lịch sử việt nam

Trang Chính

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Blogs (Bản Tin các Blogs;  Blog Ba Sàm; Blog Cầu Nhật-Tân; Blog Chu-Mộng-Long; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo; Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Diễn-Đàn Công-Nhân; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào; Blog Quê Choa VN; )

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

Southeast Asia Sea

Tự-Điển Địa Linh Nhân Kiệt Của Việt-Nam

Thư Mục Các trang Web Khác

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Southeast Asia Sea - biển Đông Nam Á của Việt-Nam Cộng-Hòa

southeast asia sea, biển Đông Việt Nam, south china sea, biển nam trung hoa, tranh chấp biển đông

Chuyên mục Southeast Asia Sea được thành lập nhằm khẳng định chủ quyền biển Đông từ hơn 10 ngàn năm của dân tộc Việt-Nam.

Từ hơn 10 ngàn năm qua, dân tộc Việt-Nam đã sống với biển, gần biển. Đây là nền văn minh chói sáng của tộc Việt.

Tình cảm gắn bó giữa biển và con người Việt Nam đã có chiều dài hàng 10 ngàn năm và tình cảm này vĩnh viễn không thể nào chia cắt được cho dù trải qua nhiều sự thay đổi của lịch sử.

***

Hội Sử-Học Việt-Nam
Vietnamese historical Association
Websites : http://www.thuvienhoasen.info;

Năm 2016 Việt Nam là nước giữ tù chính trị nhiều nhất thế giới 

***

Ba Sao chi mộ: Bia thờ 626 linh hồn tử vong tại trại Ba Sao Nam Hà

Written by Luu HoanPho, Mar 29, 2016, Comments Off

Xin kính cẩn nghiêng mình thắp nén tâm hương trước tấm bia không mộ của 626 người tù chính trị đã chết trong nhà tù Ba Sao, Nam Hà giai đoạn 1975-1988. Và rất nhiều những người tù chính trị khác đã chết oan khiên trong ngục tù cộng sản.

Lời đầu
Lẽ ra, câu chuyện này phải được chúng ta kể cho nhau nghe một cách trọn vẹn. Tiếc rằng, vì một số lý do ngoài ý muốn, “người trong cuộc” (1) đã ngừng sự giúp đỡ tôi nên việc thu thập, tìm hiểu thông tin đã bị gián đoạn.

Hơn nữa, xuất phát từ nhu cầu an toàn cá nhân của nhân chứng, nỗi lo về sự can thiệp hầu phá vỡ sự bình yên, tôn nghiêm của ngôi Chùa – nơi đặt tấm bia thờ 626 người tù chính trị nên người viết đã phải rất cân nhắc khi chuyển tải thông tin đến bạn đọc. Nhưng tôi tin, câu chuyện dù không được kể trọn vẹn như mong muốn cũng sẽ khiến chúng ta thấy xót xa cho Thân phận quê hương. Một Thân phận quê hương được phản chiếu từ Thân phận của những người con Việt bị bức tử bằng cách này hay cách khác trong một giai đoạn khốc liệt, đau thương nhất của lịch sử.

Phần 1: Chuyến tàu vét
Sau khi cưỡng chiếm miền Nam, một trong những hành động đầu tiên mà chế độ cộng sản thực hiện là trả thù những người từng phục vụ trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Hầu hết những cựu quân nhân cán chính, những viên chức từng làm việc trong chính quyền VNCH, hoặc bị nghi ngờ thuộc thành phần này đều bị đưa đi “cải tạo”, nhưng thực chất là chịu lưu đày tại các nhà tù trên khắp cả nước. Một trong những nơi khét tiếng tàn bạo ở miền Bắc, từng giam cầm hàng ngàn cựu quân nhân cán chính VNCH là nhà tù Ba Sao, Nam Hà.

tù chính trị việt nam cộng hòa, prisonnier politique républic of vietnam, prisonnier politique république du vietnam

Tù chính trị Việt Nam Cộng Hòa bị bắt ngày 30-04-1975, sau đó áp giải ra các trại tù miền Bắc. 

Con tàu cuối cùng chở tù chính trị từ Nam ra Bắc có cái tên rất thơ mộng: Sông Hương. Rời Sài Gòn ngày 18/4/1977, sau 2 ngày 3 đêm (2), tàu cập bến Hải Phòng, tiếp tục hành trình lưu đày tù ngục của 1200 con người thuộc “bên thua cuộc”.

Chúng tôi, cứ hai người bị chung một chiếc còng. Vừa lên đất liền, hai bên đường đã có người dân Miền Bắc đợi sẵn. Họ ném gạch đá vào chúng tôi. Vừa ném, vừa chửi rủa, mạ lỵ rất thậm tệ. Nhiều người trong số chúng tôi bị ném trúng, vỡ đầu, chảy máu và thương tích”.

Đấy là lời kể của ông Nam, một trong những người tù bị đẩy ra Bắc trong chuyến tàu Sông Hương. Khi cộng sản cưỡng chiếm Miền Nam, ông Nam đang là thiếu úy quân đội VNCH. Chi tiết này cũng được Linh mục Nguyễn Hữu Lễ thuật lại trong cuốn hồi ký “Tôi phải sống”.

Từ Hải Phòng, số tù nhân này bị tách ra để chia rải rác cho các trại giam khác. Bài viết này xin chỉ đề cập tới những người tù ở Ba Sao, Nam Hà.

Không riêng gì những người tù Ba Sao, hầu như tất cả những người từng phục vụ trong chính quyền VNCH đều bị bắt sau biến cố 30/4/1975. Một số bị đưa ra Bắc ngay thời kỳ đầu. Nhiều người khác bị giam cầm ở miền Nam sau vài năm mới bị chuyển ra Bắc, rồi lại trở ngược vào Nam để tiếp tục cuộc đời lao tù cho đến ngày chết, hoặc trở về khi sức cùng lực cạn.

Nhà tù Ba Sao lại “rộng cửa” đón thêm vài trăm người từ chuyến tàu vét Sông Hương, nơi đang đọa đày hơn 600 tù VNCH đã bị chuyển đến từ những chuyến tàu trước đó.

Tôi có dịp hỏi chuyện linh mục Nguyễn Hữu Lễ (ngài hiện đang sống tại New Zealand) và một nhân chứng khác (sống tại Sài Gòn), thì nhà tù Ba Sao thời bấy giờ chia làm 4 khu giam giữ.

Khu A: Giam cầm các thành phần thuộc viên chức chính phủ, dân biểu, nghị sĩ, sĩ quan cao cấp như thượng nghị sĩ Huỳnh Văn Cao, bộ trưởng Đàm Sỹ Hiến, Bộ trưởng Trần Ngọc Oành, tướng Lê Minh Đảo, ông Văn Thành Cao, tướng Nhu, tướng Trần Văn Chơn, ông Nguyễn Văn Lộc…, hay lãnh tụ Quốc dân đảng là ông Vũ Hồng Khanh.

Khu B: Giam những quân nhân cán chính, những người bị buộc tội “phản động” như linh mục Nguyễn Hữu Lễ, linh mục Nguyễn Bình Tỉnh…

Khu C: Giam tù hình sự miền Bắc.

Khu Mễ: Giam cầm những người bệnh tật, đau yếu. Trong khu Mễ lại có một khu “Kiên giam”. Khu “Kiên giam” dành cho các tù nhân bị kỷ luật với điều kiện giam giữ vô cùng khắc nghiệt. Đã có rất nhiều tù nhân chết trong khi bị “kiên giam”.

Chúng tôi bị chuyển từ nhà tù miền Nam tới nhà tù Ba Sao miền Bắc trong chuyến tàu Sông Hương vào tháng 4/1977. Lúc ấy nhóm của tôi có 350 người ra đi từ trại Giaray tỉnh Xuân Lộc. Ở Ba Sao được 9 tháng, tôi bị chuyển lên trại Quyết Tiến còn gọi là “Cổng Trời” thuộc tỉnh Hà Giang, nằm sát ranh giới Trung Quốc. Một năm sau đó tôi về trại Thanh Cẩm, tỉnh Thanh Hóa.

Mười năm sau, tức tháng 1/1987, tất cả tù chính trị miền Nam còn sót lại rải rác trong các trại miền Bắc được dồn hết về trại Ba Sao, Nam Hà, trong đó có tôi. Nhưng đội của tôi trước khi tôi rời Ba Sao ra đi nay đã chết quá phân nửa.

Tết năm đó có một đợt tha tù, được tổ chức rất ồn ào. Đến tháng 5/1987, tất cả số tù nhân từ miền Nam còn sót lại, được chuyển hết về Nam để ở tù tiếp. Chỉ còn “sót lại” 3 người ở miền Bắc, đó là linh mục Nguyễn Bình Tỉnh, anh Nguyễn Đức Khuân và tôi. Hầu hết họ đã chết. Chết vì tuyệt vọng, đói rét, suy kiệt, tiêu chảy, kiết lỵ và nhiều bệnh khác”.

Tác giả Bút ký “Tôi Phải Sống” bùi ngùi kể lại.

Tôi rùng mình tự hỏi, có bao nhiêu tù nhân chính trị đã chết trong suốt thời kỳ từ 1975 trở về sau?

Bao nhiêu ở nhà tù Ba Sao? Bao nhiêu ở Cổng Trời, Thanh Hóa, Phú Yên, Xuân Lộc, Xuyên Mộc, Hàm Tân, Bố Lá…? Bao nhiêu người đã bị bách hại bởi chính người đồng bào ruột thịt mang tên “cộng sản”, và chết lặng câm ở khắp các nhà tù từ Bắc-Trung-Nam trên dải đất đau thương này?

Không ai biết chính xác, nhưng số người phải bỏ xác ở khắp các nhà tù hẳn không phải là con số ít.
Một ngày nào đó, chế độ cộng sản sẽ phải trả lời những câu hỏi này trước quốc dân đồng bào. Cũng như trả lại sự thật lịch sử cho Dân tộc này.

Phần 2: Tấm bia thờ 626 người tù chính trị
“Có một tấm bia thờ những người tù đã chết ở trại Ba Sao, Nam Hà. Nghe nói tấm bia được đặt trong một ngôi chùa ở Miền Bắc. Ngoài tấm bia ra còn có một ngôi Am thờ (3) những người tù này được dựng ngay khu đất thuộc trại giam. Người làm tấm bia này là một cựu Giám thị nhà tù Ba Sao. Em cố gắng đi tìm các anh ấy nhé!”.

Một người anh, cũng là cựu tù chính trị hiện sinh sống tại Pháp đã nhắn tôi như thế. Tôi chưa bao giờ trải qua cảm xúc đặc biệt và đầy ám ảnh như lần này. Chuyện thật khó tin: Một trùm cai tù cộng sản dựng một tấm bia và Am thờ những người tù Việt Nam Cộng Hòa!

Câu dặn dò “em cố gắng đi tìm các anh ấy nhé” làm tôi xót xa. Hình như tôi sắp làm một công việc rất khó khăn và cũng rất thiêng liêng. Hai chữ “các anh” không còn là cách xưng hô nữa mà là tiếng gọi gần gũi, thân thương của những người chung khát vọng. Chứ theo tuổi tác, họ là bậc cha chú của tôi- đứa nhóc Bắc kỳ sinh sau biến cố 1975.

Mãn án tù nhà (4), tôi lên đường.
Địa chỉ ngôi Chùa không chính xác nên tôi phải đi tìm hơn hai ngày mới đến nơi. Đó là một ngôi Chùa nhỏ, nằm khiêm tốn bên một con phố khá đông đúc. Sư trụ trì đi vắng, tôi lang thang cho hết thời gian rồi trở lại vào buổi chiều.

– Thưa thầy, con được người quen giới thiệu đến đây. Nghe nói nhà Chùa có đặt một tấm bia thờ những người tù đã chết ở trại Ba Sao, Nam Hà?

Nghe tôi nhắc đến tấm bia, nét mặt thầy tái đi, không giấu được vẻ bối rối.
– Bác Thanh giới thiệu con đến đây.

Nhận ra người quen, sư thầy trở nên cởi mở hẳn.

Sư thầy kể rằng vài năm trước, cô Thu Hương (một Phật tử) đưa viên cựu Giám thị đến gặp sư thầy. Viên Giám thị trao cho sư thầy một danh sách gồm 626 người tù đã chết trong trại Ba Sao từ năm 1975 đến 1988. Vị này ngỏ ý muốn làm một tấm bia đặt trong nhà Chùa để thờ cúng các hương linh. Đây không phải ngôi Chùa đầu tiên họ gõ cửa. Những ngôi Chùa trước đều từ chối vì sợ. Các vị sư trụ trì không muốn giữ một danh sách toàn “sĩ quan ngụy” và công khai đặt tấm bia thờ người tù ngay trong Chùa.

– Có cách nào liên lạc với hai người ấy không thưa thầy?
– Khó lắm. Người Giám thị sau khi làm xong tấm bia thì không trở lại đây nữa. Chỉ có cô Thu Hương thời gian đầu vẫn hay tới Chùa tụng kinh và thắp hương cho 626 vị ấy. Nhưng kể từ khi đứa con trai 15 tuổi của Thu Hương bị tai nạn giao thông chết hai năm trước, cô ấy không tiếp xúc với ai nữa.

– Thầy có nghe nói đến ngôi Am thờ 626 vị này không?

Tôi hỏi, không giấu nổi vẻ hồi hộp khi chờ câu trả lời.

– Đúng là có cái Am thờ. Nhưng tôi chưa tới thăm bao giờ. Nghe nói nằm trong vùng đất của trại giam thì phải.

– Vậy ai có thể đưa con tới đó?

– Chỉ có người Giám thị và cô Thu Hương thôi. Nhưng Thu Hương thì như tôi vừa nói đấy, cô ấy buồn chán, tuyệt vọng từ ngày mất con nên không còn thiết chuyện gì. Còn người Giám thị thì từ đó không thấy trở lại nữa. Số điện thoại cũng đổi rồi.

Tôi bắt đầu nhìn thấy sự mịt mù phía trước.

Người giữ sổ sách đi vắng. Sư thầy hẹn tôi dịp khác trở lại, sẽ cho tôi xem danh sách 626 người tù. Thầy dẫn tôi xuống nhà linh, nơi đặt tấm bia.

Tôi cảm thấy rợn rợn khi bước chân vào Nhà linh, nơi đặt di ảnh của những người quá cố. Có mấy người đội khăn tang đang ngồi tụng kinh cho người thân mới qua đời.

Tìm mãi không thấy tấm bia đâu. Tôi bắt đầu lo. Sư thầy quả quyết rằng tấm bia đặt ở phòng này nhưng lâu ngày không nhìn lại nên ngài không nhớ chính xác vị trí nào.

– Ôi đây rồi! Sư thầy reo lên.

Tôi sững người lại. Vừa nhìn thấy tấm bia, nước mắt tôi ứa ra.

Tôi không xác định được cảm xúc của mình lúc đó. Vui vì đã “tìm thấy các anh”, như lời người anh đồng tù nhắn nhủ, hay buồn vì tôi lại chứng kiến thêm một nỗi đau đớn của quê hương?

ba sao chi mộ, bia thờ 626 tù chính trị việt nam cộng hòa bị giết ở trại ba sao nam hà, Bắc Việt

Tôi lập cập lục tìm trong túi xách chiếc máy ảnh. Tôi hay bị lúng túng mỗi khi cảm xúc bị “quá độ”. Sư thầy dặn chỉ chụp tấm bia thôi, đừng để những di ảnh xung quanh lọt vào ống kính. Cảm giác tủi thân và xót xa khiến tôi không nói nổi tiếng “vâng” một cách rõ ràng.

Trước khi về, tôi gửi một ít tiền để sư thầy giúp việc nhang khói cho “các anh”. Tôi cầm theo nải chuối, mấy quả cam thầy vừa cho, chậm rãi cuốc bộ trên con phố. Tôi không khóc, nhưng cổ họng nghèn nghẹn và bước chân nặng nề.

Một tuần sau tôi trở lại Chùa. Sư thầy đi vắng. Vừa nghe tiếng tôi trong điện thoại, sư thầy nhận ra ngay:

– Chị Nghiên hả? Tiếc quá! Thầy đã hỏi người trông coi sổ sách của nhà Chùa rồi. Nhưng chị ấy nói là danh sách đã được hóa (4) đi từ hôm Rằm tháng bảy.

Tôi chết đứng người. Cố gắng lắm tôi mới thốt lên được một câu nghe như không phải giọng của mình.

– Sao lại đốt hả thầy, sao thế được?

– Thì nhà Chùa nghĩ là không cần dùng đến danh sách ấy nữa nên tiện dịp lễ Vu Lan thì hóa luôn cùng với áo mũ, vàng mã chị ạ.

– Thầy ơi! Thầy làm ơn kiểm tra lại giúp con với. Cái danh sách ấy… 626 người tù… thầy ơi, thầy làm ơn!

Tôi cố gắng trấn tĩnh để van lơn.

– Thầy không thể làm gì hơn chị Nghiên ạ. Chúng tôi sẽ hương khói đầy đủ cho các vị ấy.

Nói xong, sư thầy cúp máy.

Một cảm giác còn tệ hơn sự tuyệt vọng. Tôi ôm mặt ngồi thụp xuống giữa đường. Một đứa bé từ đâu chạy lại, trân trân nhìn tôi. Hình như bộ dạng tôi làm đứa bé sợ. Nó co chân chạy, không ngoái lại nhìn.

Bấy giờ tôi nhận thấy, có một thứ cảm xúc rất giống với nỗi buồn, rất giống với niềm tuyệt vọng. Nhưng không hoàn toàn như thế. Thứ cảm xúc thật khó gọi tên.

Tôi về nhà, lầm lỳ đến vài hôm.

Không thể dễ dàng bỏ cuộc được, tôi quyết định đi Nam Hà để tìm đến ngôi Am thờ. Người anh đồng tù buồn rầu bảo:

– Không có cô Thu Hương hay vị Giám thị dẫn đường, em không tìm được đâu.

Lần này thì tôi thật sự tuyệt vọng. Tấm bia, danh sách và Am thờ, tôi chỉ hoàn thành một phần ba công việc.

Tôi nghĩ đến người Giám thị.

Không biết vì lý do gì viên Giám thị lại làm một việc cấm kỵ và mạo hiểm như thế. Hơn ai hết, người này phải ý thức được mức độ nguy hiểm của việc mình làm, nhất là nếu thông tin bị lộ ra ngoài. Chắc chắn phải có một lý do sâu xa và rất đặc biệt để người này làm thế. Vì lợi nhuận ư? Không ai dại dột vì chút giá trị vật chất mà đánh đổi cuộc sống bình yên của mình. Vả lại, bản thân nghề cai tù đã là một cơ hội để làm giàu một cách rất an toàn.

Người anh đồng tù và bác Thanh lý giải rằng, niềm tin tâm linh đã thúc đẩy người Giám thị và cô Thu Hương làm như thế. Có thể người Giám thị sợ bị vong hồn của những người tù tìm đến hỏi tội chăng? Lý giải này không hẳn là vô lý. Tôi đã từng nghe và được biết những chuyện tương tự như thế khi còn trong nhà tù Thanh Hóa. Đã là cai tù, không ít thì nhiều, không chủ ý thì cũng bắt buộc phải dính vào tội ác. Song dù với lý do gì, thì hy vọng cũng có phần trăm nào đó của sự ăn năn, của chút lương tâm bị hối thúc.

Tôi vốn không mê tín, không tin chuyện dị đoan nhưng tin rằng luôn có một thế giới tâm linh đang nhìn ngó thế giới con người. Ước gì một ngày nào đó, duyên cớ run rủi để chúng ta được biết trọn vẹn câu chuyện về 626 người tù chính trị Ba Sao, Nam Hà. Chúng ta cần được biết về số phận của những người từng bị cộng sản bách hại để hiểu về một giai đoạn lịch sử đã tạo nên thân phận đau thương của dân tộc này.

Cựu Tù Nhân Lương Tâm Phạm Thanh Nghiên @ 29.03.2016

http://vietquoc.com/2016/03/29/ba-sao-chi-mo-bia-tho-626-linh-hon-tu-vong-tai-trai-ba-sao-nam-ha/

 

***

Blt thứ 87_Hội sử-học Việt-Nam gởi thư đến các ban tiếng Việt các đài BBC_VOA_RFA_RFI

v/v bài viết 'Không có ngược đãi sau 30/4' của Vũ-quang-Hiển đăng trên BBC tiếng Việt.

Liên Âu, ngày 20-04-2015

Thưa quý ban biên tập tiếng Việt các đài BBC_VOA_RFA_RFI

Ngày 18-04-2015, trang BBC tiếng Việt đăng bài phỏng vấn ông Vũ-quang-Hiển, phó giáo sư đại học quốc-gia Hà-Nội. Bài viết mang tên 'Không có ngược đãi sau 30/4' -ngưng trích- BBC tiếng Việt. Trong bài viết có đoạn: «Tôi nghĩ rằng sau chiến tranh, Việt Nam không có ngược đãi đối với mọi người. Bởi vì chính sách lúc ấy của nhà nước Việt Nam là chính sách hòa hợp dân tộc...còn việc tập trung học tập hay cải tạo, tôi nghĩ đấy là để học cho nó rõ chính sách của nhà nước Việt Nam thời bấy giờ..."Chứ không có nghĩa là một chế độ tù đầy." Sử gia này nói tiếp về các trại cải tạo sau 1975. "Nếu nói là tù đầy, thì tôi nghĩ đó là một sự xuyên tạc.-ngưng trích- 'Không có ngược đãi sau 30/4', BBC tiếng Việt.

Ở đoạn chót phần một có đoạn: «Tức là những tuyên truyền vu cáo về miền Bắc xâm lược miền Nam và dẫn đến những sự tàn sát đẫm máu, thì rõ ràng điều đó không có ở Việt Nam» -ngưng trích- 'Không có ngược đãi sau 30/4', BBC tiếng Việt. http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2015/04/150418_vuquanghien_vietnamwar?

Phần hai có đoạn phủ nhận trách nhiệm cộng sản Việt-Nam trong thảm sát người dân cố đô Huế năm Mậu-Thân 1968.

Và cái gọi là 'Hòa hợp ở VN về cơ bản đã giải tỏa' -ngưng trích- Hòa hợp ở VN về cơ bản đã giải tỏa, BBC tiếng Việt.

Hội sử-học Việt-Nam cực lực phản bác những phát biểu trên của phó giáo sư Vũ-quang-Hiển đại học quốc gia Hà-Nội là xuyên tạc lịch-sử Việt-Nam cũng như chạy tội cho đảng cộng sản Việt-Nam trong tội ác thảm sát 265 ngàn tù chính trị Việt-Nam Cộng-Hòa và 6214 đồng bào ở cố đô Huế năm 1968.

Chúng tôi mong mỏi quý ban biên tập tiếng Việt các đài BBC_VOA_RFA_RFI đăng tải để rộng đường dư luận Bản Lên Tiếng thứ 88_Hội sử-học Việt-Nam: Năm 2014-2015 Việt Nam vẫn là nước Giam Giữ Tù Chính Trị Nhiều Nhất Trên Thế Giới Và Lời Kêu Gọi Liên Hiệp Quốc Cùng Quốc Tế Mở Cuộc Điều Tra Về Cái Chết Của 265.000 Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Cộng Hòa do hội sử-học Việt-Nam biên soạn vào ngày 08-04-2014 và được hiệu đính ngày 20-04-2015.

Trúc Lâm Nguyễn-việt phúc-Lộc, nguyên tổng thư ký hội sử-học Việt-Nam

***

Hội Sử-Học Việt-Nam
Vietnamese historical Association
Email: hoisuhocvietnam@quansuvn.info

Bản Lên Tiếng thứ 88_Hội sử-học Việt-Nam: Năm 2014-2015 Việt Nam vẫn là Nước Giam Giữ Tù Chính Trị Nhiều Nhất Trên Thế Giới Và Lời Kêu Gọi Liên Hiệp Quốc Cùng Quốc Tế Mở Cuộc Điều Tra Về Cái Chết Của 265.000 Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Cộng Hòa

Kính gởi Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và các chính phủ Hoa Kỳ, Liên Âu, các tổ chức Nhân Quyền trên thế giới.

Báo cáo năm 2014 của Liên Đoàn Quốc Tế Nhân Quyền chỉ ra Việt Nam là nước giam giữ tù chính trị nhiều nhất Đông Nam Á, nhưng chưa thể hiện đúng thực tế lịch sử. Phải nói rằng năm 2014, 2015 Việt Nam vẫn là nước giam giữ nhiều tù chính trị, lương tâm, dân oan và tôn giáo nhất thế giới, hơn cả trại giam của Đức Quốc Xã hồi thế chiến thứ 2 (1939-1945)

Thưa quý vị,

Sau khi chiến tranh Việt-Nam chấm dứt vào ngày 30-04-1975, thay vì thực hiện chính sách hòa đồng dân tộc, xoá bỏ thương tích, hàn gắn đau thương trong quá khứ do chiến tranh gây nên, nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hòa sau khi cưỡng chiếm Việt-Nam Cộng-Hòa đã thi hành một chính sách trả thù vô cùng tàn bạo và độc ác đối với quân nhân công chức chế độ Việt-Nam Cộng-Hòa.

Ông Lê-Duẩn tổng bí thư đảng Lao-động Việt-Nam (tiền thân của đảng Cộng sản Việt-Nam) và ông Phạm-văn-Đồng thủ tướng Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hòa (tiền thân của Cộng-Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt-Nam) đã thực hiện chính sách trả thù qua việc áp dụng Nghị Quyết số 49-NQTVQH ngày 20-6-1961 và Thông Tư số 121-CP ngày 8-9-1961 do Phạm-văn-Đồng ký và ban hành.

Nội dung chính của nghị định nêu trên là: 

“Tất cả những gián điệp nguy hiểm, những biệt động; tất cả những quân nhân và viên chức hành chánh của chính quyền quốc gia trước đây.

Tất cả những nhân vật nòng cốt của các tổ chức và đảng phái đối lập.

Tất cả những thành phần ngoan cố thuộc giai cấp bóc lột và những kẻ chống phá cách mạng.

Tất cả những kẻ chống phá cách mạng đã bị tù và hết hạn tù nhưng không chịu cải tạo.

Bốn thành phần trên đây đều có một đặc điểm chung mà cộng sản gọi là "những thành phần ngoan cố, chống phá cách mạng.". Thời gian "cải tạo" được ấn định là 3 năm, nhưng sau 3 năm mà chưa "tiến bộ" thì "cải tạo" thêm 3 năm nữa và cứ như thế tiếp tục tăng thêm 3 năm nữa... cho đến khi nào "học tập tốt, cải tạo tốt" thì về...”  -ngung trích-

Trong quyển “365 ngày ở Việt Nam” của nhóm công tác do Liên Xô chỉ đạo trong năm 1975 tại Việt Nam đã giới thiệu ở phần trên cũng viết tại trang 83: “Đồng Chí Tổng bí thư đảng Lao động Việt Nam Lê Duẩn cùng ban chấp hành trung ương đảng đã tiến hành ổn định nhanh chóng tình hình sau ngày 30/4/1975. Chính sách kỷ luật hà khắc mà nhà nước áp đặt cho những người lính chế độ Sài Gòn đã được chính đồng chí Tổng bí Thư Lê Duẩn đề ra trong một cuộc họp của bộ chính trị...” –ngưng trích-

Cụ thể là  “Sau năm 1975 ở miền Nam có hơn 1.000.000 người thuộc diện phải ra trình diện. Theo đó Phạm Văn Đồng đã chỉ đạo bắt giữ con số người phải trải qua giam giữ sau này 30/4/1975 là hơn 200.000 trong tổng số 1 triệu người ra trình diện. Tính đến năm 1980 thì chính phủ Việt Nam công nhận còn 26.000 người còn giam trong trại. Tuy nhiên 1 số quan sát viên ngoại quốc ước tính khoảng 100.000 đến 300.000 vẫn bị giam. Ước tính của Hoa Kỳ cho rằng khoảng 165.000 người đã chết trong khi bị giam”. (Trích: “Le Livre Noir du Communisme: Crimes, Terreur, Répression do Robert Laffont”, S.A, Paris xuất bản lần đầu năm 1997-Phần IV về Á Châu).

Trong tập tài liệu ghi bí số TN/QP-14 được phổ biến ngày 14/02/1977 tại cục lưu trữ Bộ Quốc Phòng Cộng sản Việt-Nam ghi rõ như sau tại trang số 6: "Tổng số tù nhân tham gia học tập cải tạo để trở thành con người mới sau khi chế độ Sài Gòn đầu hàng là 1.321.506 người. Trừ những số trốn trại, bị chết trong lúc cải tạo và già yếu trả về với gia đình, bộ quốc phòng giao lại cho bộ nội vụ quản lý là 1.236.569 người". -ngưng trích-

Theo tài liệu của Viện Bảo Tàng Việt Nam tại San Jose ghi nhận số lượng tù cải tạo thực sự đều là tù chính trị như sau: “Năm 1975 QLVNCH có 980.000 quân nhân gồm 1/10 cấp Tá và cấp Tướng tổng cộng 9.600, cấp úy là 80.000, còn lại là hạ sỹ quan và binh sĩ . Binh sĩ VNCH bị bắt đi cải tạo sau ngày 30 tháng 4, 1975.AFP/Getty Images – Cấp Tướng tại ngũ đến 30 tháng 4 năm 75 là 112; bị tù cải tạo: 32 vị, 80 tướng lãnh di tản và 1 số nhỏ không bị bắt giam. – Ðại tá có 600, bị tù 366. – Trung tá có 2.500, bị tù 1.700. – Thiếu tá có 6.500, bị tù 5.500. – Cấp úy có 80.000, bị tù 72.000. Trong số này bao gồm cả nữ quân nhân cũng như thành viên đảng phái và các cấp chính quyền. Ðây là con số ghi nhận được từ phía Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa, không có tài liệu của các trại giam phía cộng sản để đối chiếu; và không có con số chính xác tù cải tạo bị chết trong khi giam cầm”. -ngưng trích-

Trang web của The Wall Street Journal, (ngày Thứ Hai, 23-07-2007), nhà báo James Taranto đã trích dẫn cuộc điều tra rộng lớn của nhật báo Orange County Register được phổ biến trong năm 2001 về “học tập cải tạo” tại Việt Nam và đã kết luận rằng: "Ngay sau khi xâm chiếm VNCH, cộng sản đã đưa một triệu quân dân cán chính VNCH vào tù vô thời hạn - dưới cái nguỵ danh học tập cải tạo – trong ít nhất là 150 trại tù được thiết lập trên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam kể cả những nơi rừng thiêng nước độc với khí hậu khắc nghiệt. Theo Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, đại đa số những người này đã bị giam cầm từ 3 tới 10 năm và có một số người đã bị giam giữ tới 17 năm. Nếu lấy con số trung bình là bẩy năm tù cho mỗi người, số năm tù của một triệu người là 7,000,000 năm.” 

Chi bộ đảng cộng sản Tàu (đảng cộng sản Việt-Nam, VNCS) lại tiếp tục gây chiến với dân tộc. Họ đã thẳng tay đuổi tất cả các thương phế binh Việt-Nam Cộng-Hòa đang nằm điều trị ra khỏi các quân y viện, bịnh viện để giành chỗ cho các thương binh cộng sản. Những «thương bệnh binh bị thương nặng, cảnh những người này rời đi mới chính là cảnh thê thảm nhất mà tao đã nhìn thấy trong suốt cuộc chiến Quốc Cộng, họ bò lê bò lết dưới đất, bông băng dính đầy máu mủ, quét trên mặt đất, dính đầy bùn đất, vết thương lở lói, máu mủ vẫn còn rỉ ra ngoài, nhưng tất cả đều cố gắng trong sự tuyệt vọng cùng cực, cố bò, lết từng tấc đất ra cổng Tổng Y Viện Cộng Hòa« -ngưng trích- Tội ác của đảng Cộng sản đối với thương binh VNCH ở Tổng Y Viện Cộng Hòa, Phạm-trình-Viên. Năm 2015, CSVN vẫn còn đối xử một cách phân biệt và thù hằn với các thương phế binh VNCH khi không cho những người này nhận sự giúp đỡ của các tổ chức nhân đạo. Đây là bằng chứng tội ác chống nhân loại, cướp nước, diệt chủng, xâm lược Việt-Nam thứ chín; -ngưng trích- Hội sử-học Việt-Nam tố cáo đảng cộng sản Tàu phạm tội ác chống nhân loại, xâm lược, và diệt chủng dân tộc Việt-Nam, Tây Tạng và Pháp Luân Công.

Cộng sản VN còn tàn nhẫn trả thù mồ mã tử-sĩ Việt-Nam Cộng-Hòa trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên-Hòa bằng cách cô lập, trồng cây rừng trong và giữa các mộ phần; phá hủy các mộ bia, đập phá bức tượng Thương Tiếc đặt trước nghĩa trang. Trên khắp miền Nam, những nơi nào có mồ mã tử sĩ Việt-Nam Cộng-Hòa, CSVN bắt buộc thân nhân phải đào mã, lấy hài cốt đem đi nơi khác, có nơi thân nhân không biết để tới hốt cốt, thì những tử-sĩ nằm trong đó bị vất đi nơi khác. Mảnh đất nghĩa trang cướp được đem khai thác cho nhu cầu kinh tế phục vụ chi bộ đảng cộng sản Tàu. Đây là bằng chứng tội ác chống nhân loại, cướp nước, diệt chủng, xâm lược Việt-Nam thứ mười; -ngưng trích- Hội sử-học Việt-Nam tố cáo đảng cộng sản Tàu phạm tội ác chống nhân loại, xâm lược, và diệt chủng dân tộc Việt-Nam, Tây Tạng và Pháp Luân Công.

Qua những số liệu trên cho thấy, sau khi chiếm được Việt Nam Cộng Hòa, ngoài việc đưa 1.321.506 quân nhân công chức VNCH đi tù (trại học tập cải tạo), trong số 1.321.506 người bị giam cầm, đã có 165.000 tù chính trị Việt-Nam Cộng-Hòa bị cộng sản Việt-Nam giết chết trong các trại tù. 100.000 người khác bị giết tại chỗ. Cho nên phải nói rằng có đến 265.000 tù chính trị Việt-nam Cộng-Hòa đã bị cộng-sản Việt-Nam giết hại.

Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam còn biến cả nước Việt-Nam thành một trại tù giam giữ khoảng 47 triệu dân Việt-Nam (thời điểm 30-04-1975, chấm dứt chiến tranh Việt Nam) ; chính sách này vẫn còn tiếp tục duy trì cho đến năm nay, năm 2015. Tổng số dân Việt-Nam bị giam giữ trong hai nhà tù lớn và nhỏ là 87 triệu người. Tính đến năm 2015, tổng số dân Việt-Nam gần đạt 90 triệu người. 90 triệu người này trừ lại 3 triệu đảng viên, cảm tình viên, gia đình đảng Cộng sản, do đó còn lại là 87 triệu. Có một số chênh lệch nhưng tỷ lệ này không cao.

Tất cả người việt-Nam đều là tù nhân của nhà cầm quyền Cộng-sản Việt-Nam qua việc bị cấm đoán hành xử quyền tự do ngôn luận ; tự do di chuyển (chính sách hộ khẩu); tự do biểu tình, hội họp; tự do tôn giáo (trường hợp Phật giáo Hòa Hảo Truyền thống bị đàn áp khốc liệt) ; tự do xử dụng internet để bày tỏ tư tưởng v.v…Ngoài ra, nguời Việt-Nam còn bị  nhà  cầm quyền buôn bán ra ngoại quốc để  làm nô lệ tình dục và nô lệ  tay chân. Nếu ai vi phạm những điều này đều bị đưa từ nhà tù lớn sang nhà tù nhở và phải chịu sự trừng phạt nặng nề, cho đến khi kiệt sức hoặc đến chết như tù nhân chính trị Trương-văn-Sương, Nguyễn-văn-Trại, Bùi-đăng-thủy, Đinh-đăng-Định.

Do đó, Việt Nam là nơi giam giữ tù nhân chính trị nhiều nhất trên thế giới. Trại tù Việt-Nam hơn hẳn trại tù thời Đức Quốc Xã của Adolf Hitler (1939-1945) về số lượng tù nhân bị giam giữ cũng như các thủ đoạn tàn bạo, độc ác đối với tù nhân.

Dưới đây là một số hình ảnh thực, được phác họa lại nói về những cảnh tra tấn, hành hạ cực kỳ dã man của Cộng sản Việt-Nam đối với những tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm…Hình trích từ quyển sách Trại Cải tạo (1a) của tác giả Phạm-quang-Giai (tác giả tự xuất bản năm 1985)* và Trầm K (1b) * Tuyển tập thơ của những người tù yêu nước do Hưng Việt xuất bản năm 1999.

tù chính trị việt nam cộng hòa

Hình 1 (1a)

tù chính trị việt nam cộng hòa

Hình 2 (1a)

tù chính trị việt nam cộng hỏa

Hình 3 (1a)

tù nhân chính trị việt nam

Hình 4 (1b)

tù nhân chính trị việt nam

Hình 5 (1b)

tù nhân chính trị việt nam

Hình 6 (1b)

Hiện thời danh tính của 265.000 tù chính trị Việt-Nam Cộng-Hòa bị giết chết trong các trại tù cũng như bị bắn tại chỗ đều do Bộ Công An (tiền thân là Bộ Nội vụ) cất giữ, người chịu trách nhiệm lớn nhất hiện nay cần phải bạch hóa hồ sơ này đó là ông Trần-đại-Quang, Đại tướng bộ trưởng bộ công an cộng sản Việt-Nam.

Do đó, Hội Sử-Học Việt-Nam trân trọng kêu gọi cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc, các chính phủ Hoa Kỳ, Liên Âu, các tổ chức nhân quốc tế hãy mở cuộc điều tra và áp lực bằng mọi hình thức, thực thi bằng nhiều biện pháp chế tài cụ thể để Bộ công an Cộng sản Việt Nam trao trả hồ sơ của 165.000 tù chính trị Việt-Nam Cộng-Hòa về với gia đình của họ qua trung gian của Cao ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Linh hồn của 265.000 tù chính trị VNCH cũng như gia đình của họ sẽ vô cùng biết ơn hành động can thiệp vì nhân quyền, nhân đạo này của quý vị. Đồng thời cũng là sự cảnh cáo đối với những nước, nhà cầm quyền nào còn tiếp tục vi phạm trầm trọng nhân quyền. Đặc biệt là nhà cầm quyền cộng sản Việt-Nam.

Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam là kẻ vi phạm nhân quyền trầm trọng nhất thế giới, là tội phạm chiến tranh, vị trí của họ không phải ngồi trong Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc mà phải ngồi ghế của kẻ phạm tội trước tòa án hình sự quốc tế về Việt-Nam để chịu sự xét xử về tội ác chiến tranh, tội ác diệt chủng đã làm gần 20 triệu người Việt-Nam thiệt mạng trong các cuộc chiến tranh do đảng Cộng sản Việt-Nam chủ xướng từ năm 1930 đến 2015.

Trước khi chấm dứt bản lên tiếng này, chúng tôi xin được trình bày tiếp theo đây nguyên văn lá thư báo động của Mục Sư Nguyễn-trung-Tôn về trường hợp của tù nhân lương tâm Hồ Thị Bích Khương :

«(1) Hãy Cứu Lấy chị Hồ thị Bích Khương,

Tôi thật sự đau lòng; khi lại phải ngồi đây để viết những dòng chữ này để kính chuyển tới những đọc giả thân quên, những cơ quan tổ chức nhân quyền, các cá nhân, tổ chức trong cũng như ngoài nước yêu chuồng tự do; một thông tin khẩn cấp về tình hình sức khỏe và tính mạng của người nữ tù nhân lương tâm Hồ Thị Bích Khương, là một trong 3 nữ tù nhân lương tâm Việt nam vừa được Liên đoàn quốc tế nhân quyền (FIDH) đưa vào trong danh sách  yêu cầu nhà cầm quyền Việt nam phóng thích.

Sau khi nhận được tin báo từ người thân của chị Tạ Phong Tần cho biết: Chị Hồ Thị Bích Khương vẫn đang tiếp tục bị kỷ luật với hình thức biệt giam. Tôi đã khẩn cấp thông báo cho người thân của chị biết bố trí đi thăm gặp để biệt rõ tình hình sức khỏe của chị. Chị gái của chị là chị Hồ Thị Lan đang bị bệnh nên không đi được, chị nhờ tôi viết giúp nội dung là thư của chị đã lên tiếng để gửi tới quy vị vào ngày 4/4/2014 vừa qua. Vì quá lo lắng cho chị nên tôi đã cố gắng thu xếp động viên con trai của chị Khương là cháu Nguyễn Trung Đức vào trại giam thăm chị vào sáng ngày hôm nay ngày 7/4/2014. Khi trở về cháu cho tôi biết: Sáng nay chị Hồ Thị Bích Khương phải ngồi xe lăn, có hai người tù vừa đẫy vừa đỡ để chị có thể ra gặp con mình. Trong khi gặp con, chị không nói được nhiều vì sức khỏe quá yếu. Chị chỉ thều thào cho con trai mình biết rằng: Trong thời gian đang bị kỷ luật chị có đề nghị cán bộ trại giam cho gửi một lá thư về nhà cho con trai mình, nhưng cán bộ không cho. Chị rất bức xúc nên đã phản đối lại việc trại giam tước quyền được gửi thư  của chị. Vào ngày 28 hay 29/3/2014 vừa qua, một nữ cán bộ (chị Khương có nói tên nhưng cháu Đức nghe không rõ) đã xông vào đánh chị túi bụi, dùng chân tặng vào vùng bụng của chị nhiều lần khiến cho chị bị đau đớn vô cùng. Nữ công an này còn tuyên bố “ Loại tù như mày tao thích đánh khi nào thì đánh, có đánh chết mày cũng chng sao”. Sau khi chịu một trần đòn chí tử dưới đôi chân của người nữ công an thì chị Khương không thể đứng dậy được. Từ đó tới nay chị phải di chuyển bằng chiếc xe lăn. Cháu Đức cũng có thông báo cho mẹ mình biết là: “ Liên đoàn quốc tế nhân quyền (FIDH) đã lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền Việt nam phóng thích cho mẹ”. Theo cháu Đức kể lại thì khi nghe tin này chị Khương đã gửi lời cám ơn tới tất cả những cá nhân tổ chức trong và ngoài nước đã quan tâm vận động cho chị. Tuy nhiên chị tỏ ra rất thất vọng khi trả lời với con rằng: “ Chắc mẹ không có cơ hội đó đâu. Rất có thể mẹ sẽ chết trong tù, bởi Cộng sản chưa chắc đã chấp nhận phóng thích mẹ đâu. Nếu tháng này mà không nhận được điện thoại của mẹ thì con biết rằng mẹ đã chết con nhé. Mắt của mẹ rất mờ, đầu và thân thể đều đau, chân không thể đứng lên được.” Sau thời gian gặp gỡ chớp nhoáng cháu Đức đã phải chia tay mẹ mình và rất có thể đây là lần gặp mẹ cuối cùng của Đức.(Nếu như những gì chị Khương đã tự nhận định về tình hình sức khỏe của bản thân mình). Tôi hy vọng điều đó sẽ không xãy ra đối với chị. Thật xót xa khi chúng ta vừa phải chia tay thầy Đinh Đăng Định vĩnh viễn. Chúng ta không thể để mất thêm chị Hồ Thị Bích Khương, hày bất cứ người nào nữa. Tôi thật sự không hiểu rằng sau khi nhà cầm quyền Việt Nam đã chính thức ký tham gia vào công ước chống tra tấn của Liên hiệp quốc và chính thức trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc, nhưng sao lực lượng công an “còn đảng còn mình”  của họ vẫn cứ hành xử với người dân như những lũ côn đồ? Liệu các quốc gia thành viên của HĐNQLHQ có thấy Việt Nam thật sự xứng đáng đứng ngang hàng, ngồi ngang ghế trong tổ chức này nữa hay không?

Tôi khẩn kính mong các cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước hãy nhanh tay phổ biến thông tin này tới những Chinh phủ, Quốc hội của các quốc gia tiến bộ để vận động mọi người cùng nhau lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền Công sản sớm phóng thích cho các tù nhân lương tâm,  không còn ai phải chịu cảnh đọ đầy trong chốn ngục tù chỉ vì lý do chính kiến.

Ngày 05-03-2015 – Sài Gòn – Gia đình 2 nữ tù nhân lương tâm (TNLT) cho biết, bà Hồ Thị Bích Khương đã bị chuyển trại, trong khi bà Tạ Phong Tần vẫn bị biệt giam.

Chủ nhân facebook Ngô Duy Quyền cho biết, ông đã cùng thân nhân bà Hồ Thị Bích Khương tới trại tù Thanh Xuân, Hà Nội hôm 2/3/2015.

Theo đó, con trai bà Khương là Nguyễn Trung Đức cho biết, bà “đang tuyệt thực để phản đối việc Trại tù số 5 Thanh Hoá đã đánh lừa rằng sẽ chuyển bà sang phòng khác song kỳ thực lại chuyển bà tới Trại tù Thanh Xuân, Hà Nội.”

Vì vậy, khi chuyển trại bà đã không kịp mang theo đồ cá nhân trong đó có quần áo mùa đông và hồ sơ giấy tờ. Hiện Trại tù số 5 vẫn giữ các đồ đạc này của bà [Khương].”-ngưng trích- VRNs - http://www.chuacuuthe.com/2015/03/ho-thi-bich-khuong-bi-chuyen-trai-ta-phong-tan-van-bi-biet-giam/

Nguyện cầu Thiên Chúa quyền năng yêu thương nâng đỡ và thêm sức, chữa lành cho chị.

Thanh hóa ngày 7/4/2014

Nguyễn Trung Tôn

ĐT: 01628387716

 Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Trân trọng kính chào và cám ơn sự quan tâm của quý vị,

Liên Âu, ngày 08-04-2014; Việt lịch 4893, Phật lịch 2558 ; Quốc hận quốc tang lần thứ 39.

Hiệu đính lần thứ nhất ngày 20-04-2015; Việt lịch 4894, Phật lịch 2559; Quốc hận quốc tang lần thứ 40.

Trúc-Lâm Nguyễn-Việt Phúc-Lộc, nguyên tổng thư ký hội Sử-Học Việt-Nam

Tham khảo:

- Hội sử-học Việt-Nam tố cáo đảng cộng sản Tàu phạm tội ác chống nhân loại, xâm lược, và diệt chủng dân tộc Việt-Nam, Tây Tạng và Pháp Luân Công - http://www.thuvienhoasen.info/southeast-asia-sea/su-hoc-vn-to-cao-25-toi-ac-dang-cs-tau-viet.html

- Bản Lên Tiếng thứ 22_ Kháng Thư Kêu Gọi Liên Hiệp Quốc Thành Lập Tòa Án Hình Sự Quốc Tế Về Việt-Nam (VN version) - http://www.quansuvn.info/.../ ; (En version) - http://www.quansuvn.info/.../

- * Vì không có điều kiện liên lạc được với tác giả Phạm-quang-Giai, chúng tôi xin được phép phổ biến ba tấm hình trong quyển Trại Cải Tạo để gởi đến Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhằm tố cáo sự đối xử tàn bạo độc ác của nhà cầm quyền CSVN đối với tù nhân chính trị Việt-Nam Cộng-Hòa. Chân thành cảm ơn và mong tác giả thông cảm.

- * Vì không có điều kiện liên lạc cùng với các tác giả Trầm K, Tuyển tập thơ của những người tù yêu nước, chúng tôi xin được phép xử dụng 3 tấm hình trong tuyển tập thơ vừa nêu để tố cáo hành động tàn ác của CSVN đối với tù nhân chính trị Việt Nam. Chân thành cảm ơn và mong các tác giả thông cảm.

 

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter