chết của 10 triệu người; tội ác lớn nhất: thảm sát tại Đài Loan vào năm 1947 
11 – Adolf Hitler, Đức, cầm quyền 1933-1945, chịu trách nhiệm về cái chết của 17-20 triệu người; tội ác lớn nhất: Holocaust 
12 – Joseph Stalin, Nga, cầm quyền 1924-1953, chịu trách nhiệm về cái chết của 40-62 triệu người; tội ác lớn nhất: Trại tập trung Gulag 
13 – Mao Trạch Đông, Trung Quốc, cầm quyền 1943-1976, chịu trách nhiệm về cái chết của 45-75 triệu người; tội ác lớn nhất: nạn đói lớn và Cách Mạng Văn Hóa.

Cũng cần nói thêm, Polska Times là tờ báo có số lượng truy cập khá lớn. Theo Alexa Ranking, lượng người đọc của tờ này đứng hạng thứ 30.000 trong số hàng chục triệu trang mạng trên toàn thế giới.

Nguyên bản tiếng Balan
http://www.polskatimes.pl/artykul/775659,trzynastu-najbardziej-krwawych-dyktatorow-w-historii-n

Thứ nhất, Hồ Chí Minh hết sức coi thường các vị Thánh nhân đã anh hùng giải phóng dân tộc và tự phụ mình đứng ngang hàng với họ. Khoảng trước năm 1950, trong buổi viếng thăm đền Kiếp Bạc thờ Đức Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Hồ có làm một bài thơ Đường nhan đề“Viếng Đền Kiếp Bạc”. Bài thơ như sau:

Vốn tay hào kiệt, vốn anh hùng

Tôi Bác cùng chung nợ kiếm cung

Bác thắng quân Nguyên thanh kiếm bạc

Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng

Bác đưa một nước qua nô lệ

Tôi dắt năm châu đến đại đồng

Bác có linh thiêng cười một tiếng

Mừng tôi cách mạng sắp thành công

(trích Nguyệt San Bất Khuất, số 2 tháng 4 năm 1990, trang 47).

Thứ hai, ngoài việc hỗn xược với tiền nhân Hồ còn “Cộng sản hóa” cả tôn giáo. Đó là một điều cấm kỵ và hết sức ngược đời. Vì tôn giáo luôn dạy con người hướng thiện, phi chính trị và không dạy “Đấu tranh giai cấp” như cộng sản.Nhân kỷ niệm 118 năm ngày của ông Hồ (năm 2008), Nhà xuất bản Thanh Niên cho xuất bản cuốn sách "Hồ Chí Minh- Cứu Tinh Dân Tộc Việt". Cuốn sách trong trang 253-254 trích cuộc nói chuyện của ông Hồ với giáo dân ở Vạn Phúc - Hà Đông có câu nói của ông ta với bà con giáo dân: “Nếu chúa còn sống đến bây giờ thì chúa cũng làm cộng sản”.

(Link giới thiệu sách: http://tiki.vn/ho-chi-minh-cuu-tinh-dan-toc-viet.html)

Thứ ba, ngay kể cả với Phật Giáo chính thống (không phải Phật giáo quốc doanh như hiện nay) thì Đảng cộng sản mà đứng đầu là Hồ Chí Minh cũng phỉ báng và coi thường. Trong sách của Trường Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn, khoa Tâm Lý Học, trang 46 đoạn nói về Đức, lời Hồ Chí Minh như sau: “Có đức mà không có tài như ông Bụt (Phật), thì không có hại gì cho xã hội, nhưng cũng chẳng có ích lợi gì cho xã hội”. 

Một sự coi thường Phật giáo đến tệ hại. Hồ Chí Minh dám coi thường cả Chúa rồi đến bây giờ là Phật thì thật là không thể có tình dân tộc ở trong tư tưởng của ông ta.

Thứ tư, xét về nguồn cơn của chủ thuyết Mác - Lê Nin chúng ta cũng thấy chủ trương rõ nét đó là vô thần và không coi trọng tôn giáo. Chính vì vậy việc đàn áp tôn giáo cũng không có gì là lạ. Đọc tài liệu “Những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác - Lênin/P3.VIII.3” từ tủ sách của đảng cộng sản Việt Nam có đoạn:

“Để khắc phục mặt tiêu cực của tôn giáo, trước hết phải không ngừng phát triển khoa học - công nghệ. Trang bị thế giới quan của chủ nghĩa vô thần khoa học cho nhân dân, nâng cao đời sống vật chất và văn hóa tinh thần cho nhân dân. Phải khắc phục những tiêu cực của tôn giáo bởi vì chủ nghĩa Mác- Lênin và hệ tư tưởng tôn giáo có sự khác nhau cơ bản về thế giới quan, nhân sinh quan và con đường mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân.”

(http://tusach.thuvienkhoahoc.com/wiki/..._-_Lênin/P3.VIII.3)

Bỏ qua những mỹ từ “lo hạnh phúc cho nhân dân” để mị dân thì đảng cộng sản đã chỉ trương bắt nhân dân phải vô thần và coi tôn giáo là “tiêu cực”. Trong khi đó tôn giáo chính thống đều dạy con người lương thiện bất kể đó là Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài... Như vậy không có gì là lạ về sự kiện đàn áp tôn giáo của nhà cầm quyền cộng sản từ trước đến nay.

Thứ năm, chủ Nghĩa Mác - Lê Nin chủ trương về một xã hội không gia đình, không nhà nước, không tôn giáo. Cái xã hội mà ở đó con người được tự do tuyệt đối, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu mà Mác đã tưởng tượng ra. Cái chủ nghĩa cộng sản tuyệt đối đó của Mác chưa ai được hưởng và được thấy cả. Nhưng hậu quả của những người theo chủ nghĩa Mác thì thật kinh khủng. Đặc biệt là đối với tôn giáo, chủ nghĩa Mác Lênin là học thuyết vô thần vì vậy những người cộng sản luôn coi các tôn giáo là kẻ thù, các đền miếu là mê tín dị đoan. Vì vậy họ luôn tìm mọi cách để phá hoại các tôn giáo, các đền miếu và truyền thống thờ cúng tổ tiên ông bà của dân tộc ta. Đặc biệt đây cũng chính là chủ trương của đảng cộng sản Việt Nam.

Trên website của sở nội vụ tỉnh Quảng Bình có bài viết chỉ rõ đảng cộng sản đã áp đặt tư tưởng chính trị và bắt tôn giáo phải học tập tư tưởng của cộng sản:

“Công tác tôn giáo là công tác vận động quần chúng”, “Công tác tôn giáo là nhiệm vụ của cả hệ thống chính trị”; từ đó xã tập trung lãnh đạo, chỉ đạo các đơn vị thôn, bản, các tổ chức đoàn thể đẩy mạnh công tác tuyên truyền, quán triệt các chủ trương, nghị quyết của Đảng, pháp luật của Nhà nước như Nghị quyết số 24-NQ/TƯ ngày 16 tháng 10 năm 1990 của Bộ Chính trị về công tác tôn giáo trong tình hình mới; Nghị quyết số 25-NQ/TƯ ngày 12 tháng 3 năm 2003 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng lần thứ bảy, khóa IX về công tác tôn giáo; Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo và gần đây nhất là Nghị định 92/2012/NĐ-CP ngày 08/11/2012 của Chính phủ quy định chi tiết và biện pháp thi hành Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo...”

(Link: http://snv.quangbinh.gov.vn/vi/xã-thanh-hóa-huyện-tuyên-hóa-làm-tốt-công-tác-quản-lý-nhà-nước-về-tôn-giáo).

Trên thực tế tôn giáo phi chính trị, cũng phi đảng phái. Việc cưỡng bách là chủ trương theo những quyết định, nghị quyết liệt kê cho thấy đó chính là chủ trương của đảng cộng sản Việt Nam.

Kết luận 

Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn nói với dư luận quốc tế là nhà nước Việt Nam tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo. Nhưng tất cả những bằng chứng đã cho lời nói của nhà cầm quyền CSVN là sự dối trá, lừa gạt dư luận quốc tế, cũng như lừa dối nhân dân Việt Nam. Những ngôi chùa to, những bức tượng lớn không nói lên sự thật về sự đàn áp tôn giáo ở Việt Nam. Bởi vì những ngôi chùa, những bức tượng đó gắn liền với quyền lợi tuyên truyền và mục đích cá nhân của đảng, hay nói đúng hơn là tôn giáo quốc doanh. Còn đại bộ phận những tôn giáo nào không theo sự tuyên truyền của đảng thì đều nhận được sự đàn áp như nhau. Đã đến lúc những việc làm phi nhân tính, phi đạo nghĩa của đảng cộng sản phải bị lên án. Bởi vì tôn giáo là phục vụ nhân sinh con người, tôn giáo không thể là quốc doanh phục vụ cho những kẻ độc tài bán nước hại dân như đảng cộng sản Việt Nam.

Đàn áp tôn giáo không từ bất kỳ tôn giáo nào nếu không thuần phục chính quyền hoặc cảm thấy tôn giáo đó có những hoạt động có thể gây bất lợi đe dọa đến quyền lực và vị trí lãnh đạo hoặc đụng chạm đến lợi ích cá nhân lãnh đạo đảng và chính quyền các cấp, các nhóm lợi ích từ Trung ương đến địa phương đó là mục tiêu chính trị của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hiện nay. Đặc biệt Việt nam ngày nay đang trong tình trạng xã hội rối bời vì tệ nạn tham nhũng lan tràn đất nước chao đảo với sự đe dọa và gây hấn từ kẻ thù xâm lược Trung Quốc mà người dân thì ngày càng mất niềm tin nghiêm trọng nơi nhà cầm quyền bán nước.

Trước việc các tôn giáo vận dụng lý lẽ và các luật lệ được quy định hợp pháp theo luật pháp và Hiến pháp Nhà nước hiện hành nhằm lên tiếng bênh vực và đòi lại sự công bằng cho người dân và trước áp lực ngày càng nặng nề hơn từ Cộng đồng Quốc tế, Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trở nên tinh vi hơn, gian manh và quỷ quyệt hơn nữa trong các hoạt động đàn áp và khống chế các tôn giáo bằng cách không trực tiếp nhúng tay vào mà sử dụng các Tôn giáo quốc doanh (Tôn giáo được Nhà nước thành lập dưới sự giám sát và điều hành của Ủy Ban Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam) can thiệp một cách trắng trợn hoặc dùng lực lượng côn đồ thực chất là công an trá hình, xã hội đen để tấn công các tôn giáo chân chính vốn không chịu cúi đầu thuần phục nhà cầm quyền cộng sản hết sức dã man và man rợ. Chính vì vậy không còn cách này khác chúng ta cùng phải vạch mặt và lên án những hành động đàn áp tôn giáo của nhà cầm quyền cộng sản. Đó chính là biện pháp tốt nhất để Liên Hợp Quốc và các tổ chức nhân quyền nhận ra bộ mặt thật của nhà cầm quyền cộng sản. Và cũng cho người dân Việt Nam thấy những tội ác, bộ mặt thật của nhà cầm quyền cộng sản vô thần.

10/8/2013

Đặng Chí Hùng

danlambaovn.blogspot.com

Gửi Cù huy Hà Vũ (Bài 4)

(tiếp theo)

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Qua 3 bài đọc, hay là Thư ngỏ gửi anh, tôi chắc anh đã nhìn ra nước Việt Nam ta không cần một cuộc “giải phóng” hay “cách mạng” kiểu Bolshevik của Nga mà ông Hồ du nhập vào làm chi, nhất là không cần một cuộc chiến tranh “tiêu thổ kháng chiến, đồng không nhà trống” từ 19-8-1945 mà những gia đình bình thường như gia đình tôi và hơn 90% nhân dân toàn quốc phải đối mặt với thiếu đói, túng quẫn đến không còn gì để mà xoay xở, trong 9 năm từ 1945 đến 1954, ấy là chỉ nói những gia đình vào Nam năm 1954-1955 thoát được cái nghèo kinh niên đất Bắc, giống như nhà thơ Tú Xương than thở:

Vợ lăm le ở vú

Con tấp tểnh đi bồi.

Còn cả trăm ngàn gia đình vuột mất cơ hội vào Nam làm lại cuộc đời - bởi bị cán bộ công an CS ngăn chận không cho đi - thì cái nghèo, cái ngu dốt, cái thiếu đói, thiếu hết mọi thứ từ cái kim sợi chỉ, vẫn kéo lê kiếp sống nhục nhằn dưới sự cai trị hà khắc, dã man và ngu xuẩn của Hồ tặc và băng đảng cho đến 30-4-1975!

Ấy là chưa nói 9 năm chiến tranh này cũng tàn sát cả triệu dân, què cụt cả nửa triệu và toàn thể quang cảnh miền Bắc đã bị gần như bình địa, vô cùng tang thương! Một cuộc chiến hoàn toàn không cần thiết mà VN vẫn có Độc Lập, Tự Do, Dân chủ tại sao lại xua dân ôm bom lao vào ngọn lửa để thực hiện những mục tiêu khác 3 mục tiêu trên. Ôi đau đớn thay là cái số phận bất hạnh thảm thiết của dân Việt đã đẻ ra thằng Cáo Hồ!

Anh (Cù huy Hà Vũ) là con cả ông Bộ trưởng Canh Nông Cù huy Cận, ông Cận không học một giờ về Canh nông, kiến thức tổng quát thua một Sinh viên Hàn quốc hay Nhật bản mới lên Đại học ngày nay, nhưng được Hồ cưng quí ưu ái hơn anh em ruột, nên mẹ anh, anh và em anh sống trong tháp ngà hưởng mọi sự sung sướng, phủ phê, dư thừa vật chất, không bị dân công vất vả, đói khát, trận mạc nguy hiểm chết người vì mìn bẫy, đạn dược đâu cũng có, làm sao anh biết, trong 9 năm kháng chiến chống Pháp 1945-1954, hàng nhiều vạn người đau khổ. Ngay như tôi, Bút Xuân, dù tuổi còn nhỏ chưa phải đi dân công hay xin vào bộ đội chưa được thâu nhận mà phải đi Văn công (kẻo công an và du kích xã để ý trù dập gia đình), có những buổi tối bụng đói meo vì chẳng có gì ăn, lên giường ngủ mà cái bụng cồn cào ngủ không được cho đến lúc mệt quá thiếp đi một lúc, giật mình thức dậy, đêm vẫn tối mịt tối mờ. Hơn 90% dân chúng là đều thiếu đói như vậy bởi cả ngày chỉ lo chạy tản cư, thanh niên thì lo đánh Pháp, phụ nữ cũng phải đi dân công, sau này sinh ra “chức” hộ lý cho bộ đội “giải khuây” trước khi vào trận giết Pháp, nào có ai sản xuất được bông lúa, củ khoai, con cá đâu mà không đói. Nguyên đám bộ đội của bác ăn cũng sập nhà rồi. Nhưng họ không bao giờ đói mà chỉ nhân dân đói vì lúa gạo, khoai bắp cán bộ, công an xã tịch thu hết rồi! Nhà nào ngay cửa vào cũng phải có “Hũ gạo nuôi quân” dù gạo không có để nấu cháo cho cả nhà nhưng phải bỏ vào hũ, kẻo tội lỗi sinh ra rất dễ! Mẹ tôi còn phải nhận làm Mẹ Nuôi Chiến Sĩ cho Tiểu đội này, Đại đội kia, các anh bộ đội “con” cứ về thăm Mẹ Nuôi hoài, xin cái này, đòi cái kia (một hình thức tham nhũng rất khéo), nhà không còn gì thì phải đem cái giường, cái tủ, cái nồi đồng v.v…đi bán cho nhà giầu đặng có tiền mà ủng hộ các anh bộ đội đánh Pháp. Nhiều gia đình bị đòi “nợ” rát mặt quá, lại sợ bị hài tội vì chẳng còn gì nên kiếm cách vào thành, lúc đó gọi là “dinh tê” do chữ rentrée, trở lại, Pháp ngữ.

Túng thiếu là tình trạng chung. Ấy là gia đình tôi, thầy tôi làm Đông Y sĩ, ông bà nội để lại cho thầy mẹ tôi 3 mẫu tư điền cho cấy rẽ lấy gạo ăn nhưng vì chiến tranh tiêu thổ, ruộng bỏ hoang, hai bên Pháp-Việt Minh quần thảo nhau mỗi ngày, đại bác câu ì ầm suốt đêm những trận đánh biển người như trận đánh đồn An Cư ở gần làng tôi, nghĩ tới còn rùng mình vì xác người chết bêu trên rào giây kẽm gai hàng trăm sau khi lính của bác đã ôm tử sĩ đi nhưng lấy làm sao hết bởi chết nhiều trăm mạng do đại bác chần xung quanh đồn. Trong đồn chỉ có một tiểu đoàn Khinh quân (Supplétif) của quân Quốc Gia nhưng họ tử thủ, chết đến người cuối cùng thì thôi, chứ họ không hàng giặc CS. Trận này, kéo dài cả 3, 4 đêm ngày liên tiếp, máy bay tiếp tế thả dù cho đồn: lương thực và súng đạn. Người dân như chúng tôi nghe nói có cả tướng CS Văn tiến Dũng chỉ huy nhưng nướng quân cay đắng! Cũng có thể có cả tướng hay Cố vấn Trung cộng bởi Trung cộng đã chỉ huy Hồ, Giáp và thuộc hạ của hai người này từ 1940 hay là trước nữa. Anh em Khinh quân đồn đó sau này còn kể lại có nghe tiếng của người Tàu ra lệnh bằng tiếng Tàu, chứ không phải tiếng Việt! Lẽ dĩ nhiên quân sĩ trong đồn cũng chết cả trăm! 

Về nhà nông, khi chưa quá đáng, có những người cố gắng đi làm ruộng, nhiều người đã bị lạc đạn, chết ngay tại ruộng! Chết cũng thôi, có khi lại mát mẻ hơn lúc sống. Ngay lúc đó mà nhiều người không có cỗ săng phải bó chiếu hoặc cưa phản ra làm săng. Tháng 3 đói năm Ất Dậu 1945 qua chưa bao lâu và dù được mùa đấy nhưng nhân công đã chết (đói) vợi gần 2 triệu người, không có nhân công làm mùa. Thực là cay đắng và chua xót cho một nước nghèo, nhược tiểu, ngu dốt, chẳng biết kỹ thuật là gì, trong nhà chỉ có vài con dao với cái lưỡi cày, lưỡi bừa là bằng sắt, bằng gang đúc, còn tất cả là gỗ đẽo hay tre nứa. Buộc kèo cột nhà lại với nhau bằng lạt tre, tốt hơn thì mây, làm sao nhà chịu nổi gió bão? Đó là hơn 4,000 năm theo Văn hóa Tàu, có thêm chút chữ Nho. Không có 100 năm Pháp đô hộ thì còn tệ hại nữa (nên ngày nay, 2014, cái đinh ốc chưa làm được). Các thành phố Hà Nội, Hải Phòng, phi trường Gia Lâm, phi trường Cát bi là do Pháp xây dựng! Và chữ Quốc ngữ cũng từ các cố Tây và I-pha-Nho mà ra!

Về nông dân lạc đạn khi đi làm ruộng. Với Nhà nước Vẹm thì trăm ngàn cái mạng như vậy chết một lúc họ cũng không cảm động, nói chi một, hai người. Cái họ cần để ý là lấy được nhiều tài sản của nhân dân để nuôi họ và bọn lính đánh thuê cho Nga-Tàu (tức bộ đội cụ Hồ như Bùi Tín, Nguyễn trọng Vĩnh, Chu Tấn, Nguyễn viết Thanh, Trần văn Trà, Hoàng minh Chính, Trần Độ, Võ banh Giáp, Văn tiến Dũng và quân lính v.v…hay bên quan văn như Cù huy Cận, Xuân Diệu, Đặng thái Mai, Tố Hữu, Đào duy Anh, Nguyễn khắc Viện, Hoàng xuân Hãn, Nguyễn thị Phương Mai v.v…) Nạn tham nhũng ngày nay là nó đẻ ra từ hồi 19-8-1945, bất cứ cái gì lính cụ Hồ thích lấy, thích ăn, thích dùng nhân danh kháng chiến chống thực dân Pháp, thì nhân dân phải dâng ngay, không bao giờ trả tiền. Kẻ dâng còn phải lễ phép, lịch sự mà dâng ngay kẻo bị ghép cho tội Việt gian phản động tay sai chó săn cho Pháp thì khó sống. Chính mẹ tôi đã nhiều lần bảo chúng tôi: “Thôi các con ạ, hôm nay mình không ăn (thịt thà, gà, cá, xôi, chè gì đó) thì bữa khác mẹ lại kiếm cho các con ăn, kẻo sinh… tội ra. Lúc đó hối không kịp. Miếng ăn quá khẩu thành tàn…” Bởi hôm đó bắt được vài con cá dưới ao lên v.v…

Người dân từ 1945 chịu khổ nhục như vậy, nhất là dân Công giáo, bị kì thị thấy rõ. Nhiều giáo xứ CG sau này bị lính ông Hồ xông vào chém giết rất dã man! LM Vũ đức Khâm, chống vgcs đến cùng,  mà tôi quen còn mang một cái sẹo lớn trên mặt khi thanh niên giáo xứ của ông (vùng Hạ Trại, Hải hậu, Nam Định) đánh nhau với lính bộ đội ông Hồ, đêm đó bên CS chết hơn 20 người, còn bên cha Khâm chết 5 người, bị thương hơn chục. Bộ đội đã mang cả hai Đại đội với SKZ đến bất ngờ tấn công giáo xứ này.

Cái mà quân lính Hồ  cần thứ hai là giết cho nhiều quân Pháp và những kẻ không theo Vẹm, trong đó đa phần là người CG. Lý do là vì CS quốc tế rất ghét Mỹ, Pháp, Anh v.v…gọi là bọn đế quốc tư bản, có tử thù với CS Liên Xô và Tàu. Ghét Mỹ đã trở thành “chiến lược” từ cán bộ đến nhân dân. Hễ mở miệng ra là phải ca tụng bác, đảng và thâm thù giặc Mỹ-Pháp. Lỡ lời là đi tù không có ngày về. Anh không biết chứ hồi tôi còn đi Văn Công hai năm, bác Hồ có đến thăm Biệt đoàn Văn Nghệ chúng tôi tại Sơn Tây, sau khi chúng tôi đóng xong vở kịch diệt Tây, một Phóng viên chiến trường báo cáo với bác là hôm nay, chính qui và du kích xã giết được hơn một chục lính Tây Lê dương, bác nhảy cỡn lên vì sung sướng, bắt bọn trẻ trai gái chúng tôi phải ra sân nhảy son, đố, mì với bác và hát quốc tế ca để mừng chiến thắng! (Cái lạ là sau Hiệp Định Genève 1954, bác o bế và nịnh bợ Pháp hết lời, y như với Mỹ sau 1975.)

Tôi đã nói vì sao Hồ cần chiến tranh “tiêu thổ kháng chiến, đồng không nhà trống” mà mọi thứ bị thiêu rụi trong ngọn lửa, ngay cái kim sợi chỉ không còn. Vì chỉ có loại chiến tranh này mới giật sập được tất cả những gì đế quốc CS gọi là tư bản, tư sản, tiểu tư sản. Đình, chùa, miếu mạo, nhà thờ nếu bị nghi là quân Pháp sẽ đến chiếm đóng là bị phá bỏ, chỉ tromg một đêm thành đống gạch vụn. Như anh biết, xây dựng cần nhiều năm mới xong vì nước ta chưa có máy móc, chỉ dùng sức của con người. Nhưng phá đổ chỉ cần vài giờ!

Đường xe lửa là trái tim của giao thương, là mạch máu của văn hóa, văn minh, đường xe lửa xuyên Việt và Quốc lộ xuyên Việt (từ 1884) hồi đó do người Pháp thiết lập, dù có ghét Pháp mấy cũng phải thừa nhận Pháp mong cho nước ta tiến bộ, người dân bớt vất vả, được hưởng thành quả của văn minh. Chỉ một điều nhỏ cũng thấy: học sinh tiểu học không phải đóng học phí, SV tha hồ đi du học không kể thành phần là biết bụng dạ người Pháp! Chúng ta phải ghi nhận thiện chí của họ. Đã đành không phải chỉ có hai mục tiêu đó (cho người Việt) khi họ thiết lập đường rầy xe lửa, nhưng có thể để chuyển vận vũ khí, chuyển quân nhanh v.v…(cho họ) thì tất nhiên làm sao không có, bởi họ đang là người cai trị.  Chính sách tiêu thổ của Cáo Hồ: nhiều đường xe lửa bị phá dù chẳng bao giờ quân Pháp dùng đến bởi hễ cái gì dính dáng đến Pháp là phải tiêu diệt! Thiếu dao ư? Phá đường xe lửa lấy thép về đánh dao. Thiếu mã tấu ư? Đường xe lửa đó, đang chờ những bàn tay phá hoại! Những bác thợ rèn trong các làng lại có thêm việc làm và lợi nhuận. Nhiều anh đội trưởng du kích đeo hai, ba thanh mã tấu. Dao cho vợ anh thái thịt thái rau, thái bèo nuôi lợn không thiếu. Cũng từ thép đường xe lửa! Mình phá hại mình!

Thời gian đó, cha anh, ông Cù huy Cận, là cấp Bộ trưởng của ông Hồ, Chủ tịch nước, ra giầy vào dép, lên xe xuống ngựa tại Hà Nội đâu có biết cái khổ  của nông dân tại các miền quê trong lúc chiến tranh khốc liệt giữa VM và quân Pháp, vẫn phải bươn chải để sống qua ngày, đi ra khỏi ngõ là thấy mô, ụ, hố, giây kẽm gai, nhiều khi mìn nổ chết người.

Khi anh được đi Tây du học để ra LS Tiến sĩ là anh đã nợ nhân dân VN một món nợ khổng lồ bởi cha anh đã đào khoét tiền của của nhân dân mới có mà gửi anh đi Tây học hành trong bấy nhiêu năm. Cha anh làm một công chức, lương VC trả èo uột như thế, nuôi gia đình ăn chưa đủ, làm sao cung cấp cho anh cuộc sống Sinh viên dư dả ở Pháp? Món nợ ấy, nếu anh có liêm sỉ thì anh phải lo trả. Anh chớ lờ đi và huênh hoang cao ngạo rằng anh là LS/TS đây. Anh là con nợ mà cha anh vay cho anh. Như tôi cũng học xong Đại học ra dạy Tú Tài toàn phần nhiều năm nhưng tôi không nợ ai cả. Ban ngày đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, tối mới đến trường học lớp đêm, học phí đóng đàng hoàng. Khi tôi tốt nghiệp Đại học (1965), tôi đang ở trong quân ngũ QLVNCH. Tôi học theo lối giống như hàm thụ, nhờ bạn lấy bài dùm, chỉ thỉnh thoảng có giờ học ngày thứ bảy và thuận tiện thì tôi mới đến lớp tham dự. Giờ người ta ngủ, nghỉ thì tôi chúi đầu vào học. Đi thi đậu. Tôi trau dồi kiến thức nhưng không nợ ai cả. Trái lại, sau khi đậu, để kiếm tiền và cũng để trả lại xã hội, tôi đã truyền thụ kiến thức học được, đọc được - Toán, Lý, Hóa, Triết, Anh ngữ, Việt ngữ - cho lớp trẻ hậu sinh, sau này trở thành các chuyên viên các ngành Giáo dục, Y tế, Canh nông v.v… Tôi đã giúp ích và trả nợ xã hội, cái Xã hội Dân Chủ, Tự Do, Nhân quyền Miền Nam đã đào tạo tôi nên người, nhất là biết điều Phải, điều Trái, yêu đất nước của tôi và tôn trọng Sự Thật!

(còn tiếp)

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Cựu DB/ Chủ tịch Ủy Ban Phát Triển

Nông Thôn Hạ Nghị Viện VNCH

Cựu Sĩ Quan QLVNCH

 

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter