lịch sử việt nam

Trang Chính

Bưu-Hoa Tem Thư Việt-Nam Cộng-Hòa:

Biển Cả Và Con Người:

Chết Bởi Trung Cộng

Lịch Sử Trung Cộng Cướp Nước Việt-Nam

Những Sự Thật Cần Được Biết Về Sinh-Hoạt Cộng Đồng Việt-Nam

Những Sự Thật Lịch-Sử Cần Phải Biết Về Lịch-Sử Và Phật Giáo Việt Nam

Pháp Luân Đại Pháp Cứu Độ Chúng Sanh

Sitemap

Southeast Asia Sea

Tự-Điển Địa Linh Nhân Kiệt Của Việt-Nam

Thư Mục Các trang Web Khác

Việt-Nam Ngô-đình-Diệm Ngô-đình-Nhu (nhìn lại lịch-sử Việt-Nam 52 năm 1963-2015):

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Việt-Nam Ngô-đình-Diệm Ngô-đình-Nhu (nhìn lại lịch-sử Việt-Nam 52 năm 1963-2015)

Southeast Asia Sea

quốc kỳ việt nam, cờ việt nam bay, cờ việt nam tung bay, cờ vn bay

southeast asia sea, biển Đông Việt Nam, south china sea, biển nam trung hoa, tranh chấp biển đông

Chuyên mục Southeast Asia Sea được thành lập nhằm khẳng định chủ quyền biển Đông từ hơn 10 ngàn năm của dân tộc Việt-Nam.

Từ hơn 10 ngàn năm qua, dân tộc Việt-Nam đã sống với biển, gần biển. Đây là nền văn minh chói sáng của tộc Việt.

Tình cảm gắn bó giữa biển và con người Việt Nam đã có chiều dài hàng 10 ngàn năm và tình cảm này vĩnh viễn không thể nào chia cắt được cho dù trải qua nhiều sự thay đổi của lịch sử.

***

Hội Sử-Học Việt-Nam
Vietnamese historical Association
Website : http://www.thuvienhoasen.info;

Trên đường đi tìm sinh lộ cho dân tộc - Chương XIV: Những đảng phái và các tổ chức tranh đấu chính trị Việt-Nam đã, đang, và sẽ đi về đâu trên dòng sinh mệnh chính trị Việt-Nam?

TT Diệm khi viếng thăm Sydney vào 1957, một nhà báo Uc đã phỏng vấn ông: Nước Việt Nam đã đạt được những tiến bộ gì từ khi có độc lập ? TT Diệm trả lời:

“Đám đông quần chúng Á Châu rất thiến kiên nhẫn để bắt kịp Tây Phương, những xứ sở vừa được độc lập đã gặp phải rất nhiều trở ngại khó khăn không sao kể xiết được. Họ rất thiếu những con người có khả năng để tổ chức và quản trị xã hội. Chiến tranh đã gây ra bao phá hoại và đổ vỡ tơi bời. Trên quê hương của chúng tôi hai năm vừa qua, những đảng phái chính trị, mỗi đảng đều có quân đội riêng. Mỗi đảng phái đều hy vọng tìm kiếm lợi lộc riêng tư cho riêng họ. Tất cả những hiện tượng như thế dẫn đến hỗn loạn vô chính phủ vốn đã có từ trước đây trong khoảng thời gian dành độc lập. ( Trích Anthony Bouscaren (1965), “DIEM OF VIETNAM” trang 77)

Bên cạnh nhận định của TT Diệm, Học giả lão thành Hồ Sĩ Khuê,khi viết cuốn, “HỒ CHÍ MINH, NGÔ ĐÌNH DIỆM và MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MN(1993), cụ có viết về tình trạng các đảng phái chính tri Việt Nam như sau:

“Đảng phái chính trị hoạt động trong thời Cộng Hòa kém cỏi. “, Cụ Khuê viết tiếp:

“Vận động quần chúng để có ảnh hưởng chính trị là công việc của đảng phái. Nhưng đó là việc mà các đảng phái nước ta làm rất sơ sài, thường chuộng bề mặt hơn bề sâu. Nếu không có cái máy chém Yên Bái thì chắc nông thôn khắp nước không làm gì được nghe đến Việt Nam Quốc Dân Đảng, rồi nào Tân Việt, nào Đại Việt, đảng nào cũng sinh hoạt như kiểu Thiên địa hội, hoạch định chống đối mà không hoạch định xây dựng. Quanh quẩn trong vòng đồng chí biết với nhau. Không phải ai cũng hiểu rõ cương lĩnh, mục đích và biết rõ ảnh hưởng của đảng mình. Vì phải giữ bí mật cho các hoạt động. Thành ra quần chúng trong nước thì mù tịt. Trong khi đảng phái không phải hội kín, mà là một tổ chức chính trị, dù có nguy hiểm, bị cấm đoán, vẫn phải hoạt động cho người dân trong nước biết tới mình.

Đây không phải là một phê phán, mà là nhận định một tình hình thực tế. Hoạt dộng các đảng phái bị nhà tù hạn chế. Lập đảng phái phải hành động công khai. Dù bất hợp pháp. Để phổ biến cho quần chúng biết mục tiêu,cương lĩnh,đường lối của mình tự bảo vệ an ninh là phải, nhưng giữ hoàn toàn bí mật thì không đúng…

Đảng phái hoạt động bí mật, bàn dân thiên hạ thích nghe nói đến tên các lãnh tụ, nhưng không rõ chương trình tranh đấu của mỗi đảng như thế nào. Dư luận có quan niệm lãng mạng hơn là chính trị, nên người nước ta đã một thời ham chuộng “Đôi Bạn” của Nhất Linh. Do không khí lờ mờ rất “hội kín” này, ta thường cho đảng nào cũng tốt cả, cũng đi từ “yêu cầu giải phóng” cố hữu của dân tộc mà tranh đấu thu hồi chủ quyền, đòi độc lập.

Dư luận như thế, có lẽ không sai lắm. Vì ngoài thuyết “Tam Dân” Nguyễn Thái Học vay ở Tôn Trung Sơn đưa ra làm cương lĩnh cho Việt Nam Quốc Dân Đảng, chẳng thấy đảng phái nào phát huy một tư tưởng chính trị đi xa hơn lòng yêu nước chung chung, đưa ra một cương lĩnh dài hạn giữ nước và dựng nước, một đường lối hoạt động nhất quán, hình thành một tổ chức chặt chẽ, nhắm huấn luyện đảng viên có đủ khả năng cầm quyền khi thời cơ đến.

Người nhà nông không phải sinh ra là biết nghề. Từ tấm bé theo cha mẹ ra đồng học cày, học cấy, học gieo, học cắt, học mưa nắng, học đủ thứ, lớn lên mới cầm cày cho lúa được mùa. Người làm chính trị nghĩ rằng hễ yêu nước là biết cầm quyền rồi. Nên chẳng có ai học chính trị, học cầm quyền, không cần thấu suốt thế nào là guồng máy nhà nước, và quyền bính xử dụng ra sao.

Lại có một đinh kiến kỳ lạ: ai cũng cho tham vọng cầm quyền là xấu, chỉ kẻ háo danh mới thích quyền bính. Người tâm huyết thường ngại ngùng, sợ mang tiếng là ham danh ham lợi…Trong xã hội Việt Nam, chen chúc vào chính quyền phần dông là những người có tham vọng cá nhân, không có mấy ai vô vị lợi. Chỉ vì người có thể làm nên việc lại thường “trùm chăn” giữ khí tiết.

Đạo lý chung chung đưa đến một thói quên tôn thờ lãnh tụ. Chọn một nhân vật có tên tuổi nào đó để làm minh chủ chờ thời. Lúc có cơ hội cầm quyền,lãnh tụ thường là một cá nhân đơn độc, không tổ chức nổi một chính phủ đồng nhất,phải gom năm cha ba mẹ vào làm một,không có định hướng, không có đường lối,không có lãnh đạo. Mỗi thành viên một ý, có khi lại là ý đồ, chia rẽ nhau khi gặp vấn đề nan giải. Đến lúc ấy, đạo lý cá nhân thay cho ý thức chính trị, ai cũng theo lương tâm mình mà làm. Nhưng lương tâm mỗi người một khác, nên dễ thành dị tâm, rồi chia rẽ. Chỉ một thoáng gió nhẹ, cơ đồ rơi như ngọn lá khô. Đấy là kinh nghiệm của Chính Phủ Trần Trọng Kim. ( Trích, Hồ Sĩ Khuê (1993) “NGÔ ĐÌNH DIỆM, HỒ CHÍ MINH và MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM” trang 42 và 43 ).

Ngày nay (2015) đứng trước tinh trạng chia rẽ của các đảng phái và các tổ chức tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam  tại hải ngoại, mọi người vẫn thấy đặc tính và những hiện tượng vô trật tự và hỗn loạn thường xẩy ra suốt 40 năm qua làm suy yếu sức mạnh tranh đấu với chế độ cộng sản độc tài của cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ và khắp nơi trên thế giới. Cuối cùng những nỗ lực và những cố gắng thật nhiều và liên tục suốt 40 năm qua, nhưng không có hiệu năng và hiệu quả bao nhiêu.  Và những người có “khí tiết” và có thể làm được vẫn “trùm chăn” như thủa nào.

Giờ đây đọc những lời của cụ Hồ Sĩ Khuê chúng ta nghĩ gì, cảm thấy gì  và phải  đáp ứng như thế nào trước những vấn nạn to tát ấy ?. ĐÂY MỚI THỰC SỰ LÀ MỘT TRỞ NGẠI KHÓ KHĂN NHẤT VÀ LÀ MỘT VẤN NẠN ĐÁNG LO NGẠI NHẤT CỦA THẾ HỆ NÀY VÀ NHỮNG THẾ HỆ SẮP TỚI---ĐÂY CHÍNH LÀ VẤN NẠN LỚN NHẤT CỦA THỜI ĐẠI mà suốt 40 năm qua chưa thực sự được đem ra mổ sẻ và thảo luận nghiêm chỉnh của một công đồng lớn lao như Việt Nam Hải Ngoại, vì đây sẽ có những ảnh hưởng vô hạn cho tương lai Việt Nam. Nếu cụ Hồ Sĩ Khuê đã nhận định, “ phần đông những người tìm cách tham chính chỉ vì tham vọng cá nhân, ít ai vô vị lợi “, thì những đảng phái và những tổ chức tranh đấu hiện nay tại hải ngoại có ai vô vị lợi không ? có ai có đường lối vững chắc để giữ nước và dựng nước không ? Có ai biết nhu cầu khẩn thiết của đất nước VN gồm có những gì không ? có những công trình huấn luyện các đảng viên hay thành viện nắm vững những nguyên tắc tổ chức, quản trị công quyền và làm chính sách quốc gia dân chủ khi thời cơ đến không ? Có ai dám sống chết cho lý tưởng tự do dân chủ và quyền tối thượng của toàn dân Việt Nam không ? Có ý thức cách mạng dân chủ không ? Có khả năng và tinh thần để kế thừa và kế tục cuộc cách mạng dân chủ của MNVN còn đang dang dở không ? Con người Việt Nam Cộng Hòa là con người gì ? Có ai dám từ bỏ cái ngã nhỏ bé của riêng mình để hy sinh hòa nhập vào đại thể dân tộc không ? Có ai có đủ sức mạnh tinh thần, đạo đức và trí thức không ? Con người là nguồn gốc của chính trị, kinh tế, xã hội, và văn hóa và của chính quyền---nếu vậy thì làm sao có được những con người tốt lành để nắm giữ những quyền hành đó ? Đất nước Việt Nam vào hậu cộng sản cần có những con người thực tế, thực dụng và lý tưởng có kiến thức và hiểu biết sâu xa để giúp người dân thành lập nên chính quyền các cấp, từ địa phương lên trung ương. Có đảng phái và tổ chứ nào có được những con người như thế chưa ? Nếu chưa có thì phải tìm mọi cách mà có thì hy vọng mới vươn lên.

TẤT CẢ NHỮNG TRA VẤN TRÊN ĐANG CẦN CÓ NHỮNG CÂU TRẢ LỜI THÀNH THẬT, LƯƠNG THIỆN, SÂU SẮC VÀ VỮNG CHẮC CỦA CÁC ĐẢNG PHÁI VÀ CÁC TỔ CHỨC TRANH ĐẤU TẠI HẢI NGOẠI, NẾU THẾ HỆ NÀY VÀ THỜI ĐẠI NÀY MUỐN  CÓ SỨC MẠNH VÀ CÓ HIỆU NĂNG VÀ HIỆU QUẢ TRONG CÁC NỖ LỰC TRANH ĐẤU VỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN ĐỘC TÀI CỦA TẤT CẢ CHÚNG TA. CHÚNG TA---TẤT CẢ CHÚNG TA ĐANG CẦN CÓ NHAU, CÓ NHAU CHÚNG TA SẼ CHIẾN THẮNG, NẾU CỨ CHIA RẼ THẢM KHỐC NHƯ THẾ NÀY THÌ LÀM GÌ CŨNG CHỈ MUA VUI MỘT VÀI TRỐNG CANH MÀ THÔI. MUỐN THAY ĐỔI VẬN MỆNH LỊCH SỬ VN THÌ KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐƯỢC ĐÂU.

PHẢI TÌM MỌI CÁCH ĐỂ PHỤC HỒI LẠI NIỀM TIN CHO CHÍNH MÌNH VÀ PHỤC HỒI LẠI NIỀM TIN ĐANG DẪY CHẾT TRONG LÒNG NGƯỜI DÂN VIỆT TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC BẰNG CÁCH HÒA ĐỒNG HỢP NHẤT VỚI NHAU NHƯ CHIM LIỀN CÁNH, NHƯ CÂY LIỀN CÀNH. VÌ THẾ CÔNG CUỘC DUYÊT XÉT LẠI LỊCH SỬ TRỌNG ĐẠI NÀY KHÔNG CHỈ ĐỂ KẾT THÚC TRẬN DOANH Ý THỨC HỆ 40 NĂM VỚI CỘNG SẢN VN, MÀ CÒN CÓ MỘT MỤC TIÊU LỚN HƠN LÀ---RÚT RA BẰNG ĐƯỢC NHỮNG KINH NGHIỆM ĐẦY MÁU, NƯỚC MẮT VÀ MỒ HÔI CỦA NHỮNG NGƯỜI CÁCH MẠNG DÂN CHỦ VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐI TRƯỚC, ĐÃ HY HIẾN THÂN TÂM CỦA HỌ CHO DÂN CHO NƯỚC BẰNG CHÍNH NHỮNG MẠNG SỐNG CỦA HỌ ĐỂ XÂY NÊN CUỘC SỐNG ẤM NO CHO TOÀN DÂN VÀ TOÀN QUÂN MNVN TRÊN HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG, VÀ XÂY NÊN NỀN ĐỆ I CỘNG HÒA VIỆT NAM. CUỘC CÁCH MẠNG NÀY CÒN ĐANG DANG DỞ, CẦN THẾ HỆ NÀY KẾ TỤC ĐỂ XÂY NÊN NỀN CỘNG HÒA ĐỆ III CHO MỘT NƯỚC VIỆT NAM TỪ ẢI NAM QUAN ĐẾN MŨI CÀ MÂU. ĐÓ LÀ DI CHÚC CÒN ĐỂ LẠI TRONG LICH SỬ BI THƯƠNG CỦA GIỐNG NÒI VIỆT TỘC.

Thực tế là từ suốt 40 năm qua (1975-2015) đến nay chúng ta vẫn phải sống trong cảnh quốc biến, quốc hận, quốc nhục và quốc nạn. Nước mất nhà tan chưa cứu được và vẫn trong tay giặc, nên làm gì có quyền hành và quyền lực cũng như quyền lợi mà chúng ta xung đột, hận thù, sâu xé, nghi kỵ, đố kỵ, ghen ghét và sát phạt phỉ báng nhau quyết liệt như thế ? Và sự thật ấy cho thấy, những đảng phái và những tổ chức tranh đấu phần đông HOÀN TOÀN THIẾU THỰC TẾ.  Muốn có sức mạnh để tranh đấu có hiệu năng và hiệu quả thì chúng ta phải dựa vào sức mạnh cộng đồng, và tất cả những người dân đang sống trong cộng đồng đó. Muốn thế chúng ta được lòng tin cậy và thương mến của mọi người. Chúng ta phải có khả năng giúp đỡ xây dựng đời sống cộng đồng ấm no, thanh bình an lạc và ổn định an vui như các cộng đồng khác ở Mỹ mà chúng ta đã thấy khắp nơi. . Nhưng trên thực tế cộng đồng người Việt Hải Ngoại cũng chẳng có mấy ai tin các đảng phái và các tổ chức tranh đấu. Đó là lỗi của chúng ta. Sự thật ấy cũng cho thấy chúng ta cũng HOÀN TOÀN THIẾU TINH THẦN THỰC DỤNG trong đời sống cộng đồng. Đúng như cụ Hồ Sĩ Khuê đã nhận định,” những người chạy đua vào chính quyền phần đông vì tham vọng cá nhân “, và tại hải ngoại phần đông tranh đấu cũng vì tham vọng cá nhân hay phe nhóm. Sự thật ấy cũng cho mọi người thấy đảng phái và các tổ chức tranh đấu phần động, không phải tất cả---RẤT THIẾU LÝ TƯỞNG TRANH ĐẤU--- LÀ CHO DÂN CHO NƯỚC, KHÔNG PHẢI CHO MÌNH, NHẤT LÀ LÝ TƯỞNG TỰ DO DÂN CHỦ không có thì tranh đấu cho cái gì ?

Trong giai đoạn cứu nước khẩn cấp này đất nước đang cần có NHỮNG CON NGƯỜI DÁM HY SINH, CÓ TINH THẦN THỰC TIỄN, THỰC DỤNG VÀ LÝ TƯỞNG NHƯ CON NGƯỜI VIỆT NAM CỘNG HÒA NGÔ ĐÌNH DIỆM CŨNG NHƯ TOÀN DÂN-QUÂN VIỆT NAM CỘNG HÒA ngày xưa. Như thế cuộc tranh đấu sẽ hiệu năng và hiệu quả biết bao. Khi nào có nước có dân và có chính quyền thì cứ chứng tỏ tài năng và đức độ cũng như tinh thần PHỤC VỤ DÂN thì dân sẽ trao quyền cho thì hợp tình hợp lý biết bao. Khi đã có một cái nhìn thực tế, thực dụng và lý tưởng như thế thì GIẤC MƠ ĐOÀN KẾT ĐỂ CÓ SỨC MẠNH TRANH ĐẤU CHẮC CHẮN SẼ THÀNH SỰ THẬT, Các đảng Cộng Hòa và Dân Chủ tại HK là một mẫu mực điển hình mà các đảng phái Việt Nam có thể rút tỉa ra những được những giá trị và những kinh nghiệm giá trị nhất.

Đang xem báo Thư-Viện Hoa Sen Việt-Nam

Flag Counter